Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000098
Số lượt truy cập
14992032
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-10-26 08:12:38

 

Khát dòng sữa mẹ.

 (Tiếp theo )

Cô Ba Hoa lấy chiếc khăn tẩm nước ấm, ngồi xuống bên cạnh nàng, với tay lau mặt hắn, rồi gấp khăn lại làm tư chuồm lên vầng trán cho hắn.

Hình như cơn đau đầu dịu xuống, đôi mắt của hắn đờ đẫn, lim dim như buồn ngủ. Nàng đỡ chồng nằm xuống gối. Cô Ba Hoa nâng hai chân của hắn đặt lên giường. Hắn nằm im ngủ như một đứa trẻ. Hắn mặc bộ pyjama sọc ca rô màu trắng xanh nhạt giống màu áo mà nàng mua cho chồng ở quê nhà nhưng size áo rộng hơn; hình như hắn hơi gầy. Nàng nhìn xuống chân giường, một đôi dép nam màu nâu còn mới, size 42L. Cở dép lớn này ở dưới quê nàng đã tìm mua mà không có. Nàng thầm nghĩ: Cô bé này khéo thật, mua được những thứ đồ dùng rất hợp ý nàng. Nàng cảm thấy có điều gì tức tức ở trong lòng; nàng tự hỏi mình có ghen chăng? Chậu hoa tươi xinh xắn đặt trên bàn chắc do tay cô ấy cắm. Sáu bông hồng đỏ vây quanh bông lily màu trắng hồng nhạt nổi bật trên nền lá màu xanh, điểm xuyến bởi những bông salem màu trắng, tạo cho người xem một cảm giác ấm cúng yên bình. Một bình trà nóng, một chiếc ly lớn, bốn chiếc ly nhỏ, một dĩa đựng sáu tách trà, chứng tỏ có nhiều người đến thăm.

Rót nước mời khách uống trà, cô Ba Hoa kể lại:

-Em nhặt được ảnh từ trong bệnh viện …

Nàng trố mắt nhìn cô Ba, tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng không nói gì.

-À không, không phải như vậy. Sư ông hay tin ảnh bị tai nạn, đến bệnh viện thăm và kêu gọi bà con phật tử đến trợ giúp. Shop hoa của em ở cạnh đầu nhà lồng chợ nên em hay tin và đến bệnh viện trước. Khi sức khỏe của ảnh khá nhiều, có thể xuất viện được, thì em đứng ra bảo lãnh và đưa ảnh về khu nhà trọ này để dưỡng bệnh chờ ngày tái khám. Bác sĩ có dặn:

-Bệnh nhân bị chấn thương ở đầu và xuất huyết não nên mất khả năng nhận thức và vận động. Bây giờ đã tạm ổn, có thể ngồi và đứng được nhưng đi chưa vững nên cần có người ở bên cạnh săn sóc. Trí nhớ của bệnh nhân cũng bị ảnh hưởng; chắc phải chờ khoảng ba tháng nữa mới có thể phục hồi được. Tại khu nhà trọ này em có nhờ chú bảo vệ và mấy anh công nhân giúp tắm rửa và vệ sinh dùm cho ảnh. Như vậy cũng tạm ổn. Ăn uống thì có em lo; buổi sáng thì ăn cháo, trưa và chiều thì ăn cơm. Lúc đầu anh ấy không thể tự ăn được, phải có người đút lên miệng ảnh mới nuốt được. Rất may là ảnh không đi vệ sinh bậy. Tụi em có sắp lịch cho ảnh ngồi vệ sinh đúng giờ, tập thể dục và ăn uống đúng giờ.

Nàng mỉm cười và chợt nhớ lại mình cũng cho các cụ ngồi vệ sinh đúng giờ … hình như sự hoạt động đúng giờ tạo nên thói quen tốt, cho ta sức khỏe và niềm vui. Hình như ở cô Hoa cũng có tâm hồn thiện nguyện?

Hai chị em tâm sự nhiều và thức thật khuya. Hình như ở họ có sự đồng cảm chân thành. Cô Hoa nói:

-Cảm ơn chị đã về đây và cho em biết rất nhiều về hoàn cảnh của anh chị. Một sự hiểu biết mà cả đời em cũng không thể khám phá được. Ngày mai sẽ đến ngày chị phải trở lại trung tâm, tiếp tục công việc của mình; chị cứ yên tâm về sức khỏe của ảnh. Ở đây sư ông và bà con phật tử sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ; em cũng tham gia như là công quả cho nhà chùa vậy. Khi nào chị về quê, chị có thể ghé đây và đón ảnh về cùng. Sư ông đã đặt cho ảnh pháp danh là Thiện Tâm; chắc ảnh nghe thấy sẽ hài lòng lắm và tụi em ở đây cũng gọi ảnh là như vậy. Đêm đã khuya chị có thể đi ngủ để ngày mai còn phải trở về thành phố cho kịp chuyến bay nhé. Chúc chị ngủ ngon. Chìa khóa phòng của chị đây.

-Chúc cô ngủ ngon. Cám ơn cô.

Mọi người đã về hết. Khu nhà trọ trở nên yên tĩnh nhưng không vắng lặng như những đêm nào ở trên bãi cồn sông nước ngày xưa. Phủ mùng xuống cho chồng, nàng hôn vội lên trán của chồng; mùi dầu gió thoảng lên nghe quen quen. Nàng mỉm cười và thầm nghỉ : Anh cũng ngủ ngon nhé. Nàng cảm thấy yên tâm và đi về phòng nghỉ. Chồng nàng đang ngủ ngon giấc, vô tư, hơi thở nhẹ nhàng … Nàng tự hỏi: Một giấc ngủ bình yên chăng?

Trời quê, ở gần bờ sông, không khí trong lành và dễ chịu làm cho lòng nàng cảm thấy nhẹ nhàng, bớt căng thẳng. Bầu trời vẫn đầy sao, những vì sao lấp lánh, nhẩy múa nhưng rất vô tình vì không biết nàng có mặt ở đây, đang ngắm sao trời và nhớ những kỷ niệm trên dòng sông quê ngày nào. Sao ơi, có theo ta vào giấc ngủ, có kể cho ta nghe những giấc mơ thật đẹp? …

Nàng chợt nghe thông báo từ tổ lái và phi hành đoàn:

-Xin thông báo cùng quý khách, chúng ta đang bay ra biển và sắp vào vùng không khí nhiểu động. Đề nghị quý khách tuân thủ những quy định về an toàn khi bay. Xin cám ơn.

-Chúng ta vẫn đang bay trên biển. Trời chiều, nắng nhạt nhưng vẫn đẹp. Xa xa có nhiều mây, hứa hẹn những cơn mưa bất chợt nhưng không sao … quý khách có thể yên tâm ngủ hoặc thư giản!

Hai đứa trẻ nhìn qua khung kính cửa sổ, thầm thì:

-Anh ơi, biển rộng và trong xanh, đẹp quá anh ơi!

-Suỵt! Thằng anh ra hiệu im lặng và không nói gì.

Đứa em cố diễn đạt cảm xúc của mình:

-Hải đảo nữa kìa anh, hình như là Hoàng Sa, Trường Sa kìa anh; biển đảo của mình đẹp thật!

-Suỵt!

-Em nói thật mà. Cô giáo của em nói đất nước mình giàu đẹp lắm. Biển trời, sông núi đều đẹp và đáng yêu. Rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu, sông ngòi phù sa tôm cá, không có nơi nào sánh kịp! Thật tuyệt vời!

-Suỵt!

-Anh sao vậy? Cô giáo em còn nói tuổi trẻ phải thường xuyên ngắm nhìn vẻ đẹp của đất nước, phải rung động chân thành và có cảm xúc sâu sắc mới cảm nhận hết vẻ đẹp ấy. Chúng ta sẽ biết rõ tình cảm trong lòng của mình như: Tình yêu Tổ quốc, đất nước, quê hương và dân quê mình!  

                                                                          ( Còn tiếp)

  

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn