Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000028
Số lượt truy cập
7078848
CÁNH GIÓ BUỒN. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2017-11-27 09:25:40

 

 

Cánh gió buồn

Lay góc phố hỏi còn nhớ gì chăng
Một đoạn tình rơi đằng sau khe nắng
Rồi lành lạnh từ ngày đầu xa vắng
Tay rụt rè cứ giữ mảnh xa xưa

Những bước chân đi nhè nhẹ trong mưa
Giọt nước văng đổ thừa đường loang lỗ
Ngút bóng cây buổi chiều đang nghiêng đổ
Chấp chới buồn qua đôi mắt thả rong

Khuya buốt giá khi vô vọng cõi lòng
Xin một nửa mùa Đông thôi đừng nhớ
Chỉ một nửa dành riêng cho trăn trở
Đủ tìm về khoảnh khắc trót yêu thương

Lặng thầm trăm nỗi mỏng mảnh vấn vương
Trời ly hương nao nao từng ngày cũ
Hơ lửa chi màu son môi thiếu phụ
Để ửng hồng mạch máu một làn da

Nếu còn đó mặn mà thời tuổi trẻ
Thì nhận mình là có lỗi từ nay
Gió lăn tròn rồi té trên bờ vai
Đêm quặn thắt tìm lời ru của Mẹ…!

Thuvang

#Tranh thơ: Thu Vàng

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Khi đã mang tâm sự buồn thì ở đâu cũng buồn, đọc thơ của tác giả lãng mạn, mang mác buồn, day dứt không thể tả, ai mà được tác giả yêu chắc vui sướng lắm! và hạnh phúc nữa!!

Bài thơ tình buồn đọc nghe lòng cũng buồn theo tôi đồng cảm cùng bạn.

 

Lâu lắm rồi, biết còn nhớ gì không      
  Lòng thấy ấm, khi tà huy đan sợi nắng 
Nghe xôn xao len vào hồn trống vắng
      Qua phố buồn gợi nhớ chuyện ngày xưa 

Thuở đầu trần cùng lũ bạn tắm mưa  
  Bàn chân đất, trợt trơn đường loang lỗ
    Những trưa hè chói chang trời nắng đổ 
    Hồn nhiên cùng nhỏ bạn xóm chơi rong

Thuở đông về buốt giá tận cõi lòng    
Trời trở bấc nghe hắt hiu niềm nhớ    
Đã bao năm dặn lòng thôi trăn trở      
        Kỷ niệm về, nhức nhối chuyện yêu thương

Xa thật rồi sao tình mãi còn vương    
Hằng ấp ủ khoảng trời xa xưa cũ       
Kiếp tha nhân như mãnh đời cô phụ  
Cơn gió buồn, làm giá buốt cả thịt da.

 

Chào chị Vĩnh, Anh Hà Thanh, anh Nguyên Anh. Chị Vĩnh ơi, ai yêu đâu mà mình yêu, mỗi lần báo cáo với chị có người yêu, chị đều nói như vậy nè: "Thôi em à, ở vậy cho nó tự do đi em"...nên em nghe lời... hihi Lãng mạn gần cạn rồi nha chị Vĩnh, mấy tháng nay bệnh rề rề, hông khỏe như xưa... buồn hiu, buồn hắt... Cám ơn chị Vĩnh, anh Hà Thanh, anh Nguyên Anh đã chia sẻ cùng em. Kính chúc anh, chị vui khỏe và hạnh phúc luôn

 _______________

 Chuyện từ lâu ai nhớ và ai quên

Tối phố buồn ngọn đèn lênh đênh nhớ

Trong âm thầm lần tìm bao tan vỡ

Hình như là xưa cũ vẫy tay chào

Đã cạn khô những kỷ niệm hôm nào

Câu ru con nghe đau từng câu chữ

Ầu ơ chờ ngân nga theo thứ tự

Ví dẫu mong cho bật khóc chơ vơ...

Thu vang

 

Đường trăng soi đếm từng rèm mi gió

 Ráo ánh sầu trơ dạ khúc tình xưa

Gió trách chi trăng vẫn cạnh song thưa

Ai tình tự ai gục đầu mong đợi

Vầng trăng máu có thấu chăng này hởi

Sâu chuổi buồn tẩm độc suốt chiều thu

Cách trùng dương thấu rõ từng lời ru

Như ẩn hiện vạn bàn tay thiên ái

 LVT

 

 

VẪN ...

 "Vẫn tươi thắm màu son môi thiếu phụ

Và ửng hồng mạch máu một làn da"

Vẫn còn đây một dáng dấp mặn mà

Gió hãy về và ... hôn đôi mắt ấy

Bờ vai mềm ấp e và run rẩy

Vẫn đợi chờ biết mấy tiếng yêu thương

Vẫn mơn man gió lá kiếp vô thường

Vẫn tha thiết vấn vương ngàn nỗi nhớ

Kiếp nhân sinh mỏng manh từng hơi thở

Vẫn đong đầy kỷ niệm thuở vào yêu

Vẫn bâng khuâng nhung nhớ mỗi buổi chiều

Trôi nhè nhẹ vào tịch liêu vắng lặng

Nơi cuối đường còn lả lơi chút nắng

Lời ru nào còn văng vẳng hằng đêm

Cơn gió nào trải khắp giấc ngủ êm

Để trong mơ em tìm về bên Mẹ!

Thiện Hải

Chào anh Lê Việt Trí, Anh khỏe không vậy? Hôm trước có nghe chị Vĩnh nhắn tin trên đây rồi lu bu rồi vẫn chưa gởi lời thăm hỏi được, anh thông cảm cho TV nha. Mến chúc anh vui khỏe luôn!

 Những nỗi buồn trời dành cho người lớn

Nên lúc nào cũng gờn gợn về xưa

Điều nghĩ ngợi dẫu không chắc không thưa

Mà da diết tưởng chừng như cao ngất

Trăng quê hương lòng này hoài ôm chặt

Được ngồi nhìn và được ngắm mùa Thu

Nghe xa xa có ai đó vừa ru

Là tất cả là cái gì đẹp nhất...

 Thuvang

 

Chào anh Thiện Hải, Em mừng anh đã chia sẻ thơ với em như ngày nào... anh em mà, đâu quên được hả anh? Anh khỏe không, em biết có một thời gian anh phải ra vào thăm BS...(do đó em cũng bắt chước anh...hihi)

 LUÔN...

 "Cơn gió nào trải khắp giấc ngủ êm

Để trong mơ em tìm về bên Mẹ!"

Chiều Vĩnh Long lá khua vang khe khẽ

Cho người vừa biết rơi lệ nhớ nhung

Bên ấy còn hơi thở cuộc tình chung

Nước con sông đục mông lung khắc khoải

Câu hẹn hò ngày chia tay ngần ngại

Chỉ nhìn hoài thay lời nói bình an

Thời gian trôi chứng kiến cảnh hợp tan

Thêm trân trọng những lời vàng tri kỷ

Cà phê đen nóng lạnh nồng nàn vị

Theo lòng người chìm lắng dỗ dành luôn

Cuộc đời này qua lại những dại khôn

Sao ta vẫn muốn mình vương vấn mãi

Cảnh nhà quê nắng cháy ngồi phe phẩy

Quạt lá xòe miệng cười nói huyên thuyên...

Thuvang

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn