Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000198
Số lượt truy cập
14606177
Khát dòng sữa mẹ( tiếp theo) -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-10-03 08:08:05

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                         (Tiếp theo)

Chiều nay bãi biển khá nhộn nhịp; người ta rủ nhau đi tắm biển khá đông. Nhiều khách nước ngoài còn tắm nắng; họ nằm dài trên cát, phơi tấm lưng trần, đôi vai tròn đầy, bộ ngực căng phồng, đôi chân dài, làn da trắng đỏ vì nắng, tạo nên một quang cảnh lạ lùng nhiều sắc màu pha lẫn, đan xen với màu xanh của nước biển mênh mông.

Nàng rảo bước ven bãi biển, ngắm nhìn cảnh trời nước bao la mà lòng cứ mong tìm gặp hình bóng thân yêu còn xa vắng, biền biệt nơi đâu…Nàng cảm nhận được nỗi da diết mong chờ là như thế nào? Sự mong chờ làm cho nàng cảm thấy lòng mình cô đơn trống trải hơn bao giờ hết! Đã hai tuần lễ trôi qua nàng vẫn chưa tìm được chồng mình. Nàng đã đến tham quan các trại nuôi hàu biển ở vùng cửa sông Bà Rịa và Vũng Tàu, tìm hiểu kỹ thuật nuôi trồng và thu hoạch hàu biển; nàng cũng đến các trại nuôi hàu ở xã đảo Long Sơn. Với tấm ảnh cưới của vợ chồng nàng trên tay, nàng đã hỏi thăm bà con lao động ở đây nhưng chẳng tìm được manh mối gì. Họ cho biết các trại thường sử dụng lao động tại chỗ có kinh nghiệm làm nghề biển và nuôi trồng hải sản; thỉnh thoảng cũng có các tàu viễn dương hoặc đánh cá xa bờ ghé vào tuyển lao động thời vụ đi theo tàu nhưng số người được nhận rất ít. Họ khuyên nàng nên tìm ở các ngành nghề khác xem sao. Nàng cảm thấy thất vọng vô cùng. Nàng chợt nhớ lời của ngoại: “Chim trời cá nước biết đâu mà tìm!” Thật đúng quá. Đi mãi cũng mỏi chân nàng ghé vào xe bán nước mía ở ven đường để giải khát. Ngồi chưa lâu, uống chưa được nửa ly nước mía mà nàng phải lắc đầu nhiều lần mỗi khi có người đến mời mua vé số:

-Mời cô mua vé số.

-À không, không mua. Cám ơn.

Nàng nhìn xa xa ở góc ngã tư đường; có một người mặc áo bà ba trắng, đầu đội nón lá, vai mang túi xách nhỏ, đi về phía nàng. Nàng lẩm bẩm:

-Lại là một chị bán vé số nữa đây!

-Mời cô mua vé số. Mua mở hàng giùm đi cô.

Nàng lắc đầu, thầm nghĩ chiều rồi mà còn mở hàng cái nổi gì nữa?

Như hiểu ý của nàng, chị ấy giải thích:

-Mua mở hàng … “nguội” đi cô; còn mấy vé số cặn đó cô. Vé số cặn thường hay trúng giải lắm đó cô.

-Có thật như vậy không?

-Có chứ! Mua mở hàng và mua vé số cặn thường hay trúng giải lắm đó. Ở một khu chợ kia giải độc đắc của vé số hai tỉnh về cùng một ngày đó! Tôi còn nhớ rõ đó là vé số tỉnh Bến Tre và Vũng Tàu. Tôi còn nhớ số luôn nữa đó. Vé số Bến Tre là số 109347. Vé số Vũng Tàu là số 266431. Nếu cô rảnh thì theo tôi đến khu chợ ấy một lần cho biết!

-Thôi, cám ơn chị.

-À, tôi thấy cô quen quen, hình như có gặp nhau ở đâu đó? À, có phải là cô …cô phở gì đó không? À, quản lý quán phở đó không?

Nàng gật đầu, mỉm cười:

-Tôi nghỉ bán quán phở lâu rồi.

-Tôi biết. Lâu ngày không gặp … cô vẫn đẹp và dễ thương như xưa!

Chị ấy cười và không quên nài nỉ mua vé số tiếp:

-Còn mấy vé số cặn, cô mua giùm nghen.

Nàng im lặng, phân vân, đưa mắt nhìn mấy tấm vé số; lòng định mua nhưng chưa biết chọn số nào. Một chiếc xe gắn máy ghé vào; người thanh niên hỏi:

-Còn mấy vé?

-Năm vé. Cậu mua hết không?

Người thanh niên gật đầu và móc tiền trả ngay:

-Ờ, mua hết.

Chị bán vé số nhìn nàng, mỉm cười:

-Hẹn mai gặp lại, cô nhớ mua giùm nhé!

Nàng cười, tỏ vẻ vui mừng và cảm ơn, rồi đứng lên đi lang thang trong phố.

Nàng đứng tần ngần trước quán phở, chưa vội bước vào. Bao nhiêu kỹ niệm ùa về; nàng nhớ lại một thời còn sống và làm việc ở đây. Quán phở hôm nay vắng khách; nhân viên tiếp tân bước ra mời nàng vào. Nhận ra nàng các cô gái khác vội đi ra cửa chào hỏi rối rít:

-A, chúng em mừng cô mới về. Cô vẫn khỏe, thưa cô?

-Chào các em, tôi vẫn khỏe. Các em vẫn khỏe chứ?

-Dạ. Mời cô vào quán.

Quán phở vẫn như xưa; cũng bàn ghế ấy, cũng quầy tính tiền ấy. Bàn quản lý có thêm một giỏ hoa nhỏ.

-Giỏ hoa đẹp hén? Ai cắm hoa vậy?

-Quản lý đặt shop hoa cắm đấy, thưa cô! Hoa dành tặng cho khách hàng thứ một trăm đấy. Nhưng chắc hôm nay sẽ dành tặng cho cô … là người khách quý.

-Được, cô nhận nhưng cô tặng lại cho các em để nhớ mãi ngày về của cô …

-Về đây luôn nghen cô. Cô đi rồi tụi em thấy nhớ. À, có một ông khách đến đây tìm cô; dáng người cao cao, gầy gầy; ổng nói quê ở miền tây sông nước. Nghe nói cô đi nước ngoài, ông ấy có vẻ buồn buồn nhưng lại bảo không tin. Ổng định ở Vũng Tàu tìm việc làm và chờ cô trở lại …

Nàng không dấu được sự ngạc nhiên nên hỏi:

-Việc làm gì vậy?

Chị bán vé số vừa đến, nghe hỏi nên xen vào trả lời:

-Tôi biết ông ấy có nhận vé số của đại lý để bán mỗi ngày; lần sau cùng tôi gặp ổng bán ở chợ thị trấn ngoại thành, khu chợ mà người ta gọi là chợ của những tỷ phú. Cô có thể đến đó để tìm hỏi xem sao?

-Ờ, … cám ơn chị.

-Mình đón xe buýt đi đến đó nhé! Khoảng 15 phút là mình sẽ tới nơi.

Các cô gái trố mắt nhìn nhau. Họ ngạc nhiên, không biết việc gì đã xảy ra.

Xe buýt chạy tuyến đường ra ngoại thành khá đông khách, không còn ghế trống. Khách đứng đu đưa theo tốc độ của xe chạy. Xe ghé trạm, lên xuống khách.Chiều nay, phần đông khách là sinh viên, công nhân và bà con buôn bán đi lấy hàng ở chợ đầu mối trở về. Gần đến chợ “tỷ phú” xe ghé trạm, xuống khách và giao hàng khá nhộn nhịp. Nhà lồng chợ và dãy phố hai bên trông bề ngoài khá cũ kỹ nhưng đường xá thì khang trang, sạch sẽ. Môi trường sống có vẻ trong lành và trật tự.  

Hai chị em xuống xe rồi đi vào chợ. Chợ có nhiều gian hàng được xếp thành từng khu theo loại hàng hóa bày bán: tạp hóa, vải sợi, quần áo, nhựa, nhôm, vật dụng nhà bếp. Cũng có khu dịch vụ sửa chữa máy móc gia dụng …Các chị em buôn bán vui vẻ, lịch sự với khách hàng, nụ cười luôn nở trên môi.

-Vé số … Còn vé số Bến Tre và Vũng Tàu không vậy?

-Hết vé số hôm nay rồi chị. Có vé ngày mai, mua được không chị?

           -Tôi nhớ ngày này năm ngoái, thần tài ghé chợ nên người ta trúng giải quá trời. Hai giải độc đắc về cùng một lúc. Bùng nổ luôn. Qua một ngày thôi, nhiều người trở thành tỷ phú. Họ mua đất xây nhà quá trời. Nghe nói người bán vé số là một người đàn ông quê ở Bến Tre đó.

           Nàng giật mình, vội hỏi:

           -Có giống người trong ảnh này không hở chị?

           -Ờ…giống nhưng không đẹp trai bằng hình này!

           -Chị có biết bây giờ anh ấy ở đâu không?

           -Nghe nói ông ấy bị tai nạn, phải vào nhà thương. Vì không có người thân chăm nuôi nên người ta vận động các nhà hảo tâm giúp đỡ. Nghe nói ông ấy đã lành bệnh nhưng hình như bị mất trí nhớ thì phải? Có lẽ chưa phục hồi khả năng nói. Hai chị đi vào khu chợ gạo mà hỏi thăm tiếp nhé!

           Nàng òa khóc, tựa đầu vào vai của chị bán vé số. Đầu óc của nàng choáng váng; mồ hôi ướt đẫm trán và mặt nàng; tay chân của nàng bủn rủn. Mặt nàng bỗng xanh xao, nhợt nhạt. Chị bán vé số hốt hoảng:

           -Xỉu rồi! Cứu … giùm với …

           Mọi người xúm lại xem. Có người nhấc chiếc ghế cho nàng ngồi và dựa vào tường. Có người bảo phải đưa vào bệnh viện. Chị Hai gạo xuất hiện, hỏi:

            -Ai có dầu gió? Cho mượn một chút đi.

           Chị Hai lấy chiếc khăn lau mồ hôi cho nàng, rồi xoa xoa bóp bóp nhè nhẹ … Chị thoa dầu vào cổ vào hai vai cho nàng. Chị xoa bóp có vẻ rất chuyên nghiệp. Nàng tỉnh lại dần, mở mắt và thều thào nói:

           -Cám ơn các chị đã giúp em; cám ơn nhiều lắm.

           -Cô đừng bận tâm. Đó là nghĩa vụ của bà con ở khu chợ này mà.

           Cô chủ quán cà phê bưng ly trà đường nóng đến cho nàng:

           -Chị uống nước trà nóng đi cho thật khỏe nhé!

           -Cám ơn cô.

           Chị Hai gạo khom xuống nhặt tấm ảnh lên, ngạc nhiên nói:

           -A! Ảnh của chú Còm bán vé số đây mà. Cô là bà xã của chú ấy phải không?

           Nàng nhìn chị Hai, tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu, không nói gì. Chị Hai nói tiếp:

           -Chú ấy hiện đang tạm trú tại khu nhà trọ ở xóm bờ sông. Mỗi ngày đều có bà con ở khu chợ và đồng bào phật tử đến thăm nuôi cũng khá chu đáo; chờ ngày chú bình phục hẳn người ta sẽ đưa chú về quê. Lát nữa chị sẽ đưa cô đi đến đó nhé!

           Chị Hai nhìn ra shop hoa ở đầu nhà lồng chợ và nói:

           -Hôm nay shop hoa đóng cửa sớm, chắc cô Ba có ở nhà hoặc ra khu nhà trọ. Thôi chúng ta đi thăm chú ấy đi, kẽo trời tối.

           Lối vào khu nhà trọ, đường phố bắt đầu lên đèn, ánh sáng nhạt nhòa không trải khắp cả vùng không gian yên tĩnh. Chiếc cổng cao, to của khu nhà hiện ra một màu trắng xóa, in rõ dòng chữ màu vàng: khu nhà trọ Ba Hoa. Ánh đèn điện vàng vọt trải lên tán lá cây xoài xanh mượt, vẽ nên một màu nền xám tím ngắt hòa lẫn màu trời chiều ráng đỏ. Hai bên đường là thảm hoa mười giờ héo rủ còn sót lại dáng hoa tim tím sầu muộn… gợi nhớ một buổi sáng đầy nắng. Hàng cây huỳnh nở hoa muộn màng vàng tươi cũng đủ trang điểm buổi chiều thêm vẻ u ẩn sâu lắng. Chú bảo vệ đi nhanh ra mở cổng:

           -Chào chị Hai. Dạ, có cô Ba ở phòng khách.

           -Ba hoa ơi, có bà xã chú Còm đến thăm nè!

           Đang cầm chiếc bàn chải định chà rửa mấy ngón chân của hắn ngâm trong thau nước âm ấm, cô Ba buông ra, rớt xuống nước làm tung tóe. Cô ấy đứng lên quay mặt ra hướng cổng:

           -Chào chị Hai mới đến!    

           -Đây là bà xã của chú Còm đến tìm chú ấy.

           -Chào chị, hân hạnh được biết chị. Anh Còm đang ngồi đây; chưa thật sự lành bệnh.

           Đang ngồi trên giường, hắn nhổm người định đứng dậy. Cô Hoa đẩy thau nước vào bên trong, đặt đôi dép vào chân hắn. Hắn đứng lên, nhìn vợ trân trân, rồi từ từ ngồi xuống, cố suy nghĩ nhưng dường như bất lực. Đôi mắt của hắn mơ hồ, nhìn ra cổng như nhìn vào khoảng không gian nào thật xa xôi sâu thẳm. Mặt của hắn đỏ bừng như sắp lên cơn sốt. Hắn ôm đầu, khóc nức nở như một đứa trẻ, bập bẹ:

           -Ôi, đau … quá!

           Cô Ba rót mấy ly nước mời khách và một ly nước đặt trước mặt hắn. Hắn đưa tay mở hộp thuốc tây lấy ra viên thuốc màu vàng màu trắng, bỏ nhanh vào miệng, như một thói quen nhất định.

           Nàng ngồi xuống bên cạnh chồng, hai tay xoa xoa hai bờ vai của chồng. Bờ vai mềm mềm, không còn rắn chắc như ngày xưa của một càng trai miền sông nước. Ôi, thời gian qua mau đã làm thân thể của chồng nàng thay đổi nhiều quá!  (Còn nữa)

Thiện Hải

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Sau khi về gặp ngoại, hiểu ra cớ sự nên nàng lên Vũng Tàu tìm chồng... rồi cuối cùng nàng cũng tìm được chồng, nàng vô cùng thương chồng" Nàng ngồi xuống bên cạnh chồng, hai tay xoa xoa hai bờ vai của chồng. Bờ vai mềm mềm, không còn rắn chắc như ngày xưa của một càng trai miền sông nước. Ôi, thời gian qua mau đã làm thân thể của chồng nàng thay đổi nhiều quá!" tôi chờ xem tiếp.

Lâu quá bạn mới cho xem tiếp, bài viết chắc còn dài. Nội dung bài viết rất gần gủi với cuộc sống... Mong được đọc truyện tiếp...

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn