Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000121
Số lượt truy cập
14705042
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-01-14 03:49:34

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                                (Tiếp theo) 

Để đến được các khu chợ ngoại thành hắn phải đón xe buýt di một quãng và xuống xe giữa lộ trình; rồi đi bộ tiếp. Đi bộ riết rồi quen. Nơi ăn chốn nghỉ cũng quen dần. Nhờ vậy hắn cũng có thêm nhiều thông tin và kiến thức mới. Ý tưởng của quần chúng thì nhiều, đa dạng, đôi khi nghe cũng thấy khó tin.

-Tôi chơi vé số hơn nửa đời người rồi mà có trúng giải gì đâu!

-Chơi vé số là cách để dành tiền lẻ.

-Chơi vé số là hình thức gởi tiền tiết kiệm có rủi ro.

-Chơi vé số là tìm sự may mắn không thể biết chắc.

-Mua vé số là mua niềm hy vọng. Muốn hy vọng lâu thì đợi tuần sau hoặc hai, ba tưần nữa mới dò số.

Hắn lắng nghe và nhớ những lời người bán vé số thường hay rao:

-Vé số đây. Sáng mua chiều trúng đây.

-Vé số đây. Sáng mua chiều xổ đây. Chúc bạn may mắn đây.

-Vé số đây. Sáng mua chiều xổ đây. Không mua thì khổ; mua thì lỗ. Biết lỗ cứ mua đây. 

Hắn nghĩ mình cũng cần có một lời rao riêng; con hến còn có hương vị riêng của nó kia mà; nhưng hắn không biết phải rao như thế nào cho hợp lệ. Qua nhiều đêm suy nghĩ hắn cũng tìm ra lời rao cho riêng mình: Vé số chiều xổ đây. Chúc ông bà cô bác anh chị được nhiều may mắn đây.  

Mà ngộ thiệt! Khi hắn rao giữa chợ, người ta nhìn hắn quá trời. Không biết do hắn rao dở quá hoặc giọng của hắn rao ra làm sao ấy? Nhưng mà lạ thiệt! Cũng có nhiều người mua vé số của hắn hơn. Nhờ vậy hắn bán hết vé số trước 12 giờ nên không phải đi bộ xa nữa. Hắn có nhiều thì giờ rảnh rỗi để nghỉ ngơi và nhớ vợ nhiều hơn. Hắn nhớ kỷ niệm xưa bên dòng sông vắng ở quê nhà. Hắn tự hỏi không biết giờ này vợ đang ở đâu, có khỏe mạnh không?

    Hắn chợt hiểu rằng thông tin ở quán phở có thể là xác thực, vợ hắn có lẽ đang ở nước Úc, vì các duyên cớ sau đây:

    Thứ nhất, công tác từ thiện xã hội là ước mơ của vợ hắn.

    Thứ hai, hắn đã cố gắng đi tìm vợ mà không gặp. Ba tháng tìm trong thành phố; ba tháng tìm ở các chợ ngoại thành mà vẫn không gặp vợ. Hắn nói thì thầm như tự an ủi:

    -“Tìm em như thể tìm chim. Chim bay biển Bắc anh tìm biển Nam” thì làm sao mà tìm gặp được, phải không em? Còn việc đi Úc tìm em chắc là một việc không thể đối với anh rồi! Các điều kiện về tài chính, năng lực và thời gian, anh đều không có được; anh còn phải về quê thăm ngoại nữa.Thôi thì, tạm thời anh không đi tìm em, mà chủ yếu là đi tìm việc làm mới theo như em từng mong mỏi. Anh vẫn không hiểu vì sao em thích làm công việc từ thiện xã hội nhỉ? Có vui lắm không? Nếu anh muốn trải nghiệm thì phải làm thế nào đây?

    Một cậu bé lái xe đạp điện chạy vụt qua, bỏ lại một túi nilon và một tờ giấy gói bay lăn lóc trên mặt đường. Con đường vừa tráng nhựa phẳng phiu, khá sạch đẹp. Một bà lão ăn mặc sang trọng, từ trong nhà bước ra, nhìn tới nhìn lui, nhìn chung quanh, rồi quay lại nhìn hắn:

    -Chú em từ đâu đến đây vậy? Từ dưới quê hả? Chắc chú không biết khu chợ này đang xây dựng đô thị văn minh, khang trang sạch đẹp; môi trường không ô nhiễm; không được xả rác, không đốt rác? Rác được phân loại trước khi bỏ vào thùng rác: Rác sinh hoạt có thể tự phân hủy và rác không phân hủy có thể được tái chế sử dụng lại. Chú hiểu chứ!

    Hắn nhìn bà lão, không đáp, lặng lẽ nhặt túi nilon và mảnh giấy rồi đi về phía thùng rác đặt ở góc đường. Bà lão nhìn theo hắn đi khuất xa dần, lắc đầu, lẩm bẩm nói:

    -Chắc không phải chú này xả rác đâu! 

    Hắn đứng lặng lẽ trước hai thùng rác: Thùng màu xanh và thùng màu đỏ đều có ghi dòng chữ: Hãy cho tôi xin rác, cám ơn! Hắn đọc to lên, mỉm cười, thích thú và thầm nghĩ: Thùng rác cũng biết lịch sự, chắc con người cũng lịch sự, xã hội phải có đạo đức, nhà nước phải thanh liêm …Có lẽ đó là những nội dung phấn đấu đồng bộ và bình đẳng để xây dựng một đô thị văn minh chăng? Hắn bỏ mảnh giấy còn thơm mùi bơ, pa-tê vào thùng rác màu xanh. Hắn định bỏ túi nilon vào thùng màu đỏ nhưng do dự và lại thôi. Hắn ngạc nhiên khi thấy thùng màu đỏ rác nhiều hơn thùng màu xanh.Hắn chợt nghĩ đến một việc làm có ý nghĩa hơn …Hắn bắt đầu nghĩ đến kế hoạch nhặt rác làm sạch sẽ đường phố hoặc tham gia công việc xã hội nào đó, một công việc có ý nghĩa vì cộng đồng.

    Thế là kể từ ngày hôm ấy, hắn dành một buổi chiều để đi nhặt rác. Hắn nhớ, không thể quên, cái ngày mà lần đầu tiên nhặt một túi nilon và mảnh giấy gói bánh mì còn thơm mùi bơ được ai đó vứt bỏ trên đường để làm quà cho thùng rác mang khẩu hiệu rất là lịch sự: Hãy cho tôi xin rác, cám ơn! Hắn chợt nhớ đến bà lão ăn mặc sang trọng và những lời khai thị của bà. Hắn mỉm cười.

    Thế là những ngày hôm sau, nơi gốc cây bằng lăng phía sau chợ có treo một cái bao to đùng đựng túi nilon và các đồ gia dụng bằng nhựa có thể tái chế được. Cứ mỗi buổi chiều người ta thấy các chị thu mua ve chai phế liệu đến nhặt các thứ đó và mang đi một cách rất bình thường. Rồi từ đó người ta bắt đầu biết tới hắn. Mỗi khi có cần người phụ giúp việc gì, người ta liền gặp hắn. Chị Hai bán gạo là người đầu tiên nhờ hắn đẩy mười bao gạo Cà Mau từ bến đò về sạp gạo của chị:

    -Chú Còm đẩy dùm chị mười bao gạo về đây nhé! Tụi quỹ đó hứa đẩy khi đò về mà tới giờ vẫn còn đi nhậu. Bực quá đi thôi! Chiếc xe đẩy của chị đó.

    -Dạ, vâng …

    -Đi trên đất bằng phẳng hoặc xuống dốc thì đẩy xe, nếu lên dốc thì kéo xe, dễ dàng hơn. Đẩy hai bao mỗi lần thôi nhé, nặng lắm!

Hắn nhấc chiếc xe lên một cách dễ dàng. Xe gồm hai tay đòn bằng thép ồng nước rất chắc chắn. Một đầu tựa trên hai bánh xe bằng cao su. Hắn tò mò quan sát. Xe có thể chở hai bao hoặc ba, bốn bao gạo trong khi nếu vác vai thì chỉ vác được một bao thôi. Không biết ai nghĩ và chế ra chiếc xe này mà tiện lợi vô cùng. Hắn nghĩ trên đời này chắc còn nhiều điều hay ho lắm nhỉ?

Rồi một buổi trưa hè hắn đang ngồi nghỉ ở ghế đá công viên thì nghe tiếng gọi:

-Ê, chú Còm. Làm gì ngồi thừ người ra vậy? Bộ nhớ người yêu hả? Bộ chưa đi sang nước Úc hả? Ờ, mà sao khi thì gọi là Còm, khi thì gọi là Gòm vậy nhỉ? Có cái tên mà cũng giấu giếm kỹ dữ à nghen!

-Ờ, đâu có! Mà có chuyện gì nữa không hả bà chị?

-Có. Bà Hai gạo nhắn chú về đẩy dùm vài xe gạo. À, có thêm nghề mới nữa rồi hén. Giỏi ghê!

Chị ấy nhìn hắn, cười, bẽn lẽn …Hắn giật mình, bối rối.

-Ờ, cám ơn chị. Tôi phải đi đây.

Đẩy liên tiếp năm xe gạo, hắn đem xe đi cất, rồi lặng lẽ ra bờ sông rửa tay chân và lau vội mồ hôi nhễ nhại đọng lại trên trán. Hắn nhớ con sông quê, nhớ ao cá và nhớ vợ. Hắn ném một mảnh gạch xuống dòng sông; sóng gợn lăn tăn và tan dần như nỗi nhớ chợt quên, chợt hiện. Chị Hai nhìn theo hắn, thầm nghĩ: Nhân dạng cao lêu khêu có vẻ ốm yếu vậy mà cũng khỏe lắm nhỉ! Không biết chú ấy quê quán ở đâu, gia cảnh ra làm sao mà xuất hiện ở khu chợ này bất chợt như cơn gió … vậy mà cũng biết làm công việc xã hội, biết giúp đỡ mọi người. Lạ nhỉ? Hắn nhìn gốc cây bằng lăng và nhận thấy hôm nay có treo thêm một cái bao lớn nữa, đựng toàn là đồ gia dụng bằng nhựa. Có lẽ ai đó vừa dọn dẹp nhà cửa thì phải? Hắn không ngờ cũng có người đồng chí hướng với mình. Lòng hắn cảm thấy vui vui.

-Ê, Còm …

Hắn quay lại. Bốn đứa choai choai đang phì phà nhả từng ngụm khói thuốc lá ngoằn ngoèo. Có lẽ là mấy đứa mà chị Hai gạo đã có lần nhắc đến đây; mê ăn nhậu bỏ quên mấy bao gạo của chỉ ở bến đò đây chớ gì?

-Mày trốn ở hang lỗ nào mà mấy ngày nay tụi tao đi tìm hoài mà không gặp?

-Mày đưa tiền đây. Nhanh lên.

-Tiền gì?

-Tiền … Lệ phí!

-Lệ phí gì?

-Đừng có giả nai! Mày ở đâu mà đến đây giành lấy thị phần công việc làm của tụi tao?

-Mày muốn làm thì phải đóng lệ phí cho tụi tao.

Hắn ngẫm nghĩ người lao động để mưu sinh mà cũng phải đóng lệ phí nữa à. Ngộ thiệt!

-Tôi không có tiền.

-Không có tiền thì phải quỳ xuống xin đại ca xem xét. Nếu không thì mày sẽ mềm mình và tả tơi như mảnh giẻ rách; dòng sông này là mồ chôn mày đó. Mày bị bao vây rồi, không thoát được đâu!

Hắn cảm thấy hai lỗ tai nóng ran, thầm nghĩ chuyến này mình chết là cái chắc. Chẳng lẽ mình từng ngụp lặn vùng sông nước mà lại chết trên đất cạn như vậy được sao? Thà chết vinh hơn sống nhục nhưng phải chết như thế nào đây? Thà chết dưới tay đại ca hơn là dưới tay lũ nhóc. Hắn phân vân: Một câu nhịn chín câu lành! Bẻ đũa thì bẻ từng chiếc! Hắn hít một hơi thật sâu như chuẫn bị lặn xuống nước. Hắn thở ra từ từ thật chậm như sắp cào vợt hến đầu tiên. Hắn cảm thấy bình tĩnh hơn. Đại ca người hơi thấp, thấp hơn hắn một cái đầu nhưng tay chân thì liền lạc cân đối, di chuyển nhanh; tiếng nói to rõ bản lĩnh. Hắn quyết định di chuyển quanh đại ca để tách rời ba đứa kia, phá thế bị bao vây. Nhanh như cắt, đại ca nhảy lên tung cú đá bằng chân phải. Hắn thụt lùi một bước để tránh. Chân vừa chạm đất, đại ca tung một quả đấm bằng tay phải vào mặt hắn. Hắn xoay người qua trái nửa vòng tròn né được cú đấm nhưng vành tai bị trầy xước đau rát. Hắn xoay người ngược lại, móc mạnh cùi chỏ phải vào ngực đại ca. Đại ca lùi lại hai bước, tay ôm ngực, mặt mày nhăn nhó có vẻ đau điếng lắm.

-Ê, tụi bây quậy hả? Chú Còm về coi chừng sạp gạo cho chị. Tụi bây đòi hỏi, ăn chận, ăn bớt chớ gì? Ai cho phép tụi bây? Nói đi tao vặn họng thằng đó. Bày đặt học đòi tham ô tham nhũng hả? Đồ lũ quỹ!

-Bà hồ đồ lắm nghen. Ở đây tham lam thì có chứ không có tham ô tham nhũng nhen.

-Ờ, tụi bây sống đạo đức dữ hén! Tụi bây mà quậy nữa, gây rối trật tự, tao vặn họng hết từng đứa đó!

Chúng nó lủi thủi đi theo đại ca, miệng lầm bầm:

-ĐM, Hai gạo ba xạo.

Hắn thầm nghĩ chị Hai này hung dữ thiệt. Bộ tướng khỏe như voi. Bả mà vặn họng ai thì chết là cái chắc. Hắn móc chai dầu gió ra xức vành tai và cùi chỏ cho bớt đau. Dù sao hắn cũng cảm thấy tội nghiệp cho đại ca, không biết có sao không?

Chị Hai gạo nói như ra lệnh:

-Bữa nay chú Còm không đi đâu hết. Ở đây coi dùm sạp gạo cho chị. Chị phải về nhà đút cháo cho thằng Ngọc tập ăn mới được! Nếu có ai hỏi mua thì cứ bán theo giá niêm yết đó.

-Dạ, vâng.

Thế là hắn lại có thêm nghề bán gạo nữa rồi. Hắn mỉm cười. Thôi bán hến rồi lại bán gạo, cũng vui. Hắn chợt nhớ vợ, nhớ ngoại, nhớ quê, nhớ những buổi chiều trên sông. Bây giờ cuối xuân, trời dìu dịu nắng…Nhìn những hạt gạo trắng phau, hắn chợt nhớ những con hến và nhớ vợ thật nhiều!   (Còn nữa)

Thiện Hải

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Lúc rày có truyện của bạn đọc, theo dõi cũng hay cho những lúc rỗi rảnh, cám ơn. Mong được xem tiếp...

Truyện bắt đầu có chuyển biến, tình tiết mới, hấp dẫn... mong được xem tiếp.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn