Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000083
Số lượt truy cập
15007075
Happy Mother's Day. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2017-05-13 09:33:03

 

Nhân ngày lễ Mẹ, kính chúc tất cả Bà Nội, Bà Ngoại và các Bà Mẹ luôn dồi dào sức khỏe và thật nhiều hạnh phúc đấm ấm bên cạnh gia đình các con các cháu.

Mẹ!

Dẫu biết là chúng con đã tiễn Mẹ về miền cực lạc từ nhiều năm qua nhưng với chúng con nỗi đau mất mát này vẫn luôn hoài ngự trị trong trái tim của mỗi đứa con.

Đừng đi tới tháng Năm
Đừng ai kêu tiếng Mẹ
Đêm khuya câu ru lẻ
Mồ côi lệ lăn thầm

Mẹ!

Sự nhớ thương kéo dài từ ngày mất Mẹ không phai nhạt trong tôi, nó cứ thôi thúc đợi chờ như là sẽ có ngày được gặp lại Mẹ vậy. Con thương Mẹ nhiều lắm!

Có phải tại vì bây giờ tôi là Mẹ nên thấu hiểu hay chăng? Con cái dù bao nhiêu tuổi, mỗi lần nghe tin con sổ mũi nhức đầu đều khiến cho lòng Mẹ thắt thỏm lo âu, huống hồ gì, lỡ có nghịch cảnh nào xãy ra trong cuộc đời của con mình. Mẹ tôi đã từng lo cho tôi như vậy.

Sự nhớ thương một người nào đó quá mức thường đã khiến chúng ta cứ muốn đưa người đó về thực tại như còn đang hiện hữu, để được nhìn, được ngắm hay chuyện trò.

Tôi không còn ở gần Mẹ nữa, nhưng cái gì thuộc về Mẹ là tôi nhớ. Những cách thức bày biện nhà cửa, chăm sóc con cái, cúng kiến, nấu nướng từ Mẹ. tôi đều giữ và làm theo. Tôi vẫn thường hay nấu các món ăn ngày xưa Mẹ hay nấu như bông hẹ xào tàu hủ, bún gạo xào, cải rổ xào thịt bò… và nhất là món canh khoai mỡ

Món canh này Mẹ đã nuôi các cháu của Mẹ, cháu nội, cháu ngoại và các con mình trong những ngày còn sống, trong đó có tôi, một người rất thích ăn món canh này.

Canh khoai mỡ với độ sền sệt vừa phải, không đặc quá hay lỏng quá, với mùi thơm của hành lá, ngò gai và rau ôm hấp dẫn đàn cháu lười ăn nhất là lúc các cháu mọc răng hay trở mình.

Người Việt mình thường dùng khoai mỡ tím nấu xôi, làm bánh, chiên giòn, nấu cháo, nhưng phổ biến và dễ làm nhất là nấu canh ăn trong bữa cơm hằng ngày. Khoai mỡ nấu canh với thịt (heo) bằm nhuyễn, tôm khô hoặc tép đồng còn tươi, nhất là nấu với tép tươi.

Khoai mỡ là món ăn mộc mạc, bình dân không cần chế biến cầu kỳ, càng chế biến có khi lại làm mất đi cái hương vị của chính nó. Thông thường Mẹ tôi hay nấu theo hai cách này:

Cánh thứ nhất thì ban đầu phi một chút dầu (mỡ) với tỏi đập dập, rồi cho thịt (tôm, tép) vào xào sơ qua cho săn để tránh mùi tanh. Nêm chút bột ngọt, muối (tùy khẩu vị) vào đảo đều rồi trút ra cái tô để đó. Lấy một cái nồi khác, đổ chừng hơn một tô lớn nước lã vào, (bây giờ thì tôi hay dùng nước súp nấu sẵn đựng trong hộp giấy bán ngoài tiệm), bắc lên bếp nấu cho nước sôi lên, rồi cho khoai đã đập dập vào nấu. Đến khi thấy nước canh đặc lại, miếng khoai bớt tím hơn, trong hơn ban đầu là khoai chín. Đổ phần thịt (tôm, tép) xào lúc nãy vào nồi canh, chờ sôi lên, hớt bọt, nêm nếm cho thêm hành lá, rau ngò gai, rau ôm đã cắt nhỏ vào, đợi canh sôi lên lần nữa là nhắc nồi xuống. Múc canh ra tô, rắc chút tiêu lên, lúc bấy giờ cái vị thơm thơm cay cay hòa lẫn vào nhau làm thành một món ăn dân dã thật ngon miệng.

Còn cách thứ hai thì cũng xào thịt bằm (tôm, tép) trước, nêm gia vị rồi đổ tô nước lã vào nồi đang xào, chờ nước sôi lên, hớt bọt kỹ xong cho khoai vào, nấu cho đến khi khoai chín cho rau thơm vào, sôi lại lần nữa là nhắc xuống ăn được rồi. Cách này nấu nhanh hơn, tuy nhiên, màu canh sẽ không tươi đẹp vì nó bị màu vàng vàng của mỡ tỏi xào ban đầu dính nồi hòa vào, nhưng ăn thì chất lượng canh như nhau.

Công thức để chế biến chung là khoai mỡ gọt vỏ, rửa sạch rồi cắt củ khoai làm hai theo chiều dọc, tùy theo củ khoai lớn nhỏ, dùng muỗng canh ăn cơm thường ngày cạo ngay chính giữa ruột củ khoai, cho đến khi mỏng ra đến tận ngoài bìa không thể cạo được, mới lấy dao đập bẹp phần khoai. Khoai càng nát thì càng cho độ nhớt nhiều.

Bữa cơm có canh khoai mỡ nóng ăn kèm món kho quẹt, cá khô chiên, cá muối chiên sả ớt, hay thịt gà (vịt) xào mặn với củ gừng non xắt chỉ, thì chẳng còn gì bằng. Trẻ con mới tập ăn dặm, thường được người lớn cho ăn canh khoai mỡ vừa bổ dưỡng, lành tính mà dễ nuốt.

Tôi đọc trên mạng thấy có nhiều người dạy nấu canh khoai mỡ bằng cá trê, “độc chiêu” hơn nữa là nấu bằng cá rô đồng. Không biết nấu như vậy mùi vị thế nào và ăn ngon đến đâu, nhưng tôi chưa bao giờ thấy Mẹ tôi nấu như vậy.

Canh khoai mỡ là loại canh ăn bằng cách chan, húp hay lùa, mà đem nấu với cá, nhất là cá rô có rất nhiều xương, tôi e rằng ăn sẽ bị mắc xương, lại thêm phiền. Ăn canh khoai mỡ với cá kho mặn mặn hoặc chiên giòn hoặc kho tộ là số một, bảo đảm nồi cơm sẽ cạn đáy nhanh nhất.

Mãi tới bây giờ mỗi lần nấu món canh này hay là hễ ai nhắc đến canh khoai mỡ là tôi nhớ Mẹ tôi vô cùng, nhớ đến nỗi phải thừ người ra rồi tự thả lòng mình trôi vào vùng kỷ niệm.
Kỷ niệm một thuở nào mình còn có Mẹ.

CON VẪN CÒN MẸ

Chiều
Không ai
Mây vẫn bay
Gió trườn quanh lá
Nhì nhằng câu nói lạ
Tim đập nhìn khoảng lề xa
Chùn lòng nghe mỏi bước chân qua
Đêm khoác áo mù sương băng ngõ tối
Chiếc đồng hồ kim quay vòng theo tiếp nối
Người ngồi thừ lướt một phút tích tắc trôi trôi
Tận cùng điều chưa kịp nói treo giữa đời ém chặt
Phố lạ người dưng nụ cười đèn che mất nhạt nhòa tan
Buồn lai vãng vái van cơn trốt nào hãy đến cuốn phăng đi
Khoảnh khắc sầu lồng ngực buốt con tìm Mẹ cõi hư vô
Như chuyến tàu không kẻ chờ trống trải một sân ga
Đặc quánh buồn tiếng còi buông ngân nga tê dại
Nén nhang trầm con dâng Mẹ khói hương lan
Đôi mắt bao dung thương con hơn trước
Lặng im để dịu lòng thương nhớ
Trong cơn mê thức vô thường
Mỏng manh hạnh phúc này
Bấy năm hoài giữ
Dù ra sao
Vẫn còn
Mẹ!

Thuvang

   @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Thu Vàng viết bài Ngày của Mẹ thật hay đầy cảm xúc ,Xin chia sẻ những buồn thương tiếc nuối về Mẹ của TV. Món canh khoai mở Chị rất thích ăn nhưng Chị mê nhất là ăn cơm canh khoai mở kèm với món dưa mắn trộn chanh đường ớt... Chúc TV vui khỏe nhé.

Chào chị Thúy, em thiêt tình cảm ơn chị rất nhiều đã chia sẻ bài viết với em, em quí lắm!

Thường là món dưa mắn hay ba khía trộn chanh đường ớt thì em ăn một mình nó cho đến khi no bụng luôn... hihi

Chúc chị lúc nào cũng khỏe và vui thật nhiều!

Cám ơn Thu Vàng đã nhắc nhở chị Ngày Của Mẹ và gửi bài viết cùng chủ đề, bài viết mang một ý nghĩa sâu sắc, một tình yêu thương Mẹ rất đằm thắm với nghĩa tình rất tròn trịa của người con đối Mẹ và những kỷ niệm lúc sống với Mẹ...Mặc dù Mẹ đã mất nhưng trong ta Mẹ vẫn sống mãi mãi...

Tặng em bài sưu tầm:

Việt Nam có mùa báo hiếu, nhưng chưa thật sự có " Ngày của mẹ ", nhưng theo tôi thấy Happy Mother's day như vết dầu loang đã đến VN rồi, có một số hưởng ứng tuy chưa hình thành lễ hội rầm rộ, tôi tin nó sẽ bén rễ tốt bởi tính nhân văn, một mỹ tục tôn vinh công đức và tri ân dưỡng dục sinh thành..

 

SÁM HỐI

Con bất hiếu, chưa đáp đền ơn mẹ

Mà dòng đời cứ lặng lẽ trôi đi

Cõi lòng con trĩu nặng nỗi sầu bi

Mẹ mất rồi! Làm sao tri ân được?!

Nhớ thuở xưa, có lần con đuối nước

Mẹ trầm mình mấy lượt kiếm tìm con

Dưới sông sâu lòng mẹ lắm héo hon

Cứ ngụp lặn mặc con còn hay mất

Trong mơ hồ những cơn mưa lất phất

Nhạt nhòa rơi sông nước ngỡ là mây

Con chơi vơi nghiêng ngã nước sông đầy

Hồn lạc lỏng chập chờn cùng mây gió

Con chợt tỉnh trên bếp hồng lửa đỏ

Trên đôi tay bé nhỏ của mẹ hiền

Mẹ của con hay dáng dấp bà tiên

Cứu sống đời con, gieo duyên quả báu

Mẹ gửi con vào chùa vui học đạo

Để thân tâm tỉnh táo một kiếp người

Để trái tim tràn ngập những niềm vui

Công ơn mẹ suốt đời chưa đền đáp!

 Thiện Hải

 

@ Chị Vĩnh, em cám ơn chị lúc nào cũng kề cận chia sẻ tâm tình cùng em mấy năm qua (tuy xa mà như rất gần hén chị)

 ________________

@ Anh Nguyên Anh, có ngày lễ cho Mẹ hay há anh? Còn có ngày lễ cho Cha nữa nha. Tây hay Ta gì cũng điều hay hết phải không anh, Tây phương họ nói lời thương yêu với Cha Mẹ, vợ chồng, con cái, ngay cả bạn bè hàng ngày, hàng ngày... em thấy cũng cần thiết lắm đó.

___________________

@ Anh Thiện Hải Em xin phép hỏi anh bài thơ Sám Hối chỉ là thơ hay chuyện có thật vậy anh? Cảm động quá một tấm tình người Mẹ. Em hiểu và biết Má mình cực khổ, thương yêu, chăm sóc các con như thế nào vì em là con bé rất khó nuôi từ lúc lọt lòng, cho đến 4 tuổi, Má đâu dám giao cho vú em giữ nên cứ dẫn theo lúc dạy học, thành ra em học sớm hơn các bạn, rồi Ông Hiệu Trưởng thấy Má con tội nghiệp nên cho Má cũng lên lớp theo con... hihi Cám ơn anh thật nhiều với bài thơ trên nha. ------------ P/s: Anh Thiện Hải ơi, em còn nợ anh một bài họa từ tháng 11 năm ngoái thì phải (lúc đó bên em lễ của Tây nên công việc làm rất bận, và em có hẹn sẽ họa sau Tết, nhưng cả hai tuần nay em kiếm hoài bài ấy mà chưa thấy... Anh ráng chờ em vài bữa nữa chắc sẽ tìm ra trên trang mình nè, xin lỗi anh hén. ___________________

Lần nữa em cám ơn Chị Thúy, Chị Vĩnh, Anh Nguyên Anh, Anh Thiện Hải rất nhiều. Thương mến chúc anh chị cùng trang nhà lúc nào cũng vui và như ý, hạnh phúc trong cuộc sống!

 

Cám ơn TV đã có đôi dòng tâm sự về tuổi thơ của mình. Hình ảnh cô bé khó nuôi tung tăng theo mẹ đến trường có vẻ dễ thương và hạnh phúc lắm phải không nhĩ? Bài thơ Sám hối vừa là thơ vừa là chuyện có thật trong đời thường ở vùng đồng bằng sông nước miền tây Nam bộ. Hàng năm có rất nhiều bà mẹ phải mất con, có biết bao đứa trẻ phải đánh mất tuổi thơ và cuộc sống trong dòng nước lũ. Sông rất hiền hòa và đáng yêu đối với nhiều người có nhiều kỷ niệm ở đó.Nhưng sông cũng có thể cuốn trôi và vùi chôn nhiều thứ kể cả tuổi thơ. Xin đề nghị TV miễn viết bài họa của tháng 11 đi; thay vào đó TV hãy viết về ký ức tuổi thơ của cô bé khó nuôi theo mẹ đến trường nhé! Có lẻ sẽ vui hơn? Cám ơn thật nhiều.

Anh Hải ơi, em đã họa xong bài "Mà sao" cả tuần nay, nhưng nhà có chút chuyện nên hổng vui... nên hông đăng...hihi

Chuyện hồi nhỏ dài nhen, em thử nghe lời anh, viết một đoạn kể về thời thơ ấu xem sao anh Hải hén. Ngày nào rảnh, nhớ lại viết chút... viết chút... chà hơi lâu, anh ráng chờ, em ráng viết

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn