Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000076
Số lượt truy cập
14705259
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2019-12-19 09:03:18

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                                                        (Tiếp theo) 

Mới đó thắm thoát đã ba năm, kể từ ngày vợ hắn lên đường đi làm ăn xa, nàng về quê chỉ có một lần! Ba mùa xuân đi qua xóm nghèo ven sông, ba cái Tết nhà vắng vợ, ba cái Tết chỉ có hai bà cháu quây quần chăm lo mâm lễ vật cúng rước ông bà. Buồn thật! Hắn ngồi một mình bên cạnh bình trà đón giao thừa trong lặng lẽ; hắn trầm ngâm suy tư nhưng vẫn cố hy vọng có một ngày vợ hắn sẽ trở về, hay ít ra cũng có một cánh thư báo tin, thăm hỏi. Từ nhà trong bà ngoại nói vọng ra: 

-Ra giêng chắc bà sẽ đi tìm vợ cháu về mới được. Bà cầu mong trời phật phò hộ cho nhà ta, cho vợ cháu được bình yên.

-Xin bà cứ yên tâm. Chắc chắn vợ cháu không sao cả. Vợ cháu sẽ về nhà thăm ngoại một ngày gần đây thôi. Bà cứ nghỉ ngơi cho khỏe.

Đón giao thừa bên ly trà nóng mà sao lòng hắn cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Tiếng nhạc từ nhà bên hàng xóm vọng sang : “Xuân này con không về, chắc mẹ buồn lắm … khu vườn hoang thiếu hoa vàng mừng xuân … ” Hắn thì thầm, nói vừa đủ nghe như có vợ ngồi bên cạnh vậy:

-Hoa vàng không thiếu đâu em! Mùa xuân này cây mai già trước ngõ bỗng nở rộ hoa vàng tươi rực rỡ, phủ kín cả giàn trầu xanh. Hoa vàng không thiếu chỉ thiếu màu áo trắng của em. Chiều ba mươi anh ngóng đợi em về, cho đến khi con nước lớn đầy sông mà vẫn chưa thấy em đâu! Nhưng anh vẫn tin ở một nơi nào đó em đang nhớ về quê hương đúng như lời của ngoại đã dạy, em cũng nhớ anh và nhớ ngoại nữa.

Nhà bên ấy lại vọng sang một giọng ngâm thơ buồn man mác: 

“Về em nhé, thật lòng anh xin hứa

Không rượu, bài, thuốc lá nữa đâu em

Không gắt gỏng, không về muộn hằng đêm

Và chỉ viết bài thơ nào em thích ”

Anh không phải là thi sĩ nên không có những vần thơ tình nhớ nhung đẫm lệ, nhưng anh có một trái tim chân thành có thể viết cho em những cánh thư đầy ấp những nỗi nhớ nhung thương cảm. Em có biết không? Ba năm qua là có ba lần tháng giêng anh sống lang thang phiêu bạt trên thành phố Vũng Tàu với ước mong tìm gặp được em. Anh đã đến bãi trước, bãi sau, bãi dâu vào những chiều gió lộng. Anh đến mũi Nghinh Phong buổi trưa đầy nắng biển; biển rộng mênh mông xanh thẳm nhưng không phủ kín, không gội rửa được nỗi buồn của anh. Anh đến Thích Ca Phật đài, đến tượng Chúa dang tay để cầu xin được ban phước lành; nhưng quanh cảnh thành phố quá mênh mang, lộng lẫy, có vẻ gì đó kỳ bí đã ẩn dấu mất hút hình bóng của em! Anh đã ghé các quán phở lớn nhỏ trong thành phố, kể cả các quán nổi tiếng như phở Minh Tâm, phở Bình, phở Ngon … Anh tìm cách vào tận nhà bếp mặc dù người ta nhiều lần ngăn cản, thậm chí nhân viên bảo vệ hăm he dọa cho một bài học. Anh đã tự tìm đến làm công quả tại các chùa trong thành phố và cầu nguyện hằng đêm. Anh quét lá sân chùa, lau chùi sàn chánh điện, dội nước kì cọ làm sạch sẽ nhà vệ sinh …với ước mong hồi hướng công đức lành cho gia đình mình được bình yên. Chùa Quán Thế Âm Bồ Tát, Linh Sơn cổ tự, thiền viện Chân  Không, Thiết Bàn tịnh xá… là những nơi đã che chở tinh thần cho anh qua những đêm dài lạnh giá. Có một vị sư ông thấy anh cần cù chịu khó nên hỏi anh có muốn xuất gia nhập chúng tu hành không? Anh bạch rằng con còn bà ngoại tuổi già cần được chăm sóc; sư ông dạy thêm làm người phải lo tròn chữ hiếu trước, duyên nợ cũng phải lo trả cho xong. Anh không dám kể việc anh đi tìm vợ vì ngại sẽ làm động tâm thanh tịnh nơi chốn thiền môn. Mỗi năm cố gắng làm việc dành dụm được một số tiền thì trong tháng giêng anh tiêu xài gần hết, còn lại chẳng được bao nhiêu để lo cho ngoại dưỡng già! Anh nghĩ mình phải làm điều gì đó để thay đổi, đúng như em đã từng nói. Em có nhận định thông minh và đúng đắn hơn anh; có lẽ em không bị khát sữa như anh? Sữa mẹ là phần thiết yếu của cuộc sống, giúp cho đứa trẻ được thông minh và khỏe mạnh hơn, phải không em? Người mẹ là nguồn sống, là kỳ quan thiên nhiên tuyệt vời! Anh sẽ tìm việc làm để có thể tự trang trải các chi phí trong tháng giêng, anh phải tìm việc làm mới theo như ước mong của em ngày nào; em muốn đưa anh lên khỏi mặt nước … Có lẽ anh sẽ hòa mình vào cuộc sống của xã hội, hy vọng sẽ tìm gặp cơ may. Như em đã từng nói; thế giới đang phát triển, con người đang tiến hóa… ta phải chuyển mình để thay đổi; nếu không sẽ bị tụt hậu. Em cũng điển hình như tiếng Việt của mình đang sử dụng, là sản phẩm trí tuệ tổng hợp của nhân loại hòa nhập cảm xúc của bao thế hệ hình thành; tiếng Việt ẩn chứa tính trong sáng, tính phong phú và hiện đại trong kho tàng ngôn ngữ của nhân loại. Nếu ta không chịu nâng niu gìn giữ thì tiếng Việt cũng sẽ bị tụt hậu hoặc mất đi tính trong sáng vốn có… Thôi, trời đã khuya lắm rồi, anh đi ngủ nghe em!

Sáng mùng một, hắn đợi. Sáng mùng hai, hắn chờ. Sáng mùng ba, hắn trông. Sáng mùng bốn, hắn ngóng. Sáng mùng năm, hắn đành xin phép ngoại đi thành phố Vũng Tàu, tìm vợ. Bà ngoại dúi vào túi áo của hắn hai trăm đô la để làm lộ phí; hắn từ chối.

-Cháu còn trẻ, có sức khỏe, có thể tự tìm việc làm trang trải các chi phí. Ở nhà ngoại ráng giữ gìn sức khỏe, nhớ mặc áo ấm, mùa này trời vẫn còn lạnh. Cháu có nhờ bà ba nhà hàng xóm tới lui thăm viếng ngoại.

-Cháu yên tâm, ngoại tự lo được mà.

Bước chân xuống bến xe khách Vũng Tàu, hắn cảm thấy đói nên hỏi người dân địa phương xem gần đây có quán phở nào không? Một bà bán vé số dạo nghe hỏi liền tình nguyện đưa hắn đi qua đường rồi rẻ trái một quãng thì đến một quán phở, bà nói:

-Đây là quán phở cũng nổi tiếng nhưng lại không tên, không bảng hiệu. Trước đây chủ quán là một cô gái trẻ rất giỏi nấu ăn; quán đông khách và nhân viên cũng nhiều. Sau đó cô giao quyền quản lý quán cho người bạn là một cô gái trẻ để đi xuất cảnh. Sau một thời gian khá lâu, cô chủ về sang quán cho người khác rồi cùng người bạn đi sang nước Úc. Chú em cứ ăn phở đi cho biết, chị ăn sáng rồi.

Hắn xin phép đi vệ sinh; rồi rẻ sang nhà bếp tìm kiếm. Một cô gái trẻ đầu đội nón trắng, ngực mang tạp dề, hỏi chú tìm ai? Hắn đáp:

-Tôi muốn tìm cô quản lý trước đây; cô ấy còn làm ở đây không hở cô?

-Cô ấy đi theo cô chủ rồi. Nghe nói họ có trung tâm từ thiện xã hội ở bển đó.

-Trung tâm từ thiện xã hội là gì hở cô?

-Là nơi chuyên nuôi dưỡng người già neo đơn và nuôi dạy trẻ mồ côi. Nghe nói nhân viên của trung tâm cũng đông lắm nhưng thiếu người quản lý tốt.

Hắn nói lời cảm ơn rồi ra bàn ngoài ngồi. Bà bán vé số vẫn còn đứng chờ ở đó, mỉm cười:

-Chú quên mua vé số rồi!

Hắn hơi giật mình nhưng cũng nhận ra mình có thiếu sót:

-Chị bán cho một vé đi.

-Chú mua nhiều hơn nhé, chú có số may mắn đấy!

-Thôi một vé được rồi chị. Mua nhiều trúng nhiều, không biết tiền nhiều để làm gì, cất ở đâu?

-Có vốn nhiều thì chú mở đại lý vé số … cũng ngon lắm chớ bộ, vốn ít thì đi bán vé số dạo nhưng mà cực lắm!

Hắn không biết đại lý vé số là làm gì nhưng không dám hỏi thêm vì sợ bị quê! Bà ấy nói tiếp:

-Hoặc mua vé máy bay sang Úc tìm người yêu… Tưởng khách sộp, ai dè mua có một vé hè! Kiết ghê!

Hắn thầm nghĩ bà này có vẻ hay để ý dòm ngó và nhiều chuyện quá! Câu chuyện cô quản lý đi theo chủ sang Úc nghe có vẻ trùng hợp với ước mơ của vợ hắn. Nhưng hắn không tin cô quản lý ấy là vợ hắn vì nàng đâu có biết ngoại ngữ thì không thể tham dự phỏng vấn xuất cảnh được. Có lẽ vợ hắn ở đâu đó trong thành phố Vũng Tàu hoặc buôn  bán ở các chợ ngoại thành gần đây thôi. Hắn chợt thấy bên kia đường có bảng hiệu đại lý vé số. Hắn không khỏi tò mò muốn tìm hiểu về ngành nghề này nên liền bước sang phía bên kia đường, đến gần cho biết.

-Chú muốn nhận bao nhiêu vé số để bán?

Hắn mỉm cười, không nói

-Chú bán lần đầu thì lấy ít thôi, khoảng một trăm vé nhé. Nếu trả trước bằng tiền mặt thì chú được hưởng hoa hồng 12%. Nếu trả sau thì 10% nhưng phải thế chứng minh nhân dân. Đến 15 giờ chiều là hạn chót trả lại vé số ế. Khi lấy vé số chú sẽ được nhận một tập kết quả xổ số. Trong khi bán vé số, nếu có điều gì phát sinh hoặc có thắc mắc điều gì chú có thể đến đại lý để được tư vấn hướng dẫn cách xử lý. Chú có thể yên tâm hợp tác với chúng tôi nhé!

Nhận một trăm tờ vé số, hắn trả bằng tiền mặt. Bà bán vé số dạo lại xuất hiện phía sau hắn nói như trêu chọc:

-Mỗi ngày chịu khó đi bộ mười cây số nhé; bán cho người ngồi trong quán chớ bán cho kẻ ngồi trên xe máy nhé; coi chừng mất vé đấy! Còn nuôi mộng làm đại lý vé số nữa hay không? Chừng nào đi Úc tìm người yêu nhỉ? …

-Ờ … cám ơn chị.

Hắn nghĩ thầm bà này nhiều chuyện quá nhưng mà có kinh nghiệm nghe cũng hay hay. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày trôi qua, hắn bán hết vé trước 13 giờ chiều. Hắn nghĩ mình may mắn nhưng cũng cảm thấy cặp giò bắt đầu thấm mỏi, rã rời, giở chân lên không muốn nổi, hắn thắm thía thế nào là “gối mỏi chân mòn”! Ngày thứ tư hắn đi vào một quán nhậu.

-Ê, vé số …

Hắn thầm nghĩ hôm nay gặp đại gia dân chơi, thế nào mình cũng bán hết sớm.

-Mày bán vé số hả? 

-Dạ, vâng …

-Sao mày bán vé số giả?

-Không, vé số của đại lý.

-Vé không giả sao không trúng giải?

Hắn đứng tần ngần, cụt hứng, tay mân mê một xấp vé số dày cộm, không đáp.

Một ông lão ngồi một mình ở cái bàn tại góc phòng cạnh cửa ra vào, vẫy tay gọi hắn, nói nhỏ làm ra vẻ quan trọng:

-Chú em đi nơi khác bán đi, ở đây phức tạp lắm, phiền hà lắm! Hãy nhớ “Một câu nhịn chín câu lành” nhé!

Nghe lời ông lão, hắn lặng lẽ rời khỏi quán …

-Bán vé số giả; đừng trở lại đây bán nữa nghen …

Hắn nghe trong lòng hình như một niềm vui nào đó đã mất đi. Hắn bước đi bằng những bước chân nặng nề, không định hướng. Cái gì cũng có thể giả dối được sao? Ờ, không có gì chân thật bằng những con hến … vừa tròn trịa vừa nham nhám như những viên bi, cứ trầm mình trong lớp bùn non phù sa mới lắng, âm thầm, lặng lẽ nhưng cuộc sống có hương vị đặc trưng, rất riêng, không nhầm lẫn vào đâu được. Chắc chiều nay vé số của mình ế quá. Hắn nghĩ như thế.

Trả vé số ế, nhận vé mới, hắn quyết định về các khu chợ ngoại thành mà bán. Hy vọng có thể tìm được một nơi chốn bình yên và có thể gặp vợ ở đó.

Nghĩ ngợi miên man, lòng hắn có linh cảm  rằng cuộc hành trình tìm vợ chắc còn xa diệu vợi … Cuộc sống chắc còn nhiều bất trắc, lắm gian nan. Muốn vươn lên khỏi mặt nước cũng không phải là điều dễ dàng. Hắn cảm thấy nhớ quê, nhớ sông nước và sao trời. Hắn nhớ những chiều vàng trên bãi cồn vắng…   (Còn nữa)

Thiện Hải


 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Cám ơn bạn đã viết truyện cho đọc. Tội nghiệp người nhà quê thật thà chất phát... tôi chờ đọc tiếp.

Truyện bắt đầu gay cấn đây khi mà hắn bắt đầu đi tìm vợ, nỗi khổ... mặc tình vùi dập hắn, thương cho kiếp nghèo, không nhạy bén trước manh mối để tìm vợ... rồi hắn sẽ ra sao khi dòng đời xô đẩy... Có những tình tiết tác giả khai thác rất thật... làm nâng lên tính hiện thực của truyện, hấp dẫn người đọc.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn