Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000098
Số lượt truy cập
15986462
TRUYỆN NGẮN.-Trần Hữu Quang-
Ngày đăng: 2017-01-19 06:22:32

 

Truyện rất ngắn thứ nhất : Nó và mạng

            Họ là hai người lạ , cùng học chung một trường ở tỉnh lẻ , họ học cách  nhau vài lớp , người ban khoa học , người học văn chương . tan trường về người này ngắm người kia hồn nhiên qua mặt  .
            Bốn mươi mấy năm sau , họ tình cờ gặp nhau , ngỡ ngàng một chút , ngập ngừng hỏi thăm nhau , à thì ra đồng nghiệp một thời .
 
           Liên lạc nhau qua mạng , gởi cho nhau từng tin nhắn , gặp nhau vài lần chỉ nhìn nhau không nói , đôi mắt đã thay lời .

            Nhiều lời “ong tiếng ve” làm họ  không thể hiểu nổi vì sao lại phải xa nhau .Họ ngập ngừng khi nhận được tin nhắn của nhau , đọc qua , chỉ đọc thôi , sợ câu trả lời !
            Và tin nhắn đã tới , họ lặng lẽ chia tay .
 
Truyện rất ngắn thứ hai : Nó và nhỏ                                      
            Nó học lớp đệ nhất , Nhỏ học lớp đệ lục , mỗi ngày Nó được nhìn Nhỏ một buổi , yêu Nhỏ ngày nào Nó không biết ……
            Hai năm học Sư Phạm , bỏ ngoài “mắt” những chăm sóc “đặc biệt”của bạn gái cùng lớp vì Nó yêu Nhỏ .
            Ba năm đi dạy , Nhỏ khóc nhiều vì Nó , khi thì thấy Nó cho nử đồng nghiệp quá giang , khi thì “vu vơ” một lý do nào đó …..
            Ngày Bà của Nó mất , Nhỏ là người đầu tiên đến viếng , tấm vảng được gắn số một . Trong sáu đêm quàn tại nhà , Nó ngồi thức trắng  , Cậu nó cười ….. khi thấy Nó ngồi dựa lưng vào tấm vảng số một .
            Bà mất , Nó ngủ với Ông để chăm sóc Ông
Nó báo với Ông về Nhỏ , Ông lắc đầu vì Ông là Bang trưởng còn Ông của Nhỏ là Tài Phú
            Và …… thêm một lý do nữa …..,nên  Nó và Nhỏ chia tay ..
            Ba mươi lăm năm sau , Nó gặp lại Nhỏ , bây giờ Nhỏ là chị chồng của em họ Nó .
Định mệnh ????????  

Truyện ngắn thứ ba : Nó và bạn

 Nó với Bạn học chung lớp đệ Tam ban B , bình thường , Bạn học giỏi hơn Nó , lên đệ Nhị cũng thế , Nó cố gắng hết sức theo Bạn , cuối cùng Nó cũng đạt được ước mơ với Bạn, đậu tú tài một với hạng Bình Thứ .

Sang năm mới Bạn không học chung với Nó , Bạn ngại đủ đều , nào là khô khan , nào là ít bạn gái học cùng lớp , phải nói là không còn bạn gái nào theo ban Toán ở năm đệ Nhất , Bạn chuyển sang ban A , tình bạn vẫn thế , vẫn hỏi thăm đủ điều mà hổng biết điều gì là quan trọng , gặp nhau vẫn niềm nở hỏi  thăm nhau , vắng nhau thấy nhớ ????
Đậu Tú Tài hai , Nó vào sư phạm vì hoàn cảnh gia đình , Bạn biết Nó đậu vào trường Quốc Gia Bưu Điện với thứ hạng nhì , Bạn hết lời với Nó , thậm chí mắng nhiếc không nương “tai” , Nó vẫn lẳng lặng học và ra trường làm thầy giáo làng  Bạn miệt mài theo đuổi khoa học , tốt nghiệp đại học với tấm bằng “cử nhân khoa học” .
Năm năm sau , gặp lại nhau Bạn bây giờ là Cô Giáo dạy Lý , Sinh ở một trường Trung Học huyện , Nó vẫn  mãi là thầy giáo làng !!!!!!!!, ngỡ ngàng “ vì hoàn cảnh”!!!!!!!!
Nó đưa vợ sang nhà gặp Bạn vì ngỡ học chung trường Đại học Cần Thơ ,cùng quê “phải” biết nhau , nào ngờ , cả hai lắc đầu “ hổng biết “ , vợ buồn , Nó xin lỗi , muôn lời xin lỗi …. Rồi cũng nguôi ngoai …..
Ba mươi năm sau , Bạn vẫn thế , đi về một bóng , gặp lại nhau vẫn cười , vẫn nói nhưng sao “ nghìn trùng xa cách”. Rồi tin không vui , Bạn bệnh với một chứng bệnh gần như nan y , buông phấn , giả từ bảng đen , không ngồi xe lăn nhưng mỗi bước đi là đau đớn vô ngần !!!! ngồi đó …., nhìn thấy đó…. sao  chập chùng nước mắt !!! Vẫn khuông mặt ngày nào ….. vẫn nụ cười ngày ấy ….. sao héo hắt thương đau !!!!! Bạn bình tâm mà nói “định mệnh” , Nó hài lòng với câu nói “ định mệnh” mà xót xa !!!!
TRẦN HỮU QUANG
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Truyện ngắn thật, nhưng đầy đủ ý mà tác giả muốn kể, xin ngưỡng mộ, mong được đọc truyện của anh nữa. Thân chào.

Câu chuyện nhỏ ngộ nghĩnh nhưng có ý nghĩa sâu xa, mong được thưởng thức những bài tiếp nữa.

Chào bạn Hữu Quang, bạn có những mẫu chuyện nhỏ, rất đời thường, nhưng qua` ngòi bút, nó trở nên sinh động có hồn, nghe man mát buồn. Bạn cứ tiếp tục tâm sự, tôi đang chờ nghe. Thân ái. NA

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn