Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000219
Số lượt truy cập
14603767
CHUYỆN MỘT CHUYẾN ĐI( tiếp theo). -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2019-02-26 10:54:28

 


Phần 4: Trên đường về quê

Ký ức có thể phai, nhưng có nhiều chuyện rất ngoại trừ, có những cái khắc sâu, đôi khi muốn quên cũng không thể nào quên được.

Làm sao, ai mà biết được việc gì sẽ xảy ra để mà ngừa  tránh cho khỏi khổ đau. Mà đời sống của một con người thì sự vui vẻ là cái cần thiết nhất để đủ sức đi tới với cuộc đời. Do đó, còn sống là sẽ mãi bận rộn với tính toan, sắp xếp.

Chỉ là một chuyến đi phép, mà suy cho cùng, đã phải tính toán, xếp đặt bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm. Ngày mai, theo dự tính tôi sẽ đi về tỉnh, rồi lại nằm trằn trọc, nhớ bao điều này nọ, nhớ khi xưa là vậy, hồi đó là vầy, vầy...

Thật là khó, làm sao để mình tròn ân vẹn nghĩa với mọi người? Thôi đành, cứ làm những việc mà mình có thể làm được khi thấy lòng dạ mình nhẹ nhỏm, và cũng không để ai phải lo lắng. Chấm dứt  bằng quyết định ấy, tôi cố gắng nhắm mắt, nằm yên rồi từ từ thiếp vào giấc ngủ.


Sáng thức dậy, làm vệ sinh, chọn quần áo. Với  tiêu chuẩn là giản dị, chỉ mong đạt yêu cầu sạch sẽ, tươm tất, để không bị ai coi thường, và cũng không để ai có khoảng cách với mình, nên thời gian gọi là "sắm tuồng" không chiếm mất là bao.

Ngó trong kiếng lần nữa, xoay một vòng rồi nói thầm trong bụng "... vậy là xong, đi thôi"

Không còn giữ thói quen, tim đập thình thịch như hồi trẻ nữa, tôi đi đến đâu, làm gì cũng rất bình thường.
Mỗi buổi sáng thức dậy, khoác lên mình bộ quần áo, hòa theo dòng người, bước chân vào vòng quay của cuộc sống. Tất cả mọi việc vui buồn xảy ra, coi đó là một quy luật tự nhiên.

Mỗi một lần sai phạm, vấp ngã là mỗi một lần tự nhủ phải đứng lên, phải sửa sai. Và hiểu đó là một trải nghiệm trong nghìn ngàn trải nghiệm của cuộc đời.

Đêm về, có trăng hay không trăng, rót một ly trà nóng, ngồi yên, vẻ mặt điềm tĩnh, cố tình không suy nghĩ, chỉ muốn lúc bấy giờ, mình sẽ dành tất cả thì giờ đó để chuyện trò, chăm sóc, dỗ dành cái tâm hiện hữu của mình trong một ngày vừa qua. Thói quen này, có lẽ rất hữu ích với tôi, vì về đêm, không khí yên tịnh, hương hoa, mùi gió dìu dịu, khiến con người trở nên thư giản, thanh thản và sau đó, cơn buồn ngủ tìm về nhanh chóng, nhẹ nhàng và ngon giấc hơn.

Mẹ thì không còn, Cha cũng mất rồi. Năm tháng trôi đi bây giờ luôn đi kèm theo trong lòng sự thèm khát, nhớ nhung. Mỗi lần về quê là lòng dạ cứ tái tê, lãng tránh mọi người để một mình được gọi tiếng Mẹ ơi, Cha ơi. Một sự thiếu hụt, mất mát chỉ có thể vơi bằng những giọt lệ lăn dài trên má. Nước mắt của con sẽ không bao giờ cạn và con sẽ gánh vác mãi suốt cuộc đời này hình bóng và ơn nghĩa của Mẹ của Cha.

Quá khứ như thế nào không cần thiết lắm để nhìn lại, chỉ cần biết bây giờ mình vẫn còn đang hiện diện bên cạnh cuộc đời.
Cái thành bại, cái được mất đã đưa đẩy cuộc đời con người đi đi, lại lại, về một chỗ, một nơi, mà mình không có quyền quyết định, nên cách tốt nhất là cứ vui cùng hiện tại (... bà cụ non rồi chăng?)
Nghĩ thì nghĩ vậy, nói thì nói nghe chừng như dứt khoát, nhưng thực tế là những kỷ niệm tôi đã có trong cuộc đời sẽ vẫn mãi nằm yên tận cùng sâu thẳm trái tim, chẳng có ai có thể bứt  rời ra khỏi tôi được.

Sáng nay, ngồi trên xe để đi về quê, tôi trở nên thinh lặng, hình như có chút gì thay đổi, hay là mình sắp bị bệnh chăng? Nhưng nhớ lại, tôi vẫn thường có những lúc như thế này mỗi khi có quá nhiều cảm xúc cùng một lúc, một hay hai ngày rồi sẽ lướt qua, trở về bình thường thôi.

Dù có đi đâu, ở chỗ nào rồi cũng nhớ quê mình.
Một dòng sông bên lở bên bồi, một cây dừa oằn nghiêng sai trái, một bụi chuối với những tàu lá chuối tưa tửa, một cây mít thấp lùn mà ôi thôi là trái... Hình ảnh đó, còn rất rõ trong tôi.

Ngồi trên xe, nhìn ra bên ngoài, những ngôi nhà dọc hai bên đường, bây giờ có dáng vẻ khang trang hơn, nhưng với tôi vẫn còn mang dáng dấp thật chân quê hiền hậu, xen lẩn đâu đây hình ảnh những người thân với những ngày xưa,  giờ chỉ còn là quá khứ.

Tôi đã về đây rồi, về mà nhìn bầu trời vẫn xanh trong, về mà vui với gió mát, trăng thanh, về mà ngắm mây vẫn còn bay theo chiều dài non nước, sông vẫn chảy lững lờ, để lại cho con người những bến bờ nhung nhớ.
Về rồi, về mà nghe vọng cổ, mà thấm thía bài Dạ Cổ Hoài Lang, nghe mê như bùa ngãi, nghe để bù lúc không được nghe. Lòng dạ không có vết thương nào mà sao nghe ran rát theo từng nhịp gõ song lang, từng tiếng đờn lên xuống, thiết tha u ẩn như tiếng lòng của con người xứ Bạc.

Những địa danh mở đầu bằng chữ Ngã, chữ Cái, chữ Cầu... có rất nhiều ở đồng bằng Cửu Long Nam Bộ chúng tôi. Ngã Năm, Ngã Bảy, Cái  Răng, Cái Dầy, Cái Bè, Cầu Ngang... nhiều lắm, Những cái tên mà mỗi lần nhắc tới, mang âm thanh ngọt lịm chạy suốt len vào da thịt, riêng đối với tôi, phải thành thật mà nói là tôi rất nhạy cảm khi được nghe ai nói hay nhắc tới những tên này.
 


Hai cái Bắc Mỹ Thuận, Cần Thơ thì được thay thế bằng chiếc cầu giăng dây hiện đại, những con rạch trong xóm thì nay hầu hết đều có những cây cầu đúc bê tông băng qua.
 
 


Bạc Liêu, là một tỉnh lỵ không rộng lớn gì lắm, sự thay đổi chưa có gì đáng kể so với các nơi khác, ngoài Nhà Hát Cao Văn Lầu hay còn gọi là Nhà Hát Nón Lá, Tượng Phật Bà Nam Hải, Cánh Đồng Điện Gió hay còn gọi là Cánh đồng Sống Ảo, vì cảnh tượng nơi ấy, người ta có cảm giác như đang ở một nơi nào đó tận Châu Âu.

Xứ thì nhỏ, người dân sống trên đất này rất hiền lành, cái hiền tự tâm tính có từ thuở xửa, thuở xưa.
 

Tôi, với cái ý muốn rất đơn giản, đơn giản không ai ngờ và khó có người tin. Đó là, chỉ muốn được đi tới chỗ mà mình sẽ được nhìn thấy đàn gà lục đục kéo nhau đi kiếm ăn như thế nào, bầy vịt với bộ lông trắng mướt đang bơi thong thả dưới ao hay đang rượt đuổi nhau làm ồn ã cả một góc trời dưới sông như thế nào. Cái hàng rào dựng bằng hàng cây dâm bụt, bằng cây bông giấy có còn giữ màu đỏ thắm cùng với những chiếc lá xanh che mát cổng nhà như lúc xưa hay không?
 

Rồi lại thèm được đưa tay chạm vào cái mát lạnh của một chiếc divan, bộ ngựa gõ nào đó. Gốc chuối, đụn rơm, giàn bầu, cây ớt... có khác gì không? Đám con nít còn đi phơi nắng, tát mương bắt cá, chơi nhà chòi như mình  hồi nhỏ không? v.v...

(còn tiếp)
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Một chuyến đi rất thú vị được tác giả kể lại với nhiều hình tượng làm tôi hãnh diện với Bạc Liêu quê tôi tiến bộ và đổi mới rất nhiều... Tôi chờ đọc tiếp.

 

Quê bạn có nhiều công trình nổi tiếng... hình minh họa cũng rất hay làm bài viết có giá trị thêm... thật ngưỡng mộ. mong được đọc tiếp...

Bài viết của bạn kết hợp rất nhuần nhuyển nét hiện đại với nét chân quê tạo thành một khung cảnh, một vùng quê đáng nhớ... nơi mà tác giả sinh sống thuở nhỏ với nhiều kỷ niệm. Mình chờ xem tiếp bài của bạn. Nghe kể muốn đi tham quan Bạc Liêu lần nữa!

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn