Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000143
Số lượt truy cập
8678339
KHÁT DÒNG SỮA MẸ. -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2019-10-09 08:37:01

 

Khát dòng sữa mẹ

Hắn là ai? Hắn từ đâu đến?

Người ta thường thắc mắc, hỏi nhau như thế từ khi thấy hắn xuất hiện tại khu phố chợ nhỏ bé này. Một phố chợ yên bình, buôn bán chân chất, không gian lận, không trộm cướp, không giật cắp, không tệ nạn xã hội ma túy, không say sưa quậy phá, không bài bạc đề đóm …Một nơi xem ra cũng đáng sống đấy chứ!

Người ta nhắc đến hắn không phải vì quan tâm đến hắn; vì tò mò chăng? Hắn ít bạn bè; chỉ đi lại quanh quẩn ở khu phố chợ. Ai thuê làm gì hắn cũng làm, chẳng nề khó nhọc. Ai cần hắn cũng sãn lòng làm giúp, nếu có thể. Đời sống của hắn có vẻ rất đơn giản. Ăn ở  chợ, uống ở chợ, nhưng ngủ ở đâu thì không ai biết được; hình như hắn ở trọ cuối thôn xa  nào đó. Người ta nói hắn có rất ít quần áo. Hắn thường mặc bộ quần áo trắng bạc màu, hơi vàng úa. Có lẽ hắn chỉ giặt bộ quần áo này vào ban đêm thì phải. Dáng người của hắn hơi cao cao lỏng khỏng, trông không giống ai. Nước da hắn ngâm đen, tóc hắn hơi dài, mũi cao, miệng hô, mắt đen có quầng thâm giống như người mất ngủ. Không ai biết tên thật của hắn là gì; họ cứ gọi hắn là thằng Còm; có người gọi hắn là thằng Gòm. Nếu tình cờ có ai gọi hắn bằng bất cứ cái tên gì, hắn cũng chỉ mỉm cười  Mặc ai nói gì thì nói, nghĩ gì thì cứ nghĩ; hắn thường hay trầm tư như vương mang trong lòng những nỗi niềm riêng tư khó chia sẻ. Hắn mất mẹ từ khi còn rất bé; hắn được bà ngoại nuôi nấng và lớn lên nhờ những chén nước cơm do ngoại nấu. Gặp thời buổi kinh tế khó khăn, hàng hóa khan hiếm, không mua được đường và sữa nên ngoại đành cho cháu uống nước cơm pha với mật đường thùng. Nghe ngọai kể lúc đó quê hương còn ngập tràn khói lửa chiến tranh; nhà ngoại vốn nghèo khó lại càng nghèo khó hơn, cuộc sống của hai bà cháu bữa đói bữa no, ăn cháo ăn rau qua ngày qua tháng. Tuổi thơ của hắn thiếu sữa mẹ từ rất sớm. Nỗi khát khao lớn nhất của hắn là khát sữa. Nhờ trời thương nên hắn cũng sống khỏe mạnh và lớn lên để biết tự săn sóc minh và rồi biết giúp đỡ ngoại Những tưởng cuộc sống tạm ổn rồi sẽ được an vui; nào ngờ sau một đêm bị bệnh, bà ngoại hắn lại qua đời. Hắn cảm thấy hụt hẫng và bơ vơ dữ lắm. Không biết làm thế nào mà hắn có thể vượt qua được nỗi đau buồn mất mát này. Có lẽ nghị lực của một chàng trai mới lớn luôn luôn hướng tới sự vươn lên vượt qua mọi nghiệt ngã. Hay là cuộc sống của hắn đã quá khổ rồi nên không thể khổ thêm được nữa?

Rồi thời gian thắm thoát qua mau, nỗi đau buồn vơi dần; hắn trở nên lầm lì ít nói, chai lì và gan dạ hơn. Hắn nghĩ phải xoay trở tự lo cuộc sống của mình. Hắn nghĩ phải làm việc gì đó mà ít người làm mới mong thoát nghèo vượt khó được. Phương châm hành động đơn giản như vậy. Nghĩ đúng là làm ngay. Hắn sửa chữa, lắp vá lại chiếc xuồng ba lá của ngoại, thay mới cây dầm đã gảy. Khi màn sương bao phủ mặt sông chiều, mang làn không khí lành lạnh từ đâu ùa về làm hắn phấn khích và yêu đời hơn, thì cũng là lúc hắn hoàn tất việc chuẫn bị bơi xuồng ra dòng sông Cái để khai trương chiếc vợt cào hến mà hắn tự đan lưới hết mấy ngày. Bữa cơm chiều ăn với tép bạc kho mỡ hành làm hắn thấy ngon miệng và thấy khỏe hẳn ra. Hắn bơi một mạch, chiếc xuồng vượt qua con rạch nhỏ đến vàm sông thì nước cũng lớn đầy nửa lòng sông rồi. Hắn bơi xuồng lướt qua dòng xoáy của vàm sông; chiếc xuồng ba lá chông chênh như có ai nâng xuồng lên rồi đặt nhẹ xuống. Hắn thấy lòng mình lâng lâng rạo rực lạ thường. Mặt sông Cái rộng mênh mông, hắn tha hồ bơi dọc bơi ngang cho thỏa thích, bơi chậm bơi nhanh tung tăng như một đứa trẻ đùa giởn ở sân đình. Hắn gát dầm lên, thả lỏng chiếc xuồng trôi dần theo chiều con nước lớn về hướng đầu cồn Bùn. Hắn tự kiểm tra mình có quên đem thứ gì không? Chiếc  chiếu cũ đã sờn dây gay mấy sợi; chưa rách. Chiếc quẹt lửa zippo của ông ngoại để lại; chiếc thau nhôm của bà ngoại; chiếc khăn choàng tắm ngoại mua cho hắn. Chiếc vợt lưới cào hến mà hắn vừa đan kết kỹ càng. Một cây sào tre tằm vông dài khoảng năm thước có buộc chặt một sợi dây thừng bằng nilon dù không thấm nước. Một chiếc bình ấm đựng nước trà; một bịt thuốc rê. Ôi, quá đủ rối nhỉ? Hắn mỉm cười toại ý. Ồ, còn chiếc poncho nữa chứ! Hắn xếp gọn chiếc áo mưa này để gối đấu nắm ngủ khi chờ con nước ròng. Chòm cây ở đầu cồn Bùn hiện ra; màu lá xanh xanh trở nên mượt mà trong màn sương tráng bao phủ; lấp lánh ánh đèn đom đóm. Ánh đom đóm lập lòe mỗi lúc nhiều hơn, vẫn không đủ sáng để màn đêm chậm buông xuống! Hắn chống mạnh cây dầm. Chiếc xuồng ba lá trườn nhanh lên đám ngó bần mọc chi chit và nằm im ở đó. Hắn trải chiếu và nằm nghỉ lung một lát để chờ nước ròng. Trời dêm trên sông khá yên tĩnh. Thỉnh thỏang hắn nghe tiếng “bủm”, “bụp”ở đâu đó làm mặt sông dao động. Có tiếng cá quẩy đuôi tranh mồi, À, thì ra đó là tiếng của con cá tra đớp mồi, ăn trái bần chín rụng. Hắn ước lượng con cá lớn khoảng nửa kí lô. Hắn chợt nhớ đến ngoại, nhớ đến nồi canh chua nghi ngút khói trong bữa cơm chiều xưa. Hắn tự trách mình thèm chi những món ăn thuở bé nhỉ? Trong nỗi thèm thuồng đó hắn chợt nhớ đến nỗi khát khao khó tả; sự thiếu thốn không gì có thể bù đắp được! Hắn thì thầm “khát sữa”! Hắn chợt nhớ mẹ. Nỗi nhớ thật mong manh, đứt quãng, không trọn vẹn. Hắn nhớ vòng tay ấm áp của mẹ, nhớ dòng sữa mẹ thơm tho dịu ngọt. Hán mỉm cười, tự an ủi: ‘Hãy quên đi!’ Trời về khuya, đèn đom đóm thưa dần, nhạt dần. Hắn từng nghe nói những đêm cuối mùa đông, gió xuân chợt về, mang hơi ấm len vào cành lá, cũng là mùa đom đóm giao tình. Chàng và nàng tự thắp sáng bụng và trái tim mình bay đi tìm bạn một đêm. Gặp nhau rồi họ ôm nhau lẫn vào cành lá và tắt đèn! Hơi sương lạnh dần… Hắn nghe lòng mình rạo rực.

Nghe có tiếng động lạ trong bọng cây bần gần đó; lòng hắn hơi thấp thỏm. Khung cảnh nơi đây hoang vắng càng hoang vắng hơn. “Tắc kè, …” Tiếng tắc kè kêu vang lên lảnh lót nghe ghê rợn đến lạnh người, báo hiệu nước sông bắt đầu rút xuống. Còn khoảng hai giờ đồng hồ nữa thì nước ròng cạn đến nửa sông. Đến lúc đó hắn mới bắt đầu công việc của minh: Lặn xuống nước để cào những mảng hến nằm lẫn trong cát bùn, phù sa. Hắn tự nhủ: Thôi, hãy nàm ngủ một lát để lấy sức cho khỏe. Hắn nằm xuông, dũi thẳng chân, kéo tấm poncho lên trùm kín đầu, gát tay lên trán, nghĩ ngợi miên man và ngủ thiếp đi Trong mơ hồ hắn thấy mình bé nhỏ nằm gọn trong vòng tay ấm áp của mẹ; được bú vú mẹ và uống vội vàng những ngụm sữa ngọt lành mát dịu! (Còn nữa)

Thiện Hải 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


   Rất mừng bạn đã bình phục và cũng mừng cho trang nhà thêm một
ngòi bút mới. Không biết mới hay cũ đây mà lối viết rất già dặn sâu
sắc. Câu chuyện rồi sẽ ra sao mà mở đầu nghe lôi cuốn hấp dẫn vậy. Có
lẽ phải đợi những tập sau...Chúc bạn sáng tác khỏe…..

Bạn làm thơ hay, viết văn hay, thật thán phục! chúc mừng trang nhà có thêm người sáng tác bên mảng nầy, tôi chờ xem tiếp... chúc vui vẻ nha.

Rất vui mừng chào đón anh Thiện Hải đến với mảng văn xuôi. Lần đầu được đọc bài văn của anh, lời suôn sẻ dễ hiểu, rất xác thực thể hiện hình ảnh rất rõ nét nhân vật để làm cơ sở cho diễn biến tiếp theo... Mong được xem tiếp. 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn