Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000087
Số lượt truy cập
11522788
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( Tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2019-11-28 12:53:54

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                    (Tiếp theo)

Kiếp nghèo và sông nước gắn liền với cuộc đời của họ, cho họ nhiều niềm vui lẫn nỗi buồn. Họ không có nhiều tiền và của cải vật chất nhưng họ có sức khỏe và công việc để làm. Nhờ tình thương, sự sum họp gia đình họ cảm thấy hạnh phúc. Nhưng bà ngoại tỏ ra không yên tâm chút nào vì cháu gái của bà lập gia đình đã ba năm mà vẫn chưa có con. Bà thường suy tư lặng lẽ. Bà thường xuyên đi chùa để cầu nguyện. Bà thầm hiểu rằng kiếp nghèo là do phước mỏng, nghiệp dày, đức sơ nên cần tu tập nhiều hơn. Riêng hắn thì rất vô tư, bằng lòng với cuộc sống của mình, bền bỉ với công việc và vui vẻ chiều chuộng người vợ yêu quý của mình. Hắn luôn luôn giành làm nhiều việc nhà để cho vợ được nghỉ ngơi, hoặc hai vợ chồng cùng làm việc cho vui. Bà con lối xóm thường đùa vui rằng “đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn” khiến cho hắn cảm thấy tự hào và hài lòng lắm vậy.     

Rồi một hôm có người bạn gái của vợ ở xa về quê chơi làm cho không khí gia đình có nhiều thay đổi, rộn ràng hơn và làm cho hắn trở nên trầm tĩnh ít cười nói hơn. Hai người bạn thân nhau từ thuở còn đi học chung lớp, lâu ngày mới gặp nhau nên quấn quit trò chuyện suốt ngày, bày vẽ nấu nướng các món ăn lạ hoặc món ăn truyền thống của miền quê. Hắn có dịp thưởng thức các món ăn khoái khẩu nên khen hai người bạn nấu ăn ngon và có vẻ đồng tâm hợp ý lắm. Hắn bắt đầu chú ý và nhận xét về hai người bạn; một người thì ăn mặc sang trọng, mái tóc uốn ngắn, da trắng, đôi mắt sáng có nhiều nếp nhăn ở đuôi như người từng trãi đường đời; một người thì áo quần bình dị, tóc đen dài, da ngâm mặn mà, đôi mắt sáng linh động, dáng người gọn gàng nhanh nhẹn. Nhìn chung, vợ hắn dịu dàng hơn, có nhiều ưu điểm hơn. Hắn cảm thấy vui vui …  

Về quê chơi được bảy ngày thì người bạn chuẫn bị từ giã gia đình, bạn bè để trở về thành phố Vũng Tàu, khiến vợ hắn buồn buồn. Trước giây phút chia tay đầy lưu luyến ấy, hắn thấy tội nghiệp cho vợ nhưng không biết nói lời gì để an ủi, nên chỉ khuyên lơn thôi:

-Em đừng buồn, thỉnh thoảng bạn ấy cũng về chơi thôi mà!

-Em định xin phép anh cho em ra thành phố làm ăn một thời gian để dành dụm một số vốn lo cho gia đình và lo cho tương lai con cái sau này. Công việc ở quê mình xem ra không ổn định, còn tùy thuộc vào thời tiết và biến đổi khí hậu, còn lệ thuộc vào các quy hoạch đất đai và kinh tế ở địa phương nữa; sức khỏe của anh cũng cần được quan tâm. Em định ban đầu sẽ phụ việc buôn bán quán phở cho người bạn, rồi từ từ mình sẽ tìm cách buôn bán khá hơn để thay đổi cuộc sống và tìm cho anh một việc làm mới.

-Không … mình không thể để ngoại ở quê một mình được. Ngoại đã già cần được chăm sóc, em quên rồi sao?

-Không, em không quên đâu. Em đi làm một tháng, hai tháng hoặc ba tháng thì về thăm ngoại và anh vài hôm em nghĩ cũng tốt mà; chủ yếu là mình có thu nhập khá hơn hiện nay để dành dụm cho tương lai.

-Ngoài thu nhập ra mình còn những thứ khác cũng đáng trân quý và gìn giữ nữa em?

-Em hiểu anh rất yêu gia đình, người thân, quê hương, xóm làng và sông nước...Nhưng đó không phải là tất cả đâu anh. Thế giới đang phát triển, con người đang tiến hóa, kinh tế phải tăng trưởng, văn hóa giáo dục khoa học cũng tiến bộ theo. Ta phải chuyển mình để thay đổi thôi anh, không thể câu nệ đóng khung mãi được đâu anh. Nếu không, mình sẽ lạc hậu và mãi mãi sẽ là người thua cuộc.   

Tâm hồn hắn đang bấn loạn, rối bời, không biết đâu là gút mắc để tháo gở. Hắn im lặng. Hai lỗ tai cứ lùng bùng như muốn nổ tung ra. Mồ hôi tự tuôn ra ướt đẫm cả lưng áo. Hắn không biết phải nói lời nào nữa.

-Em biết anh thương em nhiều lắm, anh không muốn xa em một ngày nào cả, và em cũng vậy. Mình là của nhau, mãi mãi là của nhau, dù có lúc xa vắng nhau. Sự xa cách đó chỉ là hữu hạn, tạm thời. Tâm hồn mình là của nhau, không thể tách rời…Em muốn anh được thở bầu không khí trong lành một cách đầy đủ. Em muốn đưa anh lên khỏi mặt nước …!

Nàng bỏ lửng câu nói vì ngại xúc phạm đến tự ái nghề nghiệp của chồng. Im lặng một hồi thật lâu. Nàng nhìn chồng bằng đôi mắt thấu hiểu, vừa cảm thông vừa nài nỉ. Không rõ hắn có cảm nhận được ánh mắt ấy không? Hắn nói như để cho mình nghe:

-Em đi rồi, chiều về trên bãi cồn vắng, một mình anh ngồi ngắm sao trời, một mình anh …

Nàng bật khóc, tựa đầu vào vai chồng, không nói điều gì. Hắn vội vỗ về:

-Em nín đi, đừng khóc nữa! Anh không cố ý làm buồn lòng em đâu. Nhưng hãy hỏi ý kiến của ngoại trước đã…

Hắn đâu biết rằng người bạn của vợ đã kể cho ngoại nghe rất nhiều về cuộc sống ở thành phố rồi. Cô ấy đã đi làm ăn xa hơn mười năm; bây giờ thì mua được nhà, đang học ngoại ngữ để chờ phỏng vấn đi nước ngoài. Cô ấy chưa có ý định lập gia đình với ai cả. Cô ấy lo học hỏi để tiến thân. Cô ấy có biếu cho ngoại hai trăm lẻ hai đô la để ngoại dưỡng già. Cô cũng xin phép bà cho cháu cùng đi; cô hứa sẽ hướng dẫn và giới thiệu việc làm; khuyên bà hãy yên tâm. Bà ngoại không có ý kiến gì vì bà chưa biết ý định của cháu gái như thế nào? Nhưng bà rất hiểu tính tình của cháu là khi đã quyết tâm thì cố gắng thực hiện cho bằng được. Bà cũng nghe cháu nói là chưa thể có con bây giờ, khi chưa có gì đảm bảo một tương lai khá hơn, chưa thay đổi được nghề nghiệp mới cho chồng! Bà chỉ khuyên cháu đi đâu cũng phải nhớ về quê hương, nhớ chồng và nhớ ngoại.

Rốt cuộc vợ hắn cũng đi làm ăn xa. Hắn cứ lặng lẽ chờ đợi. Thời gian qua mau, nhưng hắn cảm thấy rất chậm. Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng…Mỗi buổi trưa, hắn cứ tần ngần ra đứng ở sân trước, dưới giàn trầu xanh, mắt hướng về phía đầu đường, trông ngóng…Dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa mùa hè, hắn thấy thấp thoáng màu trắng của chiếc áo bà ba ngày nào. Hắn lẩm bẩm:

-Đúng là vợ rồi…!

Lòng hắn rộn rã một niềm vui khó tả. Vợ đi vào nhà, tay xách đồ lỉnh kỉnh; hắn cố trầm tĩnh, mỉm cười. Có lẽ người vui nhất là vợ hắn, vui như được về nhà! Nàng cười nói thật nhiều và quấn quít bên bà ngoại. Nàng nhìn chồng và nói như trách móc:

-Anh giả bộ vô tư dữ nghen! Em có quà cho anh một áo sơ mi màu trắng quần dài màu xanh, anh mặc thử xem có vừa vặn không nhé? Cháu có quà cho ngoại một áo bà ba tay ngắn màu nâu nhạt, một áo tay dài màu trắng; mặc vào chắc ngoại vừa lòng lắm đấy!

Bữa cơm chiều, ba bà cháu ăn ngon lành và vui vẻ; có chả giò chiên, chả lụa nguội, rau lang luộc nhẹ và món mà hắn thích nhất là chén nước mắm tỏi ớt do chính tay vợ làm. Nước mắm vừa mặn, vừa ngọt, vừa cay, vừa thơm và chua chua nữa. Hắn ăn cơm quên thôi, quá ngon! Vừa ăn vừa nghe vợ kể về cuộc sống ở thành phố, hắn cảm thấy khâm phục vợ quá trời, vừa khéo giỏi vừa phấn đấu thật nhiều ở nơi xứ lạ quê người; hắn cảm thấy yêu vợ hơn.

-Hồi mới ra thành phố cháu được nhận vào giúp việc cho một quán phở. Nhờ biết nấu ăn và nhanh nhẹn nên sớm được cho làm phụ bếp, được học hỏi cách chế biến nấu phở sao cho vừa miệng thực khách. Bây giờ cháu có thể đứng nấu thay cho bếp trưởng khi nghỉ phép. Cháu định khi công việc ổn định cháu sẽ đưa chồng cháu lên kiếm việc làm. Anh ấy có sức khỏe và chịu khó làm việc thì thế nào cũng thành công. Cháu sẽ rước ngoại theo cùng.

-Thôi, các cháu cứ đi làm. Bà quen sống ở quê rồi. Ở quê yên tịnh hơn. Tối nay, các cháu nghỉ ngơi ở nhà cho khỏe. Cháu nghỉ phép có hai ngày, ít quá.

Ăn cơm chiều xong, hai vợ chồng tiếp tục bơi xuồng ra dòng sông Cái. Hình như không khí trong lành trên sông đã gắn liền với cuộc đời của họ trong từng hơi thở. Trên bãi cồn hoang vắng, chiều về nghe như chầm chậm. Trời nhá nhem tối. Những vì sao ẩn hiện vẫn lấp lánh như hôm nào. Các vì sao cứ nhẩy múa chập chờn như mừng đón nàng tiên cá vừa trở về. Nàng mỉm cười, tựa đầu vào vai chồng; ngước mắt nhìn chồng, âu yếm. Gió trên sông thoảng nhẹ, mơn man trên tóc nàng, trên mắt, trên má và môi nàng. Có vài sợi tóc buông dài, lả lơi, rũ rượi. Không gian như im vắng hơn, thời gian như ngưng đọng lắng nghe từng hơi thở thì thầm…Mặt nước trên sông gợn sóng nhấp nhô như vũ điệu chào mừng cuộc hội ngộ dễ thương nơi miền hoang dã này.    (Còn nữa)

Thiện Hải

                                                                                                

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Đọc tới đây tội nghiệp Hắn, lúc nào cũng bằng lòng với hiện tại, hết lòng thương vợ... nhưng rồi vợ cũng bỏ đi làm ăn xa mặc dù Hắn không muốn... Rồi sẽ ra sao đây? khi mà xa mặt cách lòng... Tôi chờ đọc tiếp.

Hắn rất thật thà chất phất không đua đòi miễn sao có ăn có mặc sống hạnh phúc bên vợ là đủ, bằng lòng với cuộc sống hiện tai, trong khi vợ Hắn đua đòi muốn sống khá giả hơn. Điều nầy được thấy rõ khi có người bạn về chơi... Hắn không muốn nhưng người vợ vẫn bỏ đi làm ăn xa... Rồi chuyện gì sẽ xẩy ra? mong được xem tiếp.

Các tin cũ hơn