Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000102
Số lượt truy cập
14708703
TÔI BỊ MA ĐÈ. -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2018-09-15 11:32:41

 

    TÔI BỊ MA ĐÈ
                                                    


          Bóng đè, mộc đè, nhưng tiếng gọi phổ biến nhất là ma đè.
Trong đời tôi bị rất nhiều lần,mà chỉ có một lần kinh sợ và đáng nhớ
nhất.
          Những năm trước Mậu Thân, trừ chị Hai lấy chồng xa, còn bao
nhiêu anh em, con cháu quây quần trong đại gia đình, Ba má tôi bao cấp
hết. Cũng một phần do ảnh hưởng chiến tranh nên mấy anh tôi nếu không
trốn quân dịch thì cũng bên nầy hay bên nọ, đôi khi tranh thủ về phụ
với ba vài mùa lúa. Ruộng những năm ấy chỉ làm một mùa, những giống
lúa : Chim trắng, Tào hương, Ba kiếu nếu cấy tháng 7 thì lọt ra giêng
mới chín. Năm ấy ăn tết xong, đợi qua mùng bảy hạ nêu là dàn công cắt.
Dây đất mấy chục công chín đồng loạt vàng rượm, kẻ cắt, người gom,
trâu cộ kĩu kịt về chất thành cà lang ở sân lúa ngay gò mả lạn. Từ đây
phải có người ngủ giử cho đến khi lúa dê sạch, phơi khô đem về nhà.
          Mặc dù còn đi họcnhưng năm nay tôi xin được đi ngủ giử cùng
người anh. Có lẽ vì thích ngủ nóp và cái thú được hòa mình vào thiên
nhiên ngoài đồng bái để mặc tình được ngắm trời mây trăng gió. Anh và
tôi mỗi người chọn chỗ êm êm để trãi chiếc nóp( những bạn không sống
ở quê có thể chưa biết chiếc nóp. Nóp là một chiếc đệm lớn được may
gắp đôi lại, được dùng để ngủ bờ ngủ bụi rất tiện). Giữa đồng không
mông quạnh, xung quanh lúp xúp mấy gò mả lạn cảm giác ơn ớn nhưng nhờ
ánh trăng thượng tuần, cũng thấy đỡ sợ. Nằm trò chuyện được một chút,
tôi nghe tiến anh ấy ngáy, tôi vì lạ chỗ, lại thích ngắm trăng sao nên
mặc dù chui vào nóp nhưng còn thò đầu ra ngoài chưa ngủ được.
          Trằn trọc đến khuya, đang mơ màng nửa tỉnh nửa mê( tôi vẫn
còn nghe tiếng chuột kêu, chay ngang qua đầu, vẫn còn thấy sao trên
bầu trời) Bỗng tôi thấy như ai đang giở chiếc nóp và luồn bàn tay
lạnh toát sờ soạn bụng tôi. Hoảng hốt, tôi hét lớn cầu cứu, gai ốc nổi
lên cùng mình, cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu
làm dựng tóc gáy. Tôi cố vùng vẫy nhưng toàn thân tê liệt hoàn toàn.
Bàn tay quái ác vẫn thô bạo lướt khắp người tôi. Trong cơn hoảng loạn,
tôi vô tình chộp được cổ tay “nó”. Không biết động lực nào mà hôm đó
lại gan dạ và liều lĩnh, hai tay tôi nắm chặt không buông và cố hết
sức kéo lên miệng cắn, thử coi mầy là con ma hay con quỷ, rồi tới đâu
thì tới. Hai tay như liệt, cử động rất khó khăn nhưng tôi nhất quyết
dùng hết sức kéo cho bằng được. Cuối cùng cũng lôi được bàn tay
“nó” lên, tôi há miệng cắn một phát thật mạnh và giữ chặt miệng lại.
          Toàn thân tôi từ từ giãn ra, mồ hôi nhuễ nhại, rã rời, thần
trí tỉnh hẳn lại, trên miệng vẫn còn đang cắn tay áo của mình. Tôi thở
phào nhẹ nhỏm. Anh tôi vẫn còn đang ngáy ngủ không hay biết gì, xa xa
tiếng gà nhà ai gáy sớm…. 

------------------------------
----------------
           Sau nầy tôi mới biết, bóng đè hay ma đè, đó là tình trạng
liệt thân khi ngủ, một trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, xuất hiện đủ loại
ảo giác, rờ đụng, nhìn thấy có cảm giác như thật.
           Ma đè bắt nguồn từ sự lo lắng, căng thẳng, trầm cảm. Khi bị
ma đè, chỉ có cơ hoành còn hoạt động hít thở, nên cảm thấy tức ngực
như có ai đè lên người. Có số người bị thường xuyên, có người chỉ bị
vài lần trong đời. Giáo sư Williams nói :” trong giấc mơ có thể bị
khóa liệt để ngăn ta thực hiện động tác nhưng não vẫn hoạt động nhận
biết" có người bị vài giây, có người bị rất lâu. Ông nói không có
thuốc nào làm bóng đè biến mất, điều cần làm là tập trung cải thiện
chất lượng giấc ngủ.
          Giới khoa học giải thích bóng đè xảy ra khi một người tỉnh
dậy ở giữa mỗi chu kỳ của giấc ngủ. Người bình thường giấc ngủ diễn ra
theo từng chu kỳ, mỗi chu kỳ kéo dài từ 90 – 110 phút được chia làm 2
giai đoạn, là giai đoạn đầu và sau của giấc ngủ, khi đó ta tỉnh nhưng
vẫn ớ trong trạng thái lơ mơ. Đây chính là lúc xảy ra hiện tượng bóng
đè hay ác mộng.
          Lúc trước tôi rất hoang mang và phân vân, nửa tin nửa ngờ,
không biết có phải do ngủ không đúng tư thế hay do ma quái huyền bí.
Sau nầy đôi lúc tôi vẫn bị ma đè nhưng để hóa giải, tôi không cố gắng
làm gì cả, cứ để tự nhiên, thả lỏng và không nghĩ gì, nó sẽ tự khỏi.
 

 NGUYEN ANH
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Ma đè, tôi có bị...  cách lý giải của bạn có cùng quan điểm với tôi, bạn kể hay và rất thực dễ hiểu... Tôi mong được đọc tiếp truyện của bạn với nhiều đề tài...

Tôi thích đọc truyện của bạn vì nó dễ hiểu và gần gủi với nông thôn... hấp dẫn người đọc.

Anh Nguyên Anh nào là bị ma nhát, ma giấu... Lúc bị ma đè lớn rồi có gia đình nên gan hẳn lên dám nắm áo, cắn tay...Sau bài viết anh có giải thích hiện tượng ma đè...một cách khoa học, với cách viết bình dị gắn với người làng quê, sát thực dễ hiểu... rất mong anh viết thêm nhiều đề tài khác cho đọc giả trang nhà thưởng thức, cám ơn nhiều.!

Nghe tác giả kể tối ghê quá! nhất là mỗi khi ngủ một mình, mất ngủ...Câu chuyện gợi cho tôi nhớ mẹ quá vì mẹ hay kể chuyện ma cho nghe, câu chuyện hấp dẫn, ghê rợn quá! nhất là lúc sờ mó mình...

Tôi cũng có lần bị trạng thái "bóng đè" nhưng mỗi lần như vậy, tôi cứ tự nhủ: " nhấc chân lên, nhấc tay lên, sẽ hết" và ...cứ vậy. Anh Nguyên Anh giải thích trạng thái này rất khoa học, nhưng tôi vẫn thích câu chuyện "mơ màng, ớn lạnh" ma đè mà anh kể hơn...

  Cám ơn các bạn đã xem qua. Theo tôi được biết qua thống kê
thì phái nữ bị ma...đè nhiều hơn phái nam ( có phải do nữ yếu đuối hơn
nam chăng ?). Bạn Hà Thanh và Kim Lập cũng từng bị ma…đè, có thể kể
lại cho các bạn nghe để …sợ chơi.., được chứ ?

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn