Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000077
Số lượt truy cập
15546758
Thu – Tình yêu cuộc sống. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2015-10-29 08:34:39

 

a562

Thu – Tình yêu cuộc sống

Lần nữa thu lại về. Lần nữa có một người nhìn cảnh vật thu nơi xứ người mà thương mà cảm.
Thu nơi đây đẹp lắm, đẹp như tranh, lộng lẫy, kiêu sa, lụa là, mềm mỏng.

Những ngọn gió heo may lành lạnh sau hè thổi về là lúc lá rừng bắt đầu thay màu đổi sắc. Có chỗ chỉ trong vòng tuần lễ, hàng cây bên vệ đường bỗng đổi ra nhiều màu, vàng, tím, hồng, xanh. Với chiếc lá đong đưa nhìn mà tưởng như nàng công nương đài các nào đó đang khoe mình ẻo lã trước quân vương. Ngay cả những nơi rừng hoang hẻo lánh, đồi núi bao la cũng đang khoác lên mình chiếc áo màu thu.
Nhìn cảnh thu, ngắm lá rơi mấy ai trong chúng ta không khỏi chạnh lòng, nao nao nhung nhớ, mơ mơ màng màng về mùa thu xưa dĩ vãng để bắt đầu xuất hiện đâu đó một nỗi niềm quặn thắt mênh mang xa xôi bềnh bồng trong lòng dạ.

a549

Thu thay màu cây lá, thu nhuộn sắc cả bầu trời.
Thu dịu dàng, e ấp, mơn man quyến rũ.
Thu âm u, thu ảm đạm với cái bàng bạc của áng sương chiều.
Thu êm đềm trải thảm trên con đường cho khách ngoạn du.
Thu đã tự cho phép mình mang về cho nhân loại một huyền thoại, một lạc thú đau khổ trong tâm tư.

Thu cùng người đi vào buổi sáng với những giọt sương thu long lanh, thanh khiết đang chờ tan chảy. Thu cùng người đi vào buổi chiều với cái rùng mình lạnh lạnh của gió thu mênh mang bâng quơ chạm nhẹ vào da thịt. Thu cùng người đi vào cơn mưa, con nắng. Thu nằm trong mây, chìm theo gió, thu theo trăng tròn trăng khuyết, thu lơ lửng cùng các vì sao đủ để mang về một cảm giác man mác buồn buồn như đang chơi trò chơi trốn tìm cái gì còn quanh quẩn.

Đến và đi theo quy luật vũ trụ, dù yêu hay không yêu mùa thu thì lòng người một năm một lần cũng gặp lại.

Mùa thu ngày còn bé thì thật là ngắn ngủi, tưởng chừng như không có. Còn thu bây giờ thì tồn tại, vương vấn, quấn quít. Tại sao? Tại vì hồi đó chẳng có thu? Tại vì chẳng thấy chiếc lá vàng rơi? Hay tại vì hồi đó hạnh phúc quá nhiều, bao quanh lấy mình nên không biết mùa thu đến hay đi, nên không quan tâm có bao nhiêu lá vàng đã và đang rơi rụng?

Ngày nay mỗi lần nhìn thấy chiếc lá vàng lã tã bay bay ngoài sân mà nghe lòng tan tác, mà nghe u sầu khơi dậy, nghe sự cằn cỗi đang len lỏi vào trong cuộc sống đến nỗi phải xao động rồi chợt biết lo xa cho một ngày già nua, tàn lụn!

Những người đang miệt mài trong mưu sinh hàng ngày, chật vật cơm gạo, áo tiền, họ có bao giờ định nghĩa thu là gì đâu, hay nói cách khác họ không có thời gian mà nhìn thu đẹp đâu , họ cũng chẳng cần biết, có lẽ bởi mùa thu của họ là những buổi sáng dậy sớm, buổi trưa oi bức và mấy trận mưa Ngâu dai dẳng làm chậm việc bán mua, là miếng đất, là lúa chín vàng đang chờ bàn tay người gặt.

Cơm áo gạo tiền ai cũng bị cuốn trong cái vòng xoáy đó, bên cạnh mình vẫn còn rất nhiều những người trong hoàn cảnh khó khăn, chắc chắn họ sẽ không có tâm trí đâu mà nhìn ngắm sắc thu trong bình minh cũng như màu thu trong hoàng hôn lãng mạn, ngay cả không có thời giờ để ý đến việc giữ gìn sự trẻ trung của chính họ.

Thời gian trôi qua, thêm lần thu nữa là tuổi đời cũng chồng chất thêm hơn, thêm lo âu, thêm suy tư, mình đã làm được gì có ý nghĩa cho gia đình, cho những người mình yêu thương hay những người đã yêu thương mình.
Là kẻ sống tha hương, những chia sẻ của người thân, của bạn bè là nguồn hạnh phúc lớn lao. Dẫu vui rồi cũng buồn, có khi thậm chí giàu rồi cũng nghèo, quan hệ người giữa người từ thuận thảo đến rắc rối, phức tạp. Dù đến đâu, thì đó cũng là một phần trong quy luật cuộc sống. Thế nhưng nếu chúng ta biết lấy sự bình tâm làm chuẩn để có một bến bờ trở về sau những mệt mỏi vật lộn cùng cuộc sống thì sẽ được phần nào nguôi ngoai, tìm thấy được sự an lạc trong tâm hồn.
Tìm về thiên nhiên, cảnh vật chung quanh thử một lần nhìn ngắm, thử buông thả những bộn bề lo lắng trong cuộc sống để hồn mình tự do hơn, dù không phải là phương pháp tuyệt đối thư giản nhưng xem ra đó cũng là một cứu cánh cho chúng ta. Ngồi mà ngắm lá, xem bông, ngồi mà thì thầm to nhỏ, hứa hẹn cùng cây cao, đồi gió, hương hoa, trăng thanh… cũng đủ làm lòng vơi đi bao tâm sự.
Mùa thu là mùa cảm thông nhất cho lòng người, giọt mưa thu, chiếc lá vàng chầm chậm đòng đưa rơi rơi hòa trong hơi gió heo may lành lạnh dễ dàng đưa con người rung động trong mối cảm thông tạo hóa đã an bày.
Mùa thu là mùa của diệu vợi, nhẹ nhàng đưa tiễn những đớn đau ra đi. Chỉ một thoáng nghĩ của mùa thu ra đi cũng có thể dệt nên ngàn triệu bài thơ hay bài văn, có phải chăng đó là lúc những u buồn được dịp tuôn chảy, về một khoảng trời xa thật xa, không bao giờ trở lại. Dẫu sao đi nữa, thì qua đó cũng có được những giây phút bình an hiếm hoi nhưng cũng làm ấm áp một cõi lòng, một tâm trạng đang chơi vơi.

Cuộc sống có những suy nghĩ không nói ra được bằng lời và cũng có những nỗi đau không thể khóc được dẫu chỉ một lần, thì thôi tự cho mình những giây phút dừng lại, hòa với cảnh vật để lắng lòng, để biết mình còn sống và tiếp tục đấu tranh cho cuộc sống ngày mai.

thunho

Mùa thu đẹp nhưng mùa mùa thu cũng rất buồn. Hai trạng thái ấy đưa con người vào những chất ngất men say, hương yêu rộn ràng với cảnh vật trời đất trong lành tưởng chừng mọi thứ đều có đôi. Nhưng, mùa thu cũng đã đưa lòng người vào tận chốn lẻ loi, trống trải, âm u và cô tịch. Thiên nhiên tạo nên mùa thu như thế, giăng mắc tơ duyên hai chiều như thế, có lẽ để con người phải tự vương lên trong tình yêu, biết khát khao và chỉ có thể bằng cách đó mà vượt qua được buồn tẻ, cô đơn trong cuộc sống.
Để rồi cuối cùng từ xưa cho đến ngày nay ai ai cũng phải công nhận mùa thu là mùa đẹp nhất!
Tôi sẽ muôn đời yêu thu, thức dậy để đón thu trong buổi sáng se lạnh, rong ruổi cùng thu với chiếc áo len mỏng, nghe lòng mình hiu hiu, nhẹ nhàng trong ánh nắng hoàng hôn hiền dịu. Nhưng tôi cũng mong là nhất định ngày nào đó, ngày nào mà thu về là ngày không khí thật dịu mát làm loảng ngay đi cái sôi đọng nóng nãy của mùa hè và cũng làm loãng đi cái trùi trũi lo âu khiến cho lòng người dịu dàng bình thản hơn, trả lại cho con người cái vẻ đẹp duyên dáng sẳn có trong tâm hồn từ thuở bé.

Em đi theo lá vàng bay
Em về ủ lại một ngày cùng thu
Mai đây ngàn dặm phù du
Giọt mưa Ngâu chạm cánh dù biết đau!

Thuvang

 @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Hình như miền Nam không có thu, tôi chỉ cảm nhận được thu qua thơ của tác giả Thu Vàng : Thu trong miên man nỗi nhớ - Thu trong hoài niệm xa xôi .Mùa thu rất đẹp, rất buồn, nhưng lại xoa dịu những lo âu, khiến lòng bình thản hơn. Bài thu của Thu Vàng ở hải ngoại làm tôi nhớ thu VN trong " tiếng thu " của Lưu trọng Lư:" Em không nghe mùa thu - Dưới trăng mờ thổn thức ...... "

Giao mùa giữa hè oi bức và đông lạnh giá là mùa thu mát mẻ. Heo may hắt hiu làm ta gợi nhớ xa xôi. Bài viết Thu Vàng còn trong tiết cuối thu làm người ta dễ cảm xúc, bâng khuâng .

Miền Nam Việt Nam không có mùa thu rõ rệt như miền Bắc, đồng ý với bạn Nguyên Anh.
Nhưng chúng ta có Thu Vàng quý mến đang ở trong tâm tưởng chúng ta và cuộc sống ở độ tuổi mình chẳng phải là Mùa Thu đấy ư?
Nguyenthilieu

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn