Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000107
Số lượt truy cập
14709018
TÔI BỊ MA NHÁT. -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2018-08-31 07:58:17

   

 
TÔI BỊ MA NHÁT

          Sau trận bị ma giấu, tinh thần tôi bị khủng hoảng trầm
trọng, nhưng tôi lại phục hồi rất nhanh. Hai năm trôi qua, giờ đây tôi
cũng khoảng 14 tuổi, lớn bộn rồi, không còn ám ảnh cái đêm kinh hoàng
ấy nữa. Tôi cũng đã từng kể lại cho đám nhóc ở xóm, không quên thêu
dệt thêm thắc cho thật rùng rợn, bọn nó rụt đầu le lưỡi và có vẻ bái
phục. Mà hình như tôi có phần dạn dĩ và tự tin hơn thật.
          Những năm đó đống trấu phía sau nhà máy được phun ra ngày
đêm nên cũng cao ráo không còn ngập úng nữa. Quanh xóm tôi không ai
biết xử dụng vỏ trấu vào việc gì, có nhà ra công chở về để độn mương
hay chuồng heo nên đống trấu cứ ngày cứ phình ra to dần và cao tới ống
thổi. Lâu lâu có ghe Cần Đước, thứ ghe đỏ mũi trảng lườn đến mua. Loại
ghe nầy mạnh chở, trên dàn be lại cơi thêm một lớp manh bồ nên mỗi lần
đến là nuốt cả đống trấu
          Hồi ấy không biết ai bày ra cái lò chụm trấu thay củi, dễ xử
dụng lại cho lữa tốt. Chiếc lò thật đơn giản nên ai cũng làm được, chỉ
một thùng dầu lữa cũ hay lấy đất đắp lò cũng được, giữa treo một cái
nòng ống tròn bắng đất nung, có nhiều lỗ thông hơi xung quanh, phía
dưới lò chừa một lỗ vuông đế cào than ra. Lò trấu cháy lữa lớn rất
đượm mà lại không mất tiền ( sau nầy họ bán chớ không cho nữa), vì sự
tiện và lợi nên nhà nào cũng xử dụng. Nhà tôi, ba tôi cho xây một
chiếc lò hai bếp, có ống khói hẳn hoi rất tiện lợi và đóng một thùng
lớn để chứa trấu, giao khoán cho hai anh em tôi quản lý.Anh tôi thì ít
khi rảnh rang vì lo đi chơi suốt ngày nên gần như một mình tôi gánh
vác .
          Nhà tôi đông anh em nên mỗi tháng phải một chục giạ lúa mới
đủ dùng. Hôm ấy cuối năm, khoảng 24 tết, mặc dù gạo trong lu mái đầm
vẫn còn, nhưng má tôi, tính cầu toàn, muốn tết đến mọi thứ trong nhà
phải đầy và đủ nên sai chị dâu tôi đem lúa đi chà. Tất nhiên tôi cũng
muốn thùng trấu mà tôi quản lý cũng đầy để thong thả vui chơi mấy ngày
tết. Bốn giờ khuya, tôi dậy sớm, mang theo lỉnh kỉnh bao thúng, tháp
tùng ghe chị tôi đến nhà máy để xúc trấu.
Đến bến nhà máy mới 4g30, trời còn sớm mà bà con đã đến trước chờ dưới
bến cả chục chiếc. Mấy ngày trước, tôi đi học ngang qua đây thấy ghe
Cần Đước đậu hai ngày nuốt sạch cả đống trấu. Xóm tôi dạo nầy nhà nhà
đều biết xử dụng trấu nên không còn thừa thải, chủ nhà máy không cho
nữa nhưng bán với giá rất rẻ. Đống trấu bây giờ được rào lại bằng kẻm
gai và có cửa khóa lại. Tôi nghĩ bụng hay là mình đem bao bì vào trong
ấy trước để được ưu tiên. Con đường mòn cặp hong nhà máy dẫn ra phía
sau nhỏ mà dài, một bên là lùm bụi cây tạp. Trăng hạ tuần còn non nửa
mãnh chênh chếch đỉnh đầu, nhờ trong trời cũng sáng vằn vặc. Con đường
mặc dù bị che khuất bởi tàn cây tối âm âm, nhưng đôi chỗ còn loang lỗ
vài vệt sáng nên cũng đở sợ.
          Bấm bụng cũng ra tới đống trấu, nơi đây không có cây cao,
trống trãi nên rất quang đảng. Trăng chênh chếch, tỏa sáng bàng bạc,
lòng thấy vui vui, tự tin, không còn ám ảnh lo sợ nữa. Cửa bị khóa,
tôi bèn trèo qua hàng rào gai vào và để đồ đạt trong ấy. Có câu :”
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ “Thật vậy, nhưng có lẽ cái không
khí gần tết nên trong lòng cảm thấy ấm áp, nôn nao, phấn khởi nên nhìn
trăng hạ tuần cảnh vật có phần tiêu sơ nhưng vẫn thấy vui. Tôi chưa
vội trèo ra ngoài, vẫn còn luyến tiếc, đứng cạnh cửa đảo mắt nhìn
quanh. Bổng tôi kinh hoàng đến tột độ, trên cây gòn còn nhỏ gần như
trụi lá, cách tôi khoảng năm bước chân, trên chảng ba chỉ cao một với
tay, có một thằng nhỏ trắng toát, chừng bảy hay tám tuổi, mình nghiêng
qua nghiêng lạ, hai chân đong đưa, đầu gật gật và hai tay vẩy vẩy như
ngoắc tôi. Ánh trăng chiếu thẳng nên tôi thấy rất rõ ràng, nó là con
trai. Tôi thoáng nghĩ ngay đó là con quỷ hay con tinh. Hồn bất phụ
thể, không gì có thể diễn tả nỗi kinh hoàng của tôi lúc nầy, quai hàm
đơ cứng, không hét được tiếng nào, tôi bươn bả trèo qua cánh cửa bất
chấp kẻm gai một cách vô thức và hoảng loạn. Trên cánh cửa cao, tôi
phóng xuống ngã sóng soài dưới đất, nghe tiếng rách toẹt của chiếc
quần xà lỏn. Lồm cồm bò dậy, bây giờ tôi mới hét lên được một tiếng
thất thanh và cắm đầu chạy thục mạng không dám ngoái đầu lại.
          Ra được tới bến cầu, thấy mấy chị ngồi xung quanh chiếc đèn
cốc kháo chuyện, tôi phóng ngay vào bất chấp có trúng ai, chiếc đèn
văng ra, lữa cháy tung tóe. Mấy bà giật mình la hoảng và nhìn tôi giận
dữ trách móc. Nhìn vẻ mặt nhớn nhát thất thần của tôi có lẽ cũng đoán
ra được phần nào nên cũng thông cảm và xoa dịu. Bây giờ tôi mới định
thần lại, nghe đau rát ở những chỗ xây xác bởi kẻm gai, không còn nổi
gai ốc và an lòng nhưng chỉ còn nghe lạnh ở mông vì quần tôi te tua
chỉ còn một ống.
          Mấy hôm sau bình tỉnh lại, tôi đến tại cổng rào cố tình quan
sát thật kỷ. Cây gòn đứng đơn độc cạnh sát cổng rào khoảng 3 mét, thân
 lớn hơn hộp sửa bò chút, ít lá, còi cọc. Chảng ba, nơi thằng nhỏ ngồi
là một nhánh nhỏ bằng cườm tay vẫn còn không gãy. Tôi còn vài trận ma
nhát nữa, tôi sẽ kể tiếp tục nếu các bạn còn muốn nghe…
 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Chuyện kể của tác giả ngày càng nâng cao mức độ li kỳ rùn rợn và hấp dẫn hơn!!! Đấy là một con tinh ghê thật!!! Tôi chờ được xem tiếp.

Người thấy ma... thì người ta bảo là yếu bóng vía, vậy là bạn chắc ốm yếu và yếu bóng vía nữa hi hi tôi chờ xem chuyện kể của bạn.

Anh Nguyên Anh đã đưa ra chủ đề về chuyện ma, chắc còn nhiều chuyện lắm... Trân trọng mời các bạn tham gia cho vui...

Đọc bài viết của anh Nguyên Anh, tôi rất thích bức tranh làng quê mà anh miêu tả...Dùng trấu để làm nguyên liệu đun nấu, gia đình tôi cũng một thời...tham gia. Đi mua trấu rất vui...Anh Nguyên Anh bị ma nhát, vì đi sớm... Cảnh ma ...ly kỳ tưởng như mình xem phim vậy. Tôi chờ ...đọc tiếp nha anh Nguyên Anh.

Chân thành cám ơn Vĩnh, Hà Thanh, Đông Vân, Kim Lập đã xem và động viên tôi.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn