Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000053
Số lượt truy cập
14387077
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-06-16 01:20:47

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                     (Tiếp theo)

Chiếc xe ôm chở khách dừng lại ở ngã ba đường làng, nàng xuống xe và mang hai giỏ đồ lỉnh kỉnh, bước đi ngập ngừng, e dè và e lệ như cô Thắm từ xa mới về.

-Chị có nhiều đồ; vậy để em chở tới nhà luôn cho?

-Thôi, được rồi. Chị muốn nhìn lại hàng cau trước ngõ mà lâu ngày chị mới về thăm. Cám ơn em. Nón bảo hiểm của em đây.

-Khi nào cần đi đâu chị nhớ điện thoại cho em nhé!

-Ờ, được. Chào em.

Nàng đứng lại nhìn hàng cau từ xa một hồi. Phải đi bộ ngang qua hai khu vườn sầu riêng mới tới nhà nàng. Mùa này cây sầu riêng rụng lá trơ cành vì nắng hạn; nàng cảm nhận được nỗi khổ của người dân quê mình như thế nào rồi? Đôi mắt của nàng buồn rưng rưng … May quá hàng cau và giàn trầu của ngoại còn xanh lá! Cội mai già trước ngõ vẫn như xưa, ngàn lá chao nghiêng theo từng cơn gió thoảng như muốn chào đón ngày về của nàng. Sân nhà gọn gàng, sạch sẽ như thuở nàng còn ở quê. Cửa trước, cửa sau đều mở rộng nhưng nhà thì vắng tanh, không thấy bóng dáng của ngoại ở đâu cả! Còn chồng nàng nữa? Nàng rón rén đi vào nhà như muốn dành cho ngoại và chồng một sự bất ngờ. Bước vào phòng của ngoại, nàng thấy không khí thật mát mẻ và vắng lặng. Chiếc mùng được máng lên; chiếu gối phẳng phiu, gối ôm của bà thơm thơm mùi xà bông hương lài như xưa, gợi cho nàng nhớ hương mái tóc bạc trắng của ngoại mà nàng thường gội cho bà vào buổi trưa đầy nắng. Bước ra phòng ngoài; tấm phảng mà chồng nàng thường nằm ngủ vẫn còn đó; chiếc chiếu được cuốn lại đặt dưới chiếc gối và mùng xếp gọn gàng. Phía dưới chiếu có một lớp bụi bám khá dày. Hình như đã lâu lắm rồi không có ai ngủ ở đây. Nàng chợt thấy rùng mình; hình như có cơn gió lạnh vừa thoảng qua. Nàng cảm thấy sờ sợ. Chuyện gì đã xảy ra rồi đây? Nàng bước sang gian nhà thờ; bàn thờ vẫn tôn nghiêm như xưa, một bình hoa hạnh phúc đỏ tươi, một dĩa cau xanh xếp trên mấy lá trầu vàng, một ngọn đèn lờ mờ. Nàng thắp vội ba nén nhang cầu nguyện cho ngoại vẫn khỏe và chồng nàng vẫn bình yên! Gian bếp gọn gàng sạch sẽ, tro bếp còn hơi ấm. Trên bếp, chiếc nồi nhỏ còn một nhúm hến kho tiêu hành thơm phức; trong chiếc lồng bàn là dĩa rau lang luộc còn xanh màu lá; một chén nước mắm tỏi ớt đặc sệt màu đỏ sậm chắc do ngoại làm; một nồi cơm nhỏ hết sạch. Chắc ngoại ăn cơm một mình?

Phía sau sàn nước là liếp rau lang lá xanh mướt, lú nhú những đọt non tim tím. Cá dưới hồ đòi ăn, quẩy đuôi, dậy nước; chắc nước trong hồ chưa bị nhiễm mặn. Vậy là khúc sông sau nhà nàng là nơi giáp nước giữa hai dòng Hàm Luông và Cổ Chiên nên nước còn lờ lợ, cá sống được? Chắc là vậy. Chiếc xuồng ba lá, cắm sào, nằm im dưới bến, được phủ lên bởi ba ngọn lá dừa khô cho đỡ nắng nóng; cây dầm gát trên gian bếp; chiếc vợt cào hến máng lên vách bồ hống bám đầy. Nàng nghe tim mình đau nhói. Chồng nàng đang ở đâu? Nàng nghe trong lòng mình như có tiếng của ai đang thổn thức, nghẹn ngào!

 Nhìn sang nhà hàng xóm nàng thấy chiếc áo bà ba trắng, mái tóc bạc. Đúng là ngoại rồi. Nàng thốt lên:

-Ngoại ơi, cháu đã về rồi đây …

Nàng khóc, nấc nghẹn và gục đầu lên chiếc gối của chồng … một hồi thật lâu.

Nàng mở mắt, chợt tỉnh, nghe mùi dầu gió thơm lừng, nghe tiếng của ngoại hỏi:

-Khỏe chưa cháu? Ngồi dậy và húp chút cháo đi cho đỡ đói. Cháu trúng gió nặng lắm đấy!

-Cám ơn ngoại. Cháu đã khỏe rồi. Ngoại vẫn khỏe chứ?

Nàng đưa mắt nhìn quanh, đôi môi mắp máy, nhưng chưa kịp hỏi điều gì thì đã nghe bà ngoại hỏi:

-Cháu không gặp chồng sao? Nó đã đi tìm cháu suốt cả năm nay rồi vẫn chưa trở về nhà!

Nàng ngồi bật dậy, hỏi lại:

-Chồng con suốt một năm vẫn chưa về nhà hở ngoại?

-Nó bảo nhất định phải tìm gặp vợ mới chịu trở về. Nó nói sẽ tự tìm việc làm mới, chắc vợ sẽ vui lòng lắm.

Nàng bật khóc. Quê mùa, chân ướt chân ráo mới đến Vũng Tàu thì làm sao tìm được việc chứ! Hay có điều gì xảy ra rồi đây? Nghĩ vậy, nhưng nàng không dám nói cho ngoại biết; sợ ngoại buồn.

-Húp miếng cháo đi nào.

Vâng lời ngoại, nàng nâng chén cháo lên. Cháo nóng, thơm và ngon quá. Thơm mùi hành lá và tiêu là món cháo ngoại thường nấu khi nàng chớm bệnh. Mồ hôi ra ướt cả đầu và mặt nàng. Ngoại lấy chiếc khăn lau cho nàng; nàng cảm thấy khỏe hẳn ra. Bà ngoại thật tuyệt vời.

-Ăn xong cháu nằm nghỉ cho thật khỏe nhé. Bà đi hái rau để chiều nấu canh tép bạc cho cháu ăn nghen.

-Thôi, bà cứ để cháu lo bữa cơm chiều. Cháu sẽ chiên chả lụa ăn với rau sống bà nhé. Lâu lắm cháu mới làm món nước mắm tỏi ớt; bà xem có còn ngon lắm không?

Nàng mở hai giỏ đồ, lấy ra một số quà, quần áo và giày dép.

-Cháu có quà cho ngoại nè. Hai áo bà ba màu trắng, hai quần dài đen, hai khăn màu hồng và một đôi dép. Còn hai áo bà ba màu nâu nữa, để ngoại làm quà biếu cho bà Ba nhà hàng xóm. Quà của chồng cháu là hai áo sơ mi trắng, hai quần dài màu xanh và một khăn choàng tắm; ngoại cất giùm cho chồng cháu nhé! 

-Có mua cho “thẳng” đôi dép không?

-Là dân vùng sông nước, chồng cháu có đôi bàn chân to và khá dài nên phải đo thật kỹ mới chọn được. Thôi, để sau này mua cũng được.

 -Ờ, sẵn mặc quần áo đẹp, cháu đi sang nhà thăm bà Ba luôn đi. Chắc bà ấy mừng lắm.

-Dạ, thưa ngoại cháu đi.

Đứa cháu gái đi rồi, bà ngoại bắt đầu cảm thấy lo lo, không biết có chuyện gì xảy ra hay không mà sao thằng cháu chưa tìm gặp vợ và chưa trở vế nhà? Bà không yên tâm chút nào hết! Bà thắp ba nén nhang lên bàn thờ ông bà, cầu nguyện cho gia đình được bình yên và cháu của bà sớm trở về. Nguyện cầu xong, bà cảm thấy yên lòng hơn và đi nhúm lửa nấu cơm chiều.

Hai bà cháu dùng cơm xong, nàng rót một ly nước nóng dâng lên cho ngoại uống. Bên ánh đèn dầu vừa đủ sáng, nàng quỳ gối xuống đất, thẳng lưng, hai tay khoanh trước ngực:

-Có chuyện gì muốn nói vậy cháu?

-Xin lỗi ngoại. Cháu có điều chưa thưa với ngoại. Cháu đã đi làm ở nước ngoài hơn hai năm rồi mà chưa cho ngoại biết.

-Cháu nên nhớ dù ở đâu, làm gì cũng phải giữ gìn nề nếp đạo đức của tổ tiên, ông bà nghen cháu!

-Cháu đang làm việc cho Trung tâm xã hội từ thiện, chuyên nuôi dưỡng những người già neo đơn, nuôi dạy trẻ em mồ côi, thưa bà.

-Ờ …

-Cháu có ý định về đây rước ngoại và chồng cháu sang bên ấy để tiện việc chăm sóc ngoại và giúp cho chồng cháu có việc làm mới.

-Ờ …

-Ngoại thì sinh hoạt chung với các cụ gìà; chồng cháu phụ trách một vườn hoa công viên và vườn xoài của trung tâm; cháu nghĩ chắc cũng phù hợp với sức khỏe và sở thích của chồng cháu. Ngoại thấy có được không vậy?

-Chồng cháu có nghề nghiệp mới thì tốt rồi. Miễn sao hai vợ chồng gần gủi, chung sống bên nhau và chăm sóc cho nhau. Bà thì không thích nghi được bên ấy đâu! Bà đã già rồi, quen sống ở quê mình rồi, quen sống một mình rồi …

-Được mà ngoại, được đi ngoại …

-Để từ từ rồi ngoại xem …

-Từ từ ngoại suy nghĩ và chìu ý cháu nghen ngoại. Ngoại thu xếp sẵn nghen ngoại! Sáng mai cháu phải trở ra Vũng Tàu để tìm chồng cháu mới được.

-Chim trời cá nước, biết đâu mà tìm. Thành phố thênh thang cháu làm sao tìm “thẳng” cho được?

-Chồng cháu bơi lặn giỏi chắc sẽ làm việc ở các trại nuôi sò, nuôi hàu biển hoặc chuyên chở giao hải sản cho các quán ăn trong thành phố. Rồi cháu sẽ tìm gặp mà thôi.

-Bà nguyện cầu trời phật phù hộ cho vợ chồng cháu. Thôi, đi ngủ sớm đi cháu, sang mai còn phải lên đường nữa. Ngủ chung với bà nhé.

-Dạ, ngoại ngủ trước đi.

Nàng bước ra sân trước, hít thở một hồi; không khí ở đây trong lành quá. Đêm vừa buông xuống, trời đầy sao; hình như có những vì sao lạc loài! Chòm cây bần sau nhà lặp lòe đèn đom đóm, có những đom đóm bay đi tìm nhau? Nàng cảm thấy cô đơn, trống trải làm sao! Ước gì mình được trở về những giây phút êm đềm của ngày xưa; được vỗ về, an ủi nhỉ!   (Còn nữa)

   Thiện Hải

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Hoan hô bạn đã viết tiếp, mình cũng muốn viết tiếp, nghĩ thì ra nhưng viết khó quá, lực bất tòng tâm, chỉ mong chờ bạn viết tiếp để xem mà thôi. Cám ơn bạn nhiều.

Vĩnh có nghĩ tiếp câu chuyện của anh Thiện Hải, tưởng vợ của Hắn đi nước ngoài và có con rồi đem về cho bà ngoại nuôi vì bị chồng sau hất hủi, Hắn về không gặp vợ, vợ đi rồi... Hắn thương cảm và nuôi con giùm vợ... ------) Khát dòng sữa mẹ. Nói thì dễ nhưng viết thì khó, thôi để anh viết tiếp vậy.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn