Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000074
Số lượt truy cập
13464917
TIẾNG KÊU MÙA ĐẠI DỊCH( tiếp theo). -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2020-05-31 03:43:43

 

Gia đình nghèo, sáu miệng ăn, cha mẹ lại già nên chuyện cơm áo gạo tiền đều do một tay vợ chồng nó cáng đáng hết. Út Thêm hiền hậu, cần cù lại hiếu để, con vợ coi cũng được đứa, tuy ít học nhưng biết giữ phụ đạo, biết kim chỉ vun quén. Hai vợ chồng xưa giờ chuyên làm mướn, ai kêu gì cũng làm. Thằng chồng nhờ có sức vóc, nhanh nhẹn, lối xóm nhiều người ưa thích nên công việc làm không có ngày nghỉ, Vợ nó sau nầy công việc cũng ít đi, những ngày không đi làm cỏ, chặt củi mướn thì nhảy ùm xuống mương rạch, quơ quào, chao đảy, tìm ít cá tép về cải thiện cuộc sống.

          Đất vườn ít, ngoài cái nền nhà, chuồng gà, chuồng vịt, ông Hai trồng thêm vài cây xoài, mận cho có bóng mát và để có cái ăn cho mấy đứa cháu. Còn lại một khoảng đất trống nhỏ, ông tận dụng trồng vài liếp rau cải, coi vậy cũng đở đần cho tụi nó cái khoảng dầu lửa, nước mắm, trà lá, thuốc rê…

          Ông sống từ nhỏ đến giờ, chỉ nghe nói chớ chưa từng biết nước nhiểm mặn ra sao. Bà con nơi đây xưa giờ quen sống với phù sa, nước ngọt quanh năm. Thật bất ngờ, nước mặn lấn sâu, bà con trở tay không kịp. Đồng lúa, hoa màu, vườn tượt bị tổn thất trầm trọng. Dòng sông sắp chết, rồi sẽ chết, nó kéo theo cả hệ luy sinh thái và cuộc sống yên bình bao đời của người dân sông nước niềm Nam. Biết 100 năm sau có đủ thời gian để khắc phục hậu quả ?

         Thật là tai trời ách nước, giậu đổ bìm leo, cái nạn nước mặn chưa qua, thì cái họa dịch Tàu tràn tới. Mấy tháng nay bị cách ly phong tỏa, những nhà có tiền thì ung dung ở nhà nghỉ ngơi, bồi dưỡng, qua mùa dịch nầy có lẽ họ sẽ mập và trắng ra. Tội nghiệp cho những gia đình nghèo, tay làm hàm nhai, mấy tháng nay thất nghiệp, không biết họ nhai bằng cái gì ?. Ông bỗng sa sầm nét mặt, cái bệnh ôn dịch nầy không biết chừng nào mới trở lại bình thường để còn kiếm cái ăn. Tôi nghiệp tiệm con Năm Lài, coi vậy mà nó rất biết điều, biết thương chòm xóm lắm, nhà mua thiếu nó xưa rày cũng bộn rồi, vậy mà nó cũng cười vui xởi lởi. Chợt ông nhớ ra điều gì, mắt lóe lên gương mặt trở nên rạng rỡ, ông rót vội ly trà uống ực một cái hỏi vọng vào: Út à, mày nghe vụ tiền cứu trợ của nhà nước có thiệt hong ? chừng nào có vậy? Thằng Út ậm ừ: Dạ con nghe nói cũng sắp… mà nhà nước hứa không bỏ sót ai đâu, ba đừng lo. Ông thở khì một tiếng khoan khoái, rót đầy tách trà nữa đánh ực một tiếng, trà đã nguội lạnh từ lâu mà ông nghe ấm cả lòng. Út Thêm  lắc nhẹ đầu lẩm bẩm: còn phải ưu tiên cho những người có công...chưa tới lượt mình đâu .....Nó xót xa ngao ngán nhìn cha./.

                                                                                                                      NGUYÊN ANH

 
 
 
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Loi van binh di dam chat mien Nam cho nguoi doc cam giac am ap. Cau chuyen that gan gui, chan that, cam dong. ..lam KL nho den may goc sau rieng o que bi chet...Thuong dan minh qua...Cam on anh Nguyen Anh voi bai viet hay.

 

Câu chuyện tác giả viết rất thực nhiều gia đình năm nay mất mùa, trắng tay, cây thì chết khô nếu không chết thì suy kéo theo nhiều hệ lụy... chỉ vì nước mặm. Cám ơn anh Nguyên Anh đã phản ánh được đời sống của dân nghèo.

Chào Kim Lập, bạn vẫn khỏe hả ? Mấy gốc sầu riêng chết, có phải ở Quận Minh Đức, quê Kim Lập không vậy ?. Rất cám ơn những nhận xét, thật đúng là :" bè bạn không quên nhau" .Ở quê tôi dân còn khổ nhiều, tôi chỉ viết lên những hoàn cảnh chưa lọt vào DS nghèo, vẫn còn nhiều gia đình khốn khổ tội nghiệp, cố hy vọng trông chờ gói cứu trợ......mà chưa biết đến bao giờ.

 Tuan qua KL ban qua, khong kip phan hoi ...cau hoi cua anh Nguyen Anh. KL van khoe. May goc sau rieng bi nuoc man lam chet la o Minh Duc, que KL .. Thuong goc sau rieng ba KL trong..Dan que sao toi qua. Goi cuu tro cung dau la bao...toi van toi...thuong thiet la thuong

   Mừng cho Kim Lập vẫn còn khỏe để bận bịu, còn tôi thì mấy lúc sau nầy thảnh thơi lắm vì bệnh hoài. Khi nào thuận tiện Kim Lập viết vài bài cho vui. Tôi rất ngưỡng mộ phong cách viết của bạn. Chúc sức khỏe. NA

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn