Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000150
Số lượt truy cập
13823924
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-03-15 09:10:03

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                      (Tiếp theo)

Gian hàng gạo còn gọi là sạp gạo, được thiết kế khá ngăn nắp và chắc chắn, gồm một hầm chứa gạo đóng bằng ván gỗ cây tạp được bào gọt khá công phu, mặt trên nhẵn bóng mát lạnh. Hầm rộng khoảng ba mét vuông, cao khoảng một mét, có thể chứa hai mươi bao gạo, có cánh cửa kéo ở bên hông. Khuôn viên sạp rộng khoảng bốn mét vuông, hai mái tole lợp trên khung sắt tiền chế khá vững chắc có thể chịu đựng được những cơn mưa gió lớn. Hai bên hông và phía sau có vách tole che kín gió. Phía trước là hai khung lưới khép lại để làm cửa bảo vệ. Gian hàng có thể bày bán mười hai loại gạo: gạo móng chim, gạo thơm Thái, thơm Đài Loan, thơm chợ Đào, gạo Cà Mau, gạo Sơ Ri, gạo Tài Nguyên … Gạo có nhiều giá nên dễ mua dễ bán, từ 12 ngàn đồng đến 16 ngàn đồng một kí lô gam.

Ngồi chờ bán gần nửa buổi mà chẳng có ai đến hỏi mua. Khách đến nhìn gian hàng một lát rồi mua gạo ở sạp bên cạnh. Hắn cảm thấy ngạc nhiên vì sạp của chị Hai nằm ở góc đường đáng lẽ thuận mua bán hơn chứ! Người bán hàng ở sạp bên cạnh là một cô gái trẻ, vui vẻ và nhanh nhẹn. Hắn chợt hiểu ra một điều có thể làm cho hắn tự ái hoặc tự ti. Mình không đẹp trai, ăn nói không có duyên chắc chỉ thích hợp với các nghề tầm thường như cào hến, bán hến, bán vé số, bốc vác thuê, đẩy xe chở hàng mướn … mà thôi. Nhưng hắn cũng nghĩ không đẹp trai thì phải đẹp lời, đẹp lòng, đẹp nết. Phải có lời rao xuất phát từ lòng chân thành chăng? Hắn chợt nhớ lời bài hát nào đó mà hắn thích từ lâu rồi: “Nghe nói Cà Mau  xa lắm ở cuối bản đồ Việt nam… Nghe nói gạo Cà Mau thơm lắm ăn rồi nhớ hoài Cà Mau. Mua gạo đi ông bà cô bác anh chị ơi!” Nhiều người đi ngang qua nghe lời rao, dừng lại một lát, nhìn hắn rồi cười. Hắn cũng cười theo, như là người từng thân thiện lắm vậy. Thế rồi cũng có người đến mua 10kg gạo Cà Mau. Đó là một người đàn ông đứng tuổi, nước da ngâm đen, giọng nói nhỏ nhẹ. Ông mua 10kg gạo Cà Mau, trả tiền ngay. Hắn kéo ngăn tủ để lấy tiền thối lại. Ông khách khoát tay:

-Thôi, được rồi. Quê tôi ở Cà Mau. Lâu lắm tôi không về thăm nên cũng thấy nhớ. Còn ông thì sao? Quê ở đâu? Gia cảnh như thế nào?

-Dạ, vâng. Quê tôi ở Bến Tre cạnh sông Hàm Luông rợp bóng dừa. Nơi ấy có cồn Bùn, sông Cổ Chiên, giáp ranh với tỉnh Vĩnh Long đó.         

-Tôi có biết nơi ấy. Có một thời tôi sống và làm việc ở Vĩnh Long. Ở đó tôi có nhiều kỷ niệm bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Tôi nhớ trường Tống Phước Hiệp, trường Nguyễn Thông, trường Nam, trường Sư phạm Vĩnh Long với những tà áo trắng thướt tha, mái tóc dài xõa bờ vai bay bay theo gió.

Hắn tỏ ra chân thành kể hết đời tư của mình cho ông khách nghe như thể hai người quen nhau từ lâu lắm. Ông khách cũng tỏ ra kiên nhẫn chịu khó lắng nghe.

-Tâm sự của ông cũng khá éo le. Chúc ông sớm tìm được một nghề vừa ý.

-Cám ơn ông.

Ông khách đi rồi. Hắn cảm thấy giật mình. Không rõ ông ta là ai mà mình kể chuyện đời tư cho ổng nghe nhỉ?

Chị Hai gạo ẳm bé Ngọc ra chợ chơi.

-Chào chú Còm đi con.

Thằng bé cười bẽn lẽn rồi úp mặt vào ngực mẹ. Thằng bé trắng trẻo, khỏe mạnh, khuôn mặt tròn đầy, thông minh trông kỹ giống như ông khách vừa rồi làm sao ấy.

-Chiều nay ở nhà có khách nên chị ra bán hơi trể, có làm phiền chú lắm không?

-Không sao đâu, tôi rảnh rỗi mà! Có người mua 10kg gạo Cà Mau. Nghe nói ông ấy quê ở Cà Mau. Tiền gạo tôi để trong ngăn tủ đó.

Ánh mắt của chị Hai có vẻ đăm chiêu, nhìn về đâu đâu ấy.

-Vài hôm nữa các chị bạn ở chợ tổ chức chuyến du lịch Cà Mau ba ngày hai đêm, có rủ chị đi cùng. Phiền chú đi qua lại chú ý dòm ngó dùm sạp của chị. Chị đi Cà Mau mua thêm cá khô về bán.

-Dạ, được. Nếu chị không ngại thì tôi đứng bán gạo dùm cho chị để giữ mối khách hàng.

-Vậy thì chú cứ ngủ lại qua đêm tại sạp luôn đi. Có cái ghế bố đó. Có mùng mền nữa.  

-Ờ, chị cứ yên tâm. Chừng nào chị sẽ đi?

-Ngày mốt. Sáng sớm thứ ba.

Thế là chiều hôm ấy, hắn đến đại lý lấy vé số bốn ngày liên tiếp để bán trong thời gian chị Hai gạo đi Cà Mau.

Sáng thứ hai, hắn vẫn đi bán vé số, công việc bình thường của hắn nhưng với một phong cách rất khác. Từ xa xa người ta đã nghe tiếng rao của hắn: “Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối bản đồ Việt Nam. Vé số Cà Mau hên lắm, mua rồi chợt nhớ Cà Mau. Mua vé số đi ông bà cô bác anh chị ơi!” Lời rao thật bình thường nhưng cũng có nhiều người chú ý. Hình như có người chờ hắn đến để mua, có người chờ hắn đến để xem cho biết mặt, có người gặp hắn rồi cười… huề! Hắn thản nhiên cứ bán, cứ rao, đi loanh quanh khu chợ gạo, chợ cá…

-“Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối bản đồ Việt Nam. Vé số Cà Mau hên lắm, mua rồi mãi nhớ Cà Mau. Mua vé số đi ông bà cô bác anh chị ơi!” Tiếng rao của hắn nghe quá quen thuộc nhưng người ta vẫn cười. Nhưng có một điều ít ai biết đến… Nếu có ai nhắc tới Cà Mau thì đôi mắt của chị Hai gạo chợt đỏ hoe; ánh mắt buồn rười rượi nhìn về xa xăm… Hình như cái xứ sở ở tận cùng của Tổ quốc có một điều gì quan hệ khá sâu đậm trong lòng của chị. Xứ sở ấy bạt ngàn rừng đước, nước biển đục ngầu đặc sệt phù sa, tưởng chừng như không có con tôm con cá nào sống nổi. Vậy mà đó lại là vùng sản xuất nhiều cua, nhiều cá khô ngon nổi tiếng. Ngày mai chị Hai đi du lịch Cà Mau, không biết trong chuyến đi chị vui hay buồn nhỉ?

Mới hai giờ sáng ngày thứ ba, chiếc xe khách hợp đồng du lịch chạy vào khu chợ đón khách, mở đèn sáng choang, sáng rực cả khu chợ gạo. Từ trong sạp gạo nhìn ra đường phố hắn thấy chị Hai đi thoáng qua rồi bước lên xe. Có lẽ chị là người khách sau cùng mà xe đang chờ. Chiếc xe khách rời đi, trả lại cho khu chợ bóng đêm và sự yên tĩnh. Nằm trên ghế bố, hắn cảm thấy khó ngủ quá, nghĩ ngợi miên man. Hình như cái lưng của hắn đã quen nằm trên sàn mái hiên chánh điện của chùa rồi. Chiếc mùng nhỏ mà chị Hai đưa cho không biết có thủng chỗ nào hay không mà tiếng muỗi kêu vo ve bên lỗ tai hắn nghe khó chịu vô cùng. Trời càng về khuya tiếng muỗi kêu càng nhiều. Chắc muỗi ở lỗ cống rủ nhau vừa mới chui lên nữa chớ gì? Không biết muỗi ở Cà Mau có mập ú như muỗi ở đây không nhỉ? Nhắc đến Cà Mau hắn chợt nhớ có ai đó đã ví von mũi Cà Mau như là “Ngón chân cái chưa khô bùn vạn dặm, mũi con tàu cứ vượt sóng đại dương”, nghe cũng hay hay nhỉ? Mãi nghĩ ngợi miên man hắn ngủ thiếp đi lúc nào không ai hay biết! Hắn có mơ thấy gì không nhỉ? Chắc mơ thấy đi về thăm quê hoặc mơ gặp vợ ở đâu đó!?

Sáng thứ ba hắn dậy sớm, ra đường nhựa chạy bộ tập thể dục cùng vài người dân trong chợ. Mọi người im lặng tập thể dục và hít thở bầu không khí trong lành buổi sáng. Họ cảm thấy vui khỏe hơn. Chạy bộ ngang qua một quán cà phê, hắn dừng lại một lát và hít thở… sảng khoái và dễ chịu vô cùng. Mùi cà phê bay tỏa hòa vào màn sương buổi sáng, thoang thoảng quyến rũ lạ lùng…

Lần đầu tiên vừa bán vé số vừa bán gạo cho chị Hai, hắn cảm thấy khá bận rộn nhưng không sao miễn là có người đến mua là được. Như thường ngày, hắn cất tiếng rao: “Ai đứng dưới bóng dừa, có phải người còn đó là con gái của Bến Tre … Vé số chiều xổ đây, ông bà cô bác anh chị ơi! Cô gái Bến Tre đẹp nết, vé số Bến Tre đẹp … số đây. Mua đi, rồi mãi nhớ Bến Tre nhé!”

-Anh rao vé số sao giống người Bến Tre quá vậy?

-Ờ, vâng.Tôi là người Bến Tre …Nơi ấy có dòng sông Hàm Luông nước chảy đôi bờ!

-Ồ, tôi nhớ rồi, có cây cầu nối liền đôi bờ nữa:

“Em qua cầu quê hương

Nối liền bờ  Hàm Luông

Dìu dịu màu nắng ấm

Tình xuân lòng vấn vương” phải không anh?

-Ờ, vâng. Bến Tre có số đẹp đây, thưa cô: 109347. Vũng Tàu cũng có số đẹp đây cô: 266431. Mua đi cô.

-Em quê ở Vũng Tàu. Anh thấy con gái Vũng Tàu có đẹp không vậy?

-Đẹp… đẹp lắm.

-Vậy thì em mua, mua cả hai vé luôn.

-Vâng, hai số đây, cám ơn cô.

Cô gái nhìn hắn rồi cười:

-Nếu trúng, em sẽ mua luôn người bán vé số.

Hắn giật mình:

-Không, không được đâu.

-Sao không được. Bộ lên giá hả?

-Đâu có. Tôi …

-Anh …sao?

-Tôi, … hoa có chủ rồi!

“Ồ”. Mọi người phá lên cười. Thế là khu chợ gạo hôm nay có đề tài để bàn tán xôn xao: “Chủ” của hắn là ai vậy? Ở đâu? Làm nghề gì? Không ai biết! Họ đoán mò và kết luận: “Chủ” của hắn là một người rất tuyệt vời nên hắn giấu rất kỹ!

-Chú bán cho tôi 10kg gạo Cà Mau đi.

-Bán cho tôi 10kg gạo thơm lài đi.

-Dạ, vâng. Có ngay. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.

Hắn tự hỏi hai tờ vé số mình vừa bán, mình đã nhận tiền chưa nhỉ? Chắc mình đã nhận tiền rồi nên mới nói cám ơn chứ. Thôi, không sao đâu. Nhưng bán gạo thì không được quên nhận tiền đấy. Làm việc nghĩa thì phải làm cho trọn vẹn.

Thời gian qua thật nhanh. Ngày thứ ba chóng tàn, một ngày hắn làm được nhiều việc và học hỏi được nhiều điều. Đêm lại về, hắn lại phải nghe tiếng muỗi kêu vo ve suốt. Tiếng muỗi kêu hình như không phải là lời đe dọa mà là để van xin một ít máu… cho đỡ khao khát, thôi thèm thuồng. Chắc chắn là không giống như khát sữa đâu! Hắn chợt mỉm cười và ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng thứ tư, hắn thức dậy hơi muộn, có lẽ hôm qua hắn không được ngủ trưa. Nhìn chung quanh hắn thấy người ta đã dọn hàng xong xuôi đầy đủ tươm tất và có người hỏi mua mở hàng rồi. Có hai đứa bé chạy đến tìm hắn:

-Chú Còm ơi, hôm qua chú bán vé số, có người mua và trúng giải quá trời.

-Cám ơn các cháu.

Hắn cảm thấy hơi băn khoăn:

-Vái ông ngay ông thật ơi. Cầu mong không phải cô gái ấy trúng số à nghen. Cổ mà trúng số thì phiền lắm.

Hắn ngước nhìn lên thì thấy cô gái ấy đang đứng trước mặt từ bao giờ, nhoẻn miệng cười. Cô gái tươi tắn và có vẻ cởi mở hơn. Hắn dợm chân định chạy trốn nhưng kịp bình tĩnh lại và nói tỉnh bơ:

-Không, không được đâu.

-Em biết … hôm qua anh đã nói rõ rồi. Em đến báo cho anh biết tin mừng em đã trúng giải an ủi thôi, đâu có đủ tiền để mua lô đất xây khu nhà trọ và mời anh về làm quản lý. Em không có ý định chiếm đoạt anh đâu; đừng lo sợ nhiều mà sinh bệnh nhé.

-À, thì ra ý là như vậy. Không sao. Cám ơn cô và xin chúc mừng!

Hắn thầm nghĩ bán vé số suốt cả năm mới có người trúng gỉải. Thế cũng được thôi. Hắn cất tiếng rao như là cách để quên đi sự nghĩ ngợi lung tung: “Cần Thơ gạo trắng nước trong; ai đi đến đó lòng không muốn về… Vé số Cần Thơ chiều xổ đây; mua dùm đi ông bà cô bác anh chị ơi!” Không hiểu vì sao hôm nay người ta ở đâu mà đến tìm mua vé số của hắn nhiều quá trời. Mới mười giờ sáng mà đã bán hết vé rồi. Hắn mỉm cười. Thế là hắn có được một ngày vui đặc biệt và đáng nhớ. Vui ơi là vui!

Sáng thứ năm hắn thức dậy sớm hơn để có thì giờ chạy bộ tập thể dục, rồi dọn dẹp sạp gạo thật sạch sẽ, tươm tất và ngăn nắp, chuẫn bị mọi thứ để đến buổi trưa bàn giao sạp gạo lại cho chị Hai. Rất may cho hắn là vé số được bán hết sớm, hắn có nhiều thì giờ rút ra bài học trong việc buôn bán mấy ngày qua. Hắn nhận thấy rằng buôn bán là cả một nghệ thuật kinh doanh, cân đối hợp lý đầu vào và đầu ra, duy trì các mối quan hệ, cả phổ biến và linh động để được lợi nhuận bền vững. Hắn chợt nhớ quê, nhớ ngoại, nhớ vợ và nhớ cả dòng sông; không biết nước có bị nhiễm mặn hay không? Lạy trời ách nạn ấy không xảy ra; mong sao sông quê mãi được trong lành, dân quê mãi sống an lành. Hắn thầm nghĩ mình sống tha hương gần tròn một năm rồi; thời gian ấy chắc có thư của vợ gửi về thăm nhà rồi, chắc có quà cho ngoại và cho chồng nữa? Hắn quyết định không nhận vé số để bán nữa. Hắn cần có thì giờ nghỉ ngơi và chuẩn bị về quê. Về quê rồi mình sẽ làm công việc gì nè? Cào hến để bán, bán vé số, bốc vác, đẩy xe hàng hay buôn bán gạo nhỉ? Nếu sông quê bị nhiễm mặn thì hến, tép, tôm, cá đều chết hết. Nguồn lợi thủy sản dần dần cạn kiệt. Môi trường thay đổi, việc khai thác và nuôi trồng thủy sản trở nên khó khăn hơn. Lạy trời, cầu mong nước từ thượng nguồn sông Cửu Long chảy về đầy đủ như ngày xưa để vườn cây, con hến và dân quê mình không phải khát dòng nước ngọt!

                                             ( Còn tiếp)

THIỆN HẢI

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn