Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000303
Số lượt truy cập
15516441
NỖI BUỒN VÀ CUỘC SỐNG. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2015-10-10 03:56:21

 

Nỗi buồn và cuộc sống

Lấp
không đầy là lòng ham muốn - Phá không vỡ là thành u sầu.
GEORGE SAND (PHÁP)


Trong cuộc sống chúng ta, ai rồi cũng phải trải qua những quy luật của buồn-vui, khổ đau và hạnh phúc. Trong đó nỗi buồn là cung bậc cảm xúc không ai tránh khỏi với mọi kiểu cách khác nhau.
Nhưng điều cốt yếu là sau nỗi buồn chúng ta biết đứng dậy, biết tin, biết chấp nhận bản thân mình nhiều hơn để tiếp tục cuộc sống trong nhân gian.

Có lắm kiểu cách buồn từ buồn tình, buồn đời, buồn sự nghiệp, buồn sức khỏe... và cái rối rắm xem ra có phần hay ho của cuộc sống là cũng có lắm cách che giấu nỗi buồn.


Không ồn ào, không vội vã, không vui và cũng không muốn buồn mà sao trái tim như tan ra thành nước, chảy giữa cuộc đời!
Những tháng năm đầu đời, những bình yên êm ả sao lạ lùng biến mất đi đâu? Những vô tư, cười đùa không còn tìm thấy nữa rồi.
Hành động chậm chạp. Ánh mắt bâng quơ. Tinh thần sụp đổ. Tất cả công việc hầu như tạm dừng và trở thành vô nghĩa.
 
Đó là một mẫu người với trái tim tan vỡ hay nói khác đi là người đang mang gánh một nỗi buồn.
Lắm khi, khó ai có thể nhận ra nỗi buồn trong họ vì trên môi họ vẫn còn có một nụ cười, cười như đang loay hoay tìm chút gì đó chân thành còn sót lại.

Vào thời điểm này họ chỉ mong được bỏ ngỏ tất cả những ánh nhìn, bỏ ngỏ những tình cảm dành dụm, bỏ ngỏ những hạnh phúc chung quanh để dành phần trọn vẹn cho cảm giác rã rời về lại.

Rồi họ tự đeo cho mình cái mặt nạ, giữ bình thản giữa nắng giữa mưa, giữ thật im lặng trái tim tan vỡ làm như là không muốn lây nhiễm đến cho ai. Họ đi lang thang, giấu thật sâu nỗi lòng bằng những tiếng cười ròn rã, bằng những tham gia hăng hái vào những công việc thích hay không thích, cũng mặc kệ. Họ ăn uống nhìn như là những người đang đói lắm, ngồn ngào rồi nghèn nghẹn, họ không muốn cho mọi người biết họ đang buồn, ngay cả việc phải  cải vã để chứng minh điều vui vẻ trước mặt mọi người là sự thật.

Họ im lặng, vùi mặt vào tách cà phê đắng không đường để kềm giữ giọt nước mắt không thể nào trào ra.
Họ nói năng lăng xăng, vô cớ và vô tích sự cho lòng họ lần tìm ra một đường đi, một hướng đi vào một lối khác.

Họ chỉ khóc thầm với chính họ thật say sưa. Họ đưa tay lau nước mắt, từ ướt đến khô, để giữ khư khư hoài sự tan rã trong lòng họ.

Họ im lặng như một căn phòng trống rộng, không có cái gì có thể chứa được, như gió ùa vào rồi lại phải bay thôi, chỉ còn lại mùi vị bạc thếch nồng nặc của thời gian cũ kỷ đã từng hiện diện và đã ra đi.
Họ im lặng, rệu rã trên chiếc gường về đêm. Chạm đầu lên gối, chạm má vào chăn, ngửi mùi thơm da thịt bốc lên nhờ vào  loại kem thoa dưỡng da nào đó.
Họ nằm với tư thế ngửa mặt lên trần nhà nhìn đăm đăm vào khoảng trắng tường vôi hay trùm kín mặt mày, mắt nhắm ghiền lại, tóc tay buông thả hay gì gì đó mà nghe hao gầy gặm nhấm như không còn sức  sống! Họ là vậy đó!

Bên cạnh họ, thời gian vẫn hoài tích tắc trôi qua, trôi đi... buổi sáng rồi chiều, một ngày rồi hai ngày, một tuần, một tháng thậm chí một hai năm...
Thời gian.
Bản thân thời gian thì không được phép có những  giây phút nào để xoay trở, nó không có được giấy phép để hoang mang, bi thương hay hào hứng mà  phải một mình lầm lũi bước tới, bước tới.

Thời gian là vậy đó. Người thì vậy đó. Có thể xem như là một đằng là vô tình và một đằng là đa tình, hữu tình!
Hai đằng trái nghịch ấy, thời gian và con người trên thực tế thì lại hòa quyện nhau mà sống, con người dựa vào thời gian mà trưởng thành và thời gian đã chứng tỏ sự hiện diện của mình bằng sự  chuyển đổi từ lúc sanh ra, lớn lên cho đến ngày hủy diệt.

Cuộc sống không phải là lúc nào cũng có mặt trời và bươm bướm bay. Vì như chúng ta biết mặt trời chỉ đẹp lúc bình minh, rực rở vào buổi trưa, rồi tàn lụn ở buổi chiều để rồi tinh mơ sáng hôm sau  lại hồi sinh với những tia sáng tinh khôi khác lần nữa và lần nữa...

Sự tuần hoàn ấy ví giống như chính bản thân con người, ai rồi cũng có một ngày như thế và một đời như thế.

Thời gian là một dòng chảy vô hình mà con người sống và lệ thuộc vào nó, nhưng cái may mắn là thời gian không xen được vào phần tâm linh, tâm hồn của con người. Với câu nói bông đùa ta thường nghe là già mà trái tim rất trẻ, đó là một hình thức diễn tả, dựa vào đó mà con người mới tìm cách vượt qua đau khổ, tìm cách an ủi và hy vọng để tránh sự tàn phá của thời gian.

Chính trong giây phút trái tim tan rả đó, với bước chân của thời gian di chuyển đủ để cái tên tâm hồn gõ mạnh cánh cửa trái tim và đặt ra một loạt câu hỏi cho chính bản thân.
Tại sao trong lúc này họ lại phải chịu đựng sự buồn bã? Tại sao họ không được như mọi người ngoài kia? Tại sao họ tự dày vò mình đi dần đến kiệt sức? Tại sao họ để ngày tháng trôi qua một cách lê thê và vô vọng?
Họ chợt biết... hình như họ đang bỏ quên chính họ, họ tự làm tê liệt linh hồn của chính mình với nỗi buồn.

Bỗng dưng và lạ lùng đủ để họ bật dậy một luồng hy vọng và quyết định chấm dứt sự buồn bã , vực dậy một niềm tin.

Cuộc đời giống như người vẽ tranh, chấm phá nét này cho miệng cười xinh hơn, chấm phá nét nọ cho má thêm hồng, cho môi thêm thắm, cho mắt thêm xanh... Những cái đẹp của bức tranh tạo nên do người họa sĩ đã đặt cả tâm hồn mình vào bức tranh đang vẽ.

Cuộc đời mình ai vẽ cho đây? Có phải chăng, chính mình phải vẽ hay sao?
Không tin vào mình còn biết tin vào chân lý nào?
SHAKESPEARE (ANH)


Mình có thể không hiểu người chung quanh nhưng mình nhất định phải hiểu rỏ về mình. Cần gì? Muốn gì? Nghĩ gì? Mình cần phải trân trọng chính mình.

Vì vậy - Do đó - Cho nên...

Sau cái buồn rồi ta phải tự dừng lại. Đừng để tâm hồn mình chết trước khi trái tim ngưng đập.
Hãy để mọi thứ ra đi vì chẳng ai còn nhớ những gì mình làm nhiều như mình nhớ đâu.

Sau những ngày buồn như thế hãy tự coi nó như những ngày mình đã ngủ quên trong cuộc sống để khi bừng thức dậy ta lại đi tiếp với con đường đúng nghĩa và học cách biết chấp nhận. Trong giấc ngủ quên này có thể  đã có những giấc mơ thật đẹp hay thật phủ phàng mà khi tỉnh dậy, lòng nở một nụ cười tươi hay có thể khóc nức nở để rồi thấy rỏ mình hơn.

Sau những lúc buồn như thế, qua rồi những giây phút như thế hãy coi nó là lúc ta dừng lại nghỉ ngơi để rồi tiếp tục đi tới với một hành trang đầy đủ nghị lực và tinh thần.
Buồn là lúc dừng lại, là một bước khôn ngoan của đời người sau những mệt mỏi đua chen, giận hờn, yêu ghét, để biết tha thứ cho người, cho mình, để tự an ủi và cổ động chính mình, để mình nhìn thấy mình mà sống tốt hơn, để nhận ra giá trị của mình để yêu thương và tôn trọng chính mình. Buồn cũng là một phương cách giữ tâm thật bình yên và sống chân thành gấp đôi. Hãy thử nghĩ nếu con người không có những giây phút buồn bã, nghĩ ngợi ngược xuôi thì khó lòng mà kiểm soát tâm tình của chính mình đã và đang làm gì?

Biết rằng sống là không thể đi thụt lùi, là phải đi tới phía trước. Sống là bước đi nhưng buồn thì khó ai tránh được, nó là một trạng thái tâm lý, buồn là lúc biết dừng lại khi mệt mỏi. Đừng sợ sệt thị phi về việc này, đừng ngại ngần với những câu phán xét đại loại như là:
  "Cô ấy, bà ấy, anh ấy, ông ấy lúc này buồn lắm, buồn vì...v.v" .
Thời gian có hạn đừng nên sống cuộc sống của người khác, đừng vì quan điểm của người khác mà bỏ qua chính kiến của mình.
Buồn là lúc dừng lại, là lúc cái giới hạn của sức mình đã đến mức, không cố gắng gượng gạo che chống để rồi sẽ đem lại thiệt hại cho chính mình và cho người chung quanh.

Cuộc đời vốn dĩ không có đúng, sai. Tất cả đều được ngụy trang bằng sự lựa chọn của con người. Hạnh phúc cũng có thể biến thành đau khổ và ngược lại trong cái đau khổ vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc, đời là vậy.
Một lần thất bại không có nghĩa là một đời thất bại. Thời gian tiếp tục đi về trước thì ta cũng phải theo chiều hướng bước tới, không dừng lại được nếu không muốn mình bị hủy diệt.

Hãy xem buồn hay vui là một cảm giác rất bình thường trong một con người đừng cố gắng che giấu rồi đến lúc quen dần sự chịu đựng ta sẽ không còn đủ bản lĩnh để đối phó mọi thứ xảy ra trong cuộc sống sau này. Cuộc hành trình về phía nào cũng luôn có giá trị của nó với một điều cần thiết là niềm tin.
Sự tự tin không đến từ việc từ nay ta đã có được mọi câu trả lời của vấn đề mà phải là cởi mở được mọi điều ẩn khúc, nghi ngờ trong tâm hồn mình.
Văn chương, ngôn từ được nói ra chúng ta có thể đoán được sự sắc xảo của một người, nhưng mỗi hành động lại cho ta thấy bản chất của người đó. Lúc buồn chính là lúc ta lại thấy ta, lúc vui là lúc ta nhìn về người khác nhiều hơn.

Cái ranh giới giữa khổ đau và hạnh phúc không bao giờ thể hiện chính xác qua tầm nhìn con người xung quanh ta mà nó chỉ là quan niệm của chính người đó trong cuộc mà thôi.

Lúc buồn, cảm thấy tan nát là lúc tinh thần đang lao nhanh xuống dốc, rồi cả đất trời ủ ê, lòng người cảm thấy chán nản và tuyệt vọng... Nhưng, bằng chính trái tim mình ta phải phán quyết và không cho phép tiếp tục chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực đó vì đây là một quyết định đánh liều, là tự vùi mình trong thời gian chết.
Phải tìm ra cách nào đó để bảo vệ bàn chân bằng giày dép thì vẫn dễ hơn, vẫn thực hiện được hơn là nghĩ cách phải trải thảm toàn bộ mặt đất hoặc nơi nào mình sẽ đến.
Đừng bao giờ níu kéo và giam hảm lòng mình với những gì đã mất mát ra đi, cuộc sống với bàn tay và khối óc ta sẽ tìm lại được. Tình cảm nào không tồn tại hãy quên đi, hãy xem những kẻ ngoại tình là những người đã xem thường giá trị của mình. Người xa người là do chính người tạo ra mà thôi. Đừng đi tìm mãi bản thân mình trong những cái thuộc về quá khứ xa xăm, đừng để cái quá khứ sai lầm nào đó là chướng ngại vật trên bước đường đi, hãy buông lơi quá khứ và kết thúc để có thể bắt đầu lại, hãy đi tìm lấy chính mình trong  thực tế. Hãy nhớ rằng, một người bạn thật sự là người ở cạnh bạn khi vui lẫn khi bạn buồn.

Ngoài kia, qua khe cửa sổ là những ánh sáng yếu ớt, đang vươn sức lóng ngóng, chen chúc từ ánh trăng đã qua ngày rằm mười lăm của tháng. Con người cũng vậy, phải giữ lấy ánh sáng chiếu rọi qua cửa sổ tâm hồn bất kỳ vào thời điểm nào của cuộc đời. Không được thả rong mình trong tăm tối.
Đừng để trên đôi vai mình gánh nặng cái danh từ sống hoàn hảo rồi tự thất vọng với bản thân.Hãy để tâm hồn rung động bằng tất cả sự trong trẻo hồn nhiên mà mình có. Đừng để những toan tính lạnh lùng của người khác hủy hoại và cũng đừng để sự cảnh giác thái quá can thiệp vào và tự chia cách đúng vào lúc hạnh phúc nào đó vừa chạm tới vai mình. Hãy tập sống như một đứa trẻ cố gắng vươn tới thì nỗi buồn sẽ không ở lâu được trong tâm hồn.

“Every saint has a past, every sinner has a future.”
“Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai.”

Hãy nhắc nhở bản thân rằng ta luôn cố gắng cho những điều đẹp đẽ. Ngày nào còn sống, còn có nhau hãy cho nhau thật nhiều để ngày nào mất nhau ta chẳng hối tiếc đã không còn cho nhau được nữa. Đừng từ chối nếu ta còn cái để cho đi.

Hãy cố gắng và biết chọn lựa. Dù không làm chủ được thời gian mong muốn nhưng ít nhất cũng phải làm chủ chính mình.
Nỗi buồn còn được coi như sự thấu đạt nhân tình, là một minh chứng để thấy tâm hồn còn biết rung lên theo những cung bậc cảm xúc của lòng trắc ẩn, vị tha, thông cảm, sẻ chia ...
Sau cái buồn, sau nỗi đau ta phải biết hát lại bài tình ca nồng nàn của yêu thương khi còn đang hiện diện cùng trời đất, cùng người thân yêu bên cạnh. Nỗi buồn bên ta đôi khi có khuôn mặt thật đẹp với người cưu mang nó.

Phải lắng nghe trái tim mình, bằng hết sức lực  luôn hướng về trái tim mình và trân trọng trao yêu thương về cho nó, rồi tâm hồn sẽ không còn phải đau do chính mình gây ra nữa, để cuộc sống lại trôi chảy với rung động và khát khao trong hạnh phúc.
Đời vẫn buồn và ta vẫn sống, trưởng thành và mạnh mẽ hơn!

Thuvang

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Theo dõi thơ & bài viết của Thu Vàng từ rất lâu, tôi rất ngưỡng mộ bạn viết rất hay các bài ở thể loại này.

Nguyenthilieu

Xem qua bài viết của TV,"uí hụi" thở một cái "khì" anh xem đây là lời tự luận của TV nhưng có ý nghĩa sâu sắc, trong cuộc đời phải có buồn vui pha trộn, ít khi cân bằng tùy theo mỗi người, cái buồn thường nằm lì trong ký ức ta hơn là cái vui... Anh đồng cảm với TV: " Cái hạnh phúc có thể biến thành đau khổ (nếu ta không giữ gìn) và ngược lại trong cái đau khổ có thể tìm thấy hạnh phúc (nếu ta biết dừng lại) Anh đồng cảm với TV: "Bảo vệ chân ta bằng giày dép thì vẫn dễ hơn, dễ thực hiện hơn là nghĩ cách phải trải thảm toàn bộ mặt đất hoặc nơi nào mình sẽ đến (ta phải hiểu và làm chủ chính ta) Cái buồn ta xem nó là "siêu siêu vi trùng" vô hình, nó gậm nhắm vào tim óc dần dần...nếu ta không có cách hoặc dũng cảm kiên quyết loại bỏ, đến ngày nào đó ta không còn thấy con đường phía trước. Cám ơn em có lời nhắc nhở với tất cả mọi người rằng: "Biết sống mới sống". Chúc TV luôn khỏe, luôn vui tươi.

@Chị Liễu

Em cám ơn chị Liễu rất nhiều về lời nhận xét trên. Chị đâu biết chị là thần tượng của em từ lâu rồi đó. Chúc chị và gia đình luôn vui vẻ và hạnh phúc!

@Anh Hạp

Bài này lúc đầu TV định viết với tựa đề là Nỗi Buồn thôi, nhưng đọc lại thấy buồn quá và không có tính cách xây dựng gì hết nên phải dán thêm phần cuối nên hơi dài.

Anh Hạp ơi, đây chỉ là một bài tản mạn về nỗi buồn của cá nhân TV mà thôi chớ chẳng phải là nhắc nhở gì gì cả anh à. (bài viết của em thường gởi đi qua vài trang web nữa mà).

Với diễn đàn TPH71 này thì TV phải là người học hỏi từ các anh chị về mọi phương diện, đó cũng là lý do TV rất thương mến diễn đàn.

Nói thật là từ nhỏ bản thân TV không biết buồn (có lẽ còn Mẹ, có Mẹ lo toan tất cả). Đến khi biết buồn là lúc đã ngoài bốn mươi cho đến ngoài năm mươi thì mới thật thấm thía và hiểu rỏ mình đã làm gì để sống còn đến ngày hôm nay. Có nghĩ được như vậy thì mình mới cố gắng nhiều hơn nữa, dù gì mình cũng là "phái yếu" nên mạnh mẽ có được là phải trải qua rất nhiều chặng đường thử thách mà BUỒN là chính.

Bây giờ, lớp trẻ buồn quá sớm, chỉ chừng hơn hai mươi là có những cảm nghĩ thật là thê lương, đau buồn và tội nghiệp ( thông qua FB và nhìn vào các quán cafe)

Có một điều mà TV cứ để trong tâm suy nghĩ mãi là khi vào chùa vào những ngày mười bốn, rằm sám hối thì số người tham dự phân nửa là những người rất trẻ. Điều này vui hay buồn? Mừng hay lo???

Cám ơn anh Hạp nhiều lắm. TV chúc anh lúc nào cũng vui khỏe!

 

 

 

 

Phải công nhận là tác giả triết lý rất sâu xa vấn đề tình cảm, những nỗi buồn của cuộc sống...để rồi khẳng định lại bản thân phải mạnh dạn đứng lên bằng đôi chân của mình, phải buông bỏ....tìm nguồn vui mà sống, mọi chuyện rồi sẽ qua đi. Đó chính là cái mạnh, đặc điểm của tác giả, nó dần dần trở thành nguyên tắc sống của tác giả tự bao giờ phải không tác giả?

Thu Vàng đem nỗi buồn và cuộc sống lên bàn mỗ, phân tích sâu vào mọi
ngóc ngách của vấn đề, để khẳng dịnh một hướng đi cho cuộc sống. Bài
viết thật sâu sắc và rất tuyệt

Tôi đồng cảm cùng bạn, phải biết cách sống như thế thì mới vui sống, cuộc đời nầy ngắn ngủi lắm! chúc Thu Vàng vui vẻ trẻ đẹp và hạnh phúc. mong được thưởng thức những bài viết của bạn.

Đọc bài viết của TV như chính mình được dịp trải lòng. Một bài viết vừa triết lý vừa rất tình cảm thiết tha như đánh thức tâm hồn ai đó, nhưng chắc chắn có KH rồi!!

@ Chị Vĩnh

Cám ơn chị luôn kề cận bên em từ trước đến giờ dù với một khoảng cách địa lý thật xa. Thương mến!

@ Anh Nguyên Anh

Cám ơn anh thật nhiều, lúc nào cũng gởi lời động viên tinh thần TV qua các bài viết. Em rất trân quí!

@ Anh Hà Thanh

Cám ơn anh đã đồng cảm với TV qua bài viết và cảm động với lời chúc thật tốt đẹp của anh. TV cũng mến chúc anh luôn vui, khỏe và hạnh phúc trong cuộc sống!

@ Chị Kim Hương

Em thì quyết giống chị mà chị... Nhưng em vẫn còn trên con đường dài cố gắng để bám theo chị đây, mong là không làm chị nản lòng. Thương chúc chị và gia đình lúc nào cũng đầy ắp hạnh phúc!

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn