Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000102
Số lượt truy cập
14690687
TÔI BỊ MA NHÁT. -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2018-09-07 11:28:32

 

                                         TÔI BỊ MA NHÁT
                                                
 ______


            Hòa bình lập lại, tôi đưa vợ con về sống cùng ba má và đứa
em trai út. Mấy anh chị lớn đã ra riêng ổn định từ lâu. Cuộc sống bấy
giờ khó khăn, nhiều gia đình lâm vào cảnh thiếu đói phải tha phương
cầu thực. Ba tôi có vài chục công đất ruộng nhưng anh em đông, đem
chia ra người chỉ được vài công. Sau nhà còn một mẫu đất hương quả thì
mồ mả nằm rãi rác khắp vườn, cây trồng đủ các loại mà thu hoạch không
bao nhiêu. Tuy không dư giã gì nhưng nhà tôi không hề lo đói, để phòng
xa, ba tôi cho ghim mì, khoai lang và trồng chuối ở những nơi đất còn
trống. Rau cải trời, càng cua , rau dền, bù ngót… mọc đầy dẫy trong
vườn. Nhà tôi có thói quen mỗi tối phải có một nồi, không chuối thì
khoai luột, ghiền nhất là những đêm mưa…
          Thắng Út lấy vợ vài năm sau đó nên tôi xin ba cho tôi được
ra ở riêng. Địa thế nhà tôi không được phong thủy lắm, mãi tận phía
sau vườn, chung quanh có vài ngôi mộ lại cách lộ đá khá xa, nhưng được
cái cao ráo, thoáng mát. Nhà bằng tre lá đơn sơ. Lúc ấy tôi mới có một
cháu, sức trai tráng lại năng nổ, buông nầy bắt nọ nên vài năm sau tôi
xây lại nhà tường, nền lót gạch tàu. Mặc dù chưa hoàn chỉnh nhưng cũng
hách nhất xóm. Nhà mới nhưng nội thất rất sơ sài, không có gì đáng giá
cả, chỉ một chiếc ghế nghi để giữa làm bàn thờ, một divan cũ nằm bên
cửa sổ, một bàn tròn và bộ ghế đẩu ngồi uống trà.
          Hôm ấy mẹ con dắt nhau về ngoại chơi, tôi ở lại giữ nhà.
Tháng chín mưa dầm rã rích, bầu trời âm u nên mau tối, nước rong đại
lạc mênh mông khắp vườn, trườn lên ngấp nghé cả nền nhà. Thời ấy chưa
có điện, nhà nhà thắp đèn dầu, có lúc hiếm phải dùng dầu mù u. Trời
tối rất nhanh, mưa lất phất nhẹ hạt nhưng gió lại rít từng cơn, tôi
vội đóng các cửa lại, đốt nhang đèn lên. Ánh sáng như đồng hành, xua
đi sự lạnh lẽo cô đơn, mùi khói nhang lan tỏa thơm nồng ấm cúng, lòng
thấy an tâm và tự tin hơn.
          Vợ con vắng nhà, một mình cảm thấy không quen, không biết
làm gì trong căn nhà trống vắng. Chín giờ rồi mà mắt còn ráo hoảnh,
bình thường mọi khi giờ nầy tôi phê chắc tới Huế rồi. Tôi xuống bếp
nấu nước châm bình trà ngồi uống đốt thời gian chờ giấc ngủ đến. Ngoài
trời bây giờ mưa đã tạnh và nước cũng rút. Bỗng tôi nghe tiếng lẹp
nhẹp ngoài sân, hình như tiếng giẫm lên bùn, rồi tiếng nện chân trên
hàng ba. Tôi thoáng vui mừng tưởng có ai đến chơi, nhưng tôi vội giật
thót, biến sắc vì biết rõ không có ai đến chơi đêm hôm mưa gió nầy.
Không dám lên tiếng, tôi rón rén đến gần cửa lắng nghe động tỉnh. Chợt
có âm thanh như tiếng ai thở dồn dập phà vào tai tôi phì phò nóng hổi.
Tôi điếng hồn xanh mặt, không dám mở cửa quan sát, nhè nhẹ quay vào
bàn ngồi im chờ đợi. Trong nhà vẫn im ắng, chìm trong không khí ngột
ngạt nặng nề. Tôi kiên nhẩn chờ thêm chút nữa, không dám gây tiếng
động dù đập muỗi. Vẫn không nghe động tỉnh gì, tôi thở phào nhẹ nhõm,
tự trấn an: có thể do tự kỷ ám thị, tự mình khởi lên tư tưởng có âm
thanh ma quái, làm lo sợ bâng quơ.

  Ngồi uống trà vài ly tôi bình tâm trở lại, những lo sợ dần
vơi đi nhưng cơn buồn ngủ lại kéo đến. Định đến bàn thờ đốt vài nén
nhang cho ấm nhà ấm cửa, chưa kịp đi thì nghe âm thanh lảnh lót phát
ra từ mặt divan cạnh tôi ngồi, giống như ai lấy vật gì cứng như tách
trà gỏ xuống mặt divan đều đặn, từ chậm tới nhanh dần một cách thong
thả, tiếng nghe lớn và rõ mồn một. Tôi rụng rời chôn chân tại chỗ
không lếch đi đâu được. Kinh hoàng tột độ nhưng tôi tự trấn an: Ta mới
là chủ nhân căn nhà nầy, còn nếu có âm hồn nào vất vưỡng chẳng qua là
khách không mời mà đến thôi “ Nghĩ vậy nên tôi có thêm chút dũng khí tự
tin. Ngồi hồi lâu không nghe có tiếng gì thêm, tôi dần lấy lại bình
tỉnh suy luận: tôi không tin cây có mộc gì đó nên phát ra tiếng kêu,
còn nếu cây trở mình do nhiệt độ thay đổi thì chỉ nghe tiếng kẹt..kẹt
nho nhỏ mà thôi, còn mặt trên và dưới divan trống trơn không có gì có
thể gây nên âm thanh ấy. Tôi đi ngủ, giấc ngủ không bình yên, cứ nghĩ
tới những âm thanh kỳ quái ấy làm giấc ngủ cứ chập chờn lo sợ.
          Cuối cùng“ qua đêm đen trời cũng sáng “, tôi thức dậy với
tinh thần phấn chấn như vừa thoát một kiếp nạn. Nghĩ cũng còn may mắn,
nếu đêm qua “nó” đùa dai, hiện nguyên hình trắng toát như thằng nhỏ
năm nào ở đống trấu trò chuyện với tôi, thì không biết chuyện gì sẽ
xảy ra./.

 
                            NGUYEN ANH
 
 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Kỳ nầy bạn kể chuyện ma nhát ghê rợn thật, nếu tôi là bạn thì chắc té...hi hi mong được đọc tiếp...

Lớn rồi mà anh Nguyên Anh còn bị ma nhát vậy là yếu bóng vía thật rồi!!! Tôi thì có bị ma đè, nhưng có lẽ là do tư thế nằm sao đó, nên bị tê cứng... Câu chuyện ngày càng rùn rợn hơn... hấp dẫn nhờ anh kể rất chân thực dễ hiểu. Cám ơn nha.

Ôi bị ma nhát ghê quá! câu chuyện kể hấp dẫn người đọc làm tôi sợ ma rồi đó nhưng vẫn thích đọc, tôi chờ được đọc truyện của bạn.

Câu chuyện ma nhát mà tác giả kể rất sát thực, một khung cảnh dễ sợ khi ở nhà một mình vả lại ở quê vắng vẻ nữa, nói thiệt lúc tôi ra vườn một mình tối đen thấy tàu lá chuối đong đưa tôi cũng thấy giống ai đó...

Câu chuyện được anh Nguyên Anh kể đầy ấn tượng với sư miêu tả bằng hình ảnh, âm thanh sống động. Tôi chờ những câu chuyện tiếp theo.

@ Kim Lập ơi! bạn có chuyện ma không? kể tiếp anh Nguyên Anh nha! đề tài nầy rộng chứ sao không ai ủng hộ hết. Để một mình anh Nguyên Anh viết chắc sắp hết rồi đó phải không tác giả?

    Xin chào và cảm ơn tất cả các bạn Hà Thanh, Đông Vân, Ngọc Hà,
Vĩnh và Kim Lập. Những chuyện tôi kể không kinh dị lắm, hơn nữa tôi
không đủ khả năng lột tả hết sự việc nên không gây được ấn tượng sâu
sắc. Tôi nghĩ rằng trong đời, các bạn chắc có lẽ đã một lần gặp” ma “.
Nếu bạn nào chưa, hãy gặp một lần cho biết cái cảm giác..đê mê…ấy.
hi…hi…

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn