Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000103
Số lượt truy cập
13071764
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-03-27 02:26:34

 

Mình để dành được một số tiền có thể đủ vốn mở một sạp gạo nho nhỏ. Nếu việc buôn bán thành công, ổn định mình sẽ động viên vợ về quê buôn bán như xưa, chắc nàng mừng lắm. Sống với ngoại, bên chồng, bên dòng sông thơ mộng, chắc nàng vui lắm. Những buổi chiều vàng minh sẽ bơi xuồng đưa nàng dạo mát trên sông. Làn gió thoảng mơn man trên mái tóc xưa, gợi nhớ bao kỷ niệm vợ chồng chung sống bên nhau. Hắn mỉm cười một mình, mơ ước một hạnh phúc thật giản đơn ngày nào, mắt nhìn lên bầu trời xanh và cố tìm một vì sao nào có mang niềm hy vọng tới?

Chiếc xe du lịch Cà Mau chạy vào khu chợ, dừng lại ở khoảng sân trống, trả khách và xuống hàng. Ồn ào. Nhộn nhịp. Kẻ đón người chờ ùa ra tìm người thân. Kẻ mang hàng, người xách giỏ; kẻ kêu người gọi, tạo nên một quang cảnh sinh động giữa buổi trưa nắng nhạt. Chị Hai bước xuống xe sau cùng, hai tay xách hai cái giỏ to đùng. Không ai đón, không ai phụ giúp. Hắn vội chạy đến tiếp sức vác dùm cho chị một giỏ. Mùi cá khô thơm thơm thật dễ chịu. Hắn chợt nhớ mùi cá khô nướng thơm lừng trên bếp than hồng ở quê nhà ngày nào.

-Chú Còm khỏe không? Công việc có vất vả lắm không?

-Tôi khỏe, công việc bình thường. Chi Hai đi Cà Mau có vui không? Cà Mau có gì lạ không?

-Vui, nhưng giá hàng mắc quá không biết bán có được không nữa. Nhờ chú cất hai cái giỏ vào sạp. Chị phải về nhà tắm và thăm bé Ngọc một chút. Chị có mua ba kí lô khô cá lóc làm quà cho chú đó.

-Được, cám ơn chị. Chị cứ về đi kẻo bé trông.

Không nghỉ trưa, hắn thức để ghi nhớ những hình ảnh thân quen ở khu chợ quê này. Gần một năm sinh sống và làm quen với công việc mua bán hắn cảm thấy có một cái gì gắn bó vô hình cũng như quê nhà vậy.

Chị Hai ẳm thằng bé ra chợ chơi. Mái tóc của chị còn ướt đẫm, thấm cả vai áo. Thoảng trong gió hắn nghe thơm mùi bồ kết, hương dầu gội đầu mà vợ hắn thường hay dùng. Thằng bé nủng nịu đòi bú.

-Này ngoan chào chú Còm một lần coi nào!

Thằng bé nhoẻn miệng cười, đôi mắt tròn xoe, thông minh, trông giống đôi mắt của cô gái vừa trúng số quá trời. Hắn xoay lưng rồi đi về phía bờ sông. Cây bằng lăng vẫn đứng đó, đang chờ thay lá mới, gốc cây vẫn còn treo cái bao đựng đồ phế liệu. Một sự gắn bó như là một định mệnh! Hắn nhìn ra mặt sông; nước trong, rất ít rác thải, hình như rác cũng có ý thức tôn trọng mọi người và gìn giữ môi trường! Hắn ném một mảnh gạch ra xa; mặt nước dao động, gợn sóng thành những vòng tròn liên tục và tan dần. Dòng suy tư của hắn cũng tan dần. Ngày mai hắn phải về quê với ngoại; chiều nay hắn về chùa từ giã sư ông. Hắn thầm nghĩ phải nói lời gì để từ giã và cám ơn chị Hai gạo đây? Hắn trở vào sạp gạo gặp chị và chuẫn bị lên đường. Chị Hai đang ngủ ngon lành và ngáy quá trời; có lẽ đi đường xa nên chị mệt; chiếc ghế bố hơi chật so với tấm thân của chị, một tay thỏng đất. Cho con bú chị để hở nút áo cổ, lộ bộ ngực tròn đầy trắng ngần. Thằng bé cũng ngủ say trên cánh tay của mẹ; có lẽ bú no nê rồi nên nó mỉm cười, đôi môi còn vương đọng vài hạt sữa trắng. Hắn chợt nhớ trong mơ mình từng nằm trong vòng tay của mẹ, được bú vú mẹ. Ôi, những giọt sữa ngon lành mát dịu! Thằng bé ngủ mà ngón tay cứ mân mê trái sữa còn lại căng đầy, vài giọt sữa trắng tươm ra đầu núm màu hồng nhạt; phía trên trái sữa có nốt ruồi đỏ như son. Quý tướng chăng? Hắn chợt nhớ về mẹ, nhớ vợ và nghĩ vế thân phận của mình! Khi biết mẹ có gót son thì hắn đã mất mẹ; thấy vợ có gót son thì vợ chồng xa nhau. Biết được nốt ruồi son của chị thì điều gì sẽ xảy ra đây? Ờ, chắc là ngày mai mình sẽ về quê. Sữa rỉ ra từ đầu núm, lớn dần thành giọt, rơi xuống và thấm vào đất mất hút. Hắn cảm thấy trong cổ họng có chút nước bọt của sự khao khát, hắn nuốt vội trong vô thức, hắn khát dòng sữa mẹ chăng? Hình như hắn mất tự chủ; từ từ quỳ xuống hai bàn tay chống đất, thè lưỡi chờ đợi những giọt sữa rơi… Kiên trì, lặng lẽ, hắn thầm hỏi mình là người hay là vật bốn chân? Một giọt, hai giọt… Hắn cảm thấy lưỡi của hắn ướt, mát nhưng không có hương vị gì! Hắn chờ… Chị Hai trở mình, giơ bàn tay lên; hắn giật mình, điếng hồn, nhắm mắt, chờ đợi một cái tát… Chị Hai vẫn ngủ say, đặt bàn tay lên trái sữa căng đầy; một tia sữa bắn vào cổ họng, hắn nghe âm thanh ro ro thật lạ. Ngọt mát dịu là hương vị mà hắn cảm nhận được, giống như trong mơ! Sữa mẹ là thế sao? Thật tuyệt…

Thằng bé trở mình, khóc, như muốn đánh thức mẹ dậy.

-A!… Cướp, cướp… à không. Trộm… à không. Cắp… à không, không…

Hắn chết điếng, không cử động, bế tắc như bị cao thủ nào điểm huyệt. Chú bảo vệ khu chợ đang say ngủ, giật mình, thức dậy, đội nón, xách cây gậy ba trắc, chạy đi.

-Đâu, cướp đâu?

Một bóng trắng từ trong sạp gạo chạy vụt ra đường. Cây gậy được vung lên.

-Đứng lại!

“Ịch”. Người ta thấy vai phải của hắn trĩu xuống và hắn hơi lảo đảo.

-Khát… sữa… đâu phải tội!

Cổ họng của hắn như nghẹn lại, chực ụa ra một cái gì đó; hắn ngậm miệng cố nuốt vào. Hình như hắn không muốn để mất cái mà hắn đang khao khát.

Chú bảo vệ nắm bàn tay phải của hắn bẻ quặt về phía sau. Bàn tay trái của hắn cố nắm giữ bàn tay phải; hắn nghĩ bàn tay phải là phương tiện để mưu sinh, không ai có quyền làm tổn thương nó. Hắn cố hết sức xoay người một vòng như động tác cào hến.

Chú bảo vệ mất đà bay qua đầu hắn, té lộn nhào; cây gậy văng ra xa. Hắn vùng thoát và chạy đi. Một bóng người vụt ra, nhặt cây gậy ném mạnh về phía hắn, rồi lẫn nhanh vào đám đông. Một tiếng “bốp” khô khan làm cây gậy dội ngược về phía sau như cú phá bóng của một cầu thủ chuyên nghiệp. Hắn lảo đảo té xấp xuống mặt đường, tay chân run rẩy, rồi buông xuôi, máu trên đầu chảy xuống thấm đỏ lưng áo trắng của hắn. Chú bảo vệ chạy đến nhặt cây gậy lên, hốt hoảng:

-Không, không phải do tôi…

Mọi người xúm lại xem và bàn tán.

-Tội gì mà đánh chết người vậy?

-Không rõ, chắc chưa chết.

Hắn nằm xấp úp mặt xuống đất, hai tay dang rộng giống như người cố ôm hôn mảnh đất quê hương sau những năm dài xa cách. Hắn nằm bất động, chiếc áo sơ mi trắng bê bết máu, quần dài xanh lem luốt bụi đường, trông rất thảm hại! Có bốn người đến khiêng hắn đi, miệng lầm bầm:

-ĐM, thằng này nặng quá!

-Nó chết như con chó!

-Đời là vô thường, thân cát bụi sẽ trở về cát bụi; âu cũng là nhân quả, phải không đại ca?

-…?!

Đám đông hỏi nhau:

-Họ mang hắn đi đâu vậy?

-Chắc đi nhà thờ.

-Chắc đi vô chùa.

-Chắc đưa vô nhà thương.

Buổi chiều hôm đó, người ta có nghe một hồi chuông ngân vang; họ hỏi nhau:

-Chuông chùa hay nhà thờ.

-Bộ chết thật rồi sao?

Mọi người im lặng. Nắng chiều nhạt nhòa, thê lương…Gió chiều cũng lặng yên, không nói!                                                  (Còn nữa)

                  Thiện Hải

(Truyện còn phần kết, mời các bạn viết tiếp giùm, cám ơn!)

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn