Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000073
Số lượt truy cập
14387829
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2019-10-13 04:00:05

 

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                              (Tiếp theo)

Có tiếng động răng rắc rất gần làm hắn giât mình, thức giấc và nghe ngóng. Chiếc xuồng bỗng nghiêng lắc mạnh. Hắn ngồi bật dậy. Chiếc xuồng chúi nhũi, mũi cao, lái thấp. Hắn phát hiện chiếc xuồng nằm trên một nhánh bần khô vừa gảy. May quá, chiếc xuồng không bị thủng đáy! Hắn xoay người, nhảy ra khỏi xuồng, hai bàn chân của hắn lún xuống bùn mát lạnh. Nước ròng nhiều; bãi bùn nổi lên, chạy dài như một sườn đồi thoai thoải. Hắn lấy hết sức nhấc chiếc xuồng lên và đẩy mạnh ra mặt sông, vượt qua chòm cây bần ướt đẫm sương khuya. Đèn đom đóm thưa thớt, lạc loài; ánh sáng nhạt nhòa, cô đơn, tuyệt vọng... Hắn bơi xuồng ra xa hơn. Mặt nước mênh mông, chảy xiết. Hắn cắm chặt cây sào ở độ sâu khoảng ba thước nước. Cây sào chạm nhẹ qua lớp sạn bùn không đồng nhất. Hắn tự nhủ : “Có hến đấy!” Hắn buộc dây mũi xuồng vào cây sào; đồng thời buộc dây dù bảo hộ vào bụng, chuẫn bị lặn. Hắn uống vội một ly nước trà gừng nóng. Lòng hắn bỗng ấm áp lạ thường. Hắn hít mấy hơi thật sâu và thở ra thật chậm. Không khí trên sông thật trong lành, đầy sức sống. Đôi tay của hắn và toàn thân đều nóng ran, hừng hực. Chụp chiếc vợt, hắn hít một hơi dài vào đầy bụng, nương theo cây sào, ngụp lặn xuống mặt nước. Cánh tay của hán chạm vào lớp bùn non mới láng, mát rười rượi. Bàn tay hắn bóp nhẹ; một lớp hến nham nhám tròn trịa giống giống những viên bi làm hắn chợt nhớ trò chơi của tuổi thơ trước cổng trường làng. Bàn tay phải của hắn cầm chặt chiếc vợt cào xuống lớp bùn một vòng quanh chân cây sào. Chiếc vợt chạm vào lớp hến nghe rào rạo mà hắn cảm nhận được qua bàn tay phải của mình. Hắn nín thở cố giữ không khí còn lại trong lòng ngực để còn đủ sức xốc mạnh chiếc vợt làm tan lớp bùn, rửa sạch hến. Hán lần theo cây sào, nổi nhanh lên mặt nước. Hắn vuốt mặt, thở khì, rồi hít một hơi không khí trong lành trên mặt sông. Chiếc vợt nặng trĩu những con hến tròn trịa, mập ù. Hắn thầm nghĩ : “Khoảng một kí lô đấy” Hắn đổ hến vào chiếc thau ở trên xuồng nghe rào rào, êm tai vô cùng. Hán khoái chí, hít một hơi thật dài và tiếp tục lặn xuống nước và cào một vòng vợt nhưng ra ngoài xa hơn, thu thêm một vợt hến nữa. Hắn leo lên xuồng, lấy chiếc khăn choàng tắm lau khô những giọt nước còn đọng lại trên đầu, mặt và thân thể. Hắn uống thêm một ly nước trà nữa cho ấm trước khi nhổ sào dời xuồng đến một điểm cào  mới và tiếp tục công việc của mình. Dời mười điểm như vậy thì thau hến cũng đầy vun. Thôi, về là vừa! Hắn tự nhủ với lòng như vậy. Hắn lau khô mình, mặc áo vào, nhổ sào và bơi xuồng trở về nhà để còn kịp mang ra phiên chợ sáng. Hắn cảm thấy thèm một hơi thuốc lá. Bầu trời lành lạnh, sáng dần ở phương đông; xa xa có ánh đèn xuồng ai thấp thoáng trên sông, có lẽ là xuồng của người dân chài lưới hoặc đăng bắt cá ven bờ. Ngồi trên xuồng, thả lỏng hai bàn chân xuống nước, hắn cảm thấy nước sông vẫn còn ấm. Lạ thật! Khi lặn sâu xuống nước hắn cảm thấy hơi ấm như vậy; áp sát mặt xuống lớp bùn non mát lạnh. Cảm giác ấm áp do nước sông và mát lạnh do bùn hòa quyện vào nhau ngấm vào người một cách dễ chịu biết mấy! Hắn cảm thấy lòng mình thích dòng sông và yêu phù sa quá. Mở to đôi mắt nhìn nước ở đáy sông trong màn ánh sáng lờ mờ, hắn cố tìm thiên thần, thủy quái hay nàng tiên cá nào đã làm nên điều kỳ diệu ấy? Có lẽ do trời thương và dành riêng cho những kiếp nghèo!?

Bưng thau hến ra đến chợ thì trời cũng vừa sáng. Bình minh lố dạng. Trời chuyển màu hồng. Chợ đông dần. Kẻ bán người mua, nhộn nhịp, ồn ào. Hắn cảm thấy mình như lạc lỏng, lẻ loi khi len lỏi và đi giữa dòng người; đến khu vực chợ cá, hán cố tìm một chỗ trống nhưng không có. Nơi nào cũng có người đặt tấm trải để giữ chỗ bán. Hắn đứng tần ngần, ngó tới, nhìn lui; trong lòng không khỏi lo lắng. Một cô gái bán hến nhìn hắn, ngạc nhiên; đôi mắt của cô tròn xoe, long lanh và sáng lạ lùng. Cô gái ân cần hỏi:

-Anh sang hến cho ai hay tự bán?

Hắn hơi ngập ngùng, đáp lí nhí:

-Tự bán …!

Cô gái tỏ vẻ cảm thông và an ủi:

-Anh bán kế bên đây đi. Bán một lát rồi cũng hết!

Cô gái thu gọn mấy thau hến của mình, trải thêm một cái bao đựng phân u rê còn mới rồi nhanh nhẩu bưng thau hến của hắn đặt lên tấm trải.

-Anh vào ngồi bán đi.

Hắn hơi tần ngần, do dự, không biết nên đứng hay ngồi. Đứng thì cảm thấy chơ vơ, trơ trọi. Ngồi thì ngồi bên cạnh một cô gái. Có ngại lắm không nhỉ? Khi có khách đến mua hến thì cô gái gọi mời mua dùm hắn trước; khách nhìn hến của hắn rồi lắc đầu, ngồi xuống mua hến của cô gái. Chẳng bao lâu thau hến của cô gái cạn dần. Hắn cảm thấy hến của cô to đều, sạch, sáng và tươi màu. Ồ, bí quyết gì đây!?

Cô gái chợt hỏi:

-Anh cào hến ở ngoài cồn phải không?

Hắn gật đầu đáp cụt ngủn:

-Ờ …!

-Tháng này trời còn lạnh nên có ít người ra cồn cào hến; anh cào được bao nhiêu đây cũng giỏi lắm rồi!

Hắn cảm thấy hơi lung túng trước lời khen của cô gái, thầm nghĩ: “Lâu lắm mới có ngưới khen mình”.

-Chiếc vợt cào hến của anh có mắt lưới dày quá nên cào đủ các loại hến bao gồm hến lớn, hến trung và cả hến nhỏ nữa. Anh phải đan mắt lưới rộng hơn để bắt hến lớn mà thôi.

Hắn nói trống lảng một câu gì đó rồi hỏi:

-Bắt hến ở đâu mà lớn đều vậy?

-Em bắt ở bãi sông phía sau nhà. Hến trung, hến nhỏ … em thả hết!

-Thả uổng vậy!?

-Đâu có! Nửa tháng sau, hến lớn mình bắt lại. Phải duy trì và bảo vệ nguồn lợi thủy sản này chứ. Nhờ vậy ta thu hoạch mới có hiệu quả và bền vững.

Hắn thầm nghĩ cô gái có ý tưởng hay nhỉ! Bắt hến trong một con nước ròng mà bằng mình phải trải qua một đêm cào hến ở ngoài cồn xa. Giỏi thật! Hắn chú ý đến đôi bàn tay của cô gái: Nhỏ nhắn, xinh xắn, hơi xạm nắng mà nhanh nhẹn lắm; trong lòng hắn thầm thán phục cô vô cùng. 

Vừa nói, cô gái vừa nhanh tay lựa chọn và phân loại hến dùm hắn:

-Phân thành ba loại như vầy thì dễ bán hơn, phù hợp với nhu cầu mua để nấu món ăn của khách. Hến to thì để luộc cuốn bánh tráng hoặc làm bánh canh, bánh xèo …Hến trung thì để nấu canh rau cải trời rất ngọt. Hến nhỏ thì để kho xả ớt, tuyệt lắm!

Nghe nhắc đến các món ăn, hắn cảm thấy nhớ ngoại vô cùng; ngoại thường nấu món ăn cho cháu, rất ngon. Cô gái tỏ ra biết cách nấu các món ăn làm từ hến. Cô ấy đảm đang phải không nhỉ? Chỉ trong chốc lát cô gái phân loại thau hến của hắn thành ba thau tùy theo kích cở: lớn, trung và nhỏ rất đều đặn và đẹp. Lòng hắn muốn cám ơn cô gái nhưng hắn ngập ngừng, không biết phải mở lời như thế nào cho ổn nên đành làm thinh. Làm thinh được một lát thì hắn cảm thấy hơi kỳ cục nên vội vàng gắng gượng nói:

-Phân loại rồi, hến trông rất đều, sạch đẹp, dễ nhìn, dễ mua quá hén!?

Cô gái cười vui vẻ khi có ba người khách ngồi xuống cùng mua hết cả ba loại hến, làm hắn cũng vui theo. Hắn thầm nghĩ phải biết nhà cô gái ở đâu để đến cám ơn ân nhân mới hợp lẽ!

Từ ngày hôm ấy, hắn cảm thấy yêu đời hơn; đi đâu, làm gì, hắn đều nghĩ ngợi miên man về cô gái: thông minh, nhanh nhẹn và tốt bụng ….    (Còn nữa)

Thiện Hải

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Hắn nghèo, chất phát... nghề bắt hến bán... khổ thật... tôi chờ xem tiếp.

Đọc truyện mới đến đây thôi, mình đã thấu hiểu về hắn, một người nghèo nhà quê sống lam lủ bắt hến bán sống qua ngày, nhưng ở hắn ta thấy một con người rất tình cảm... mong được xem tiếp. Cách viết, dùng từ và diễn tả rất dễ hiểu, đây không phải ai cũng viết được.

  Tôi đã từng biết qua đời sống sông nước. Đêm khuya một mình
chơ vơ cồn bãi, giũa muôn trùng sông nước, thấy mình rất nhỏ bé trước
thiên nhiên. Không biết câu chuyện diễn biến đến đâu, hình như có một
niềm vui chợt lóe lên trong cuộc sống luôn  trầm mặc buồn tênh của
hắn…

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn