Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000150
Số lượt truy cập
14690601
BẠN TÔI BỊ MA GIẤU. -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2018-08-15 09:18:51

 

                                              BẠN TÔI BỊ MA GIẤU
                                                         --------
           Chuyện tôi kể sau đây, các bạn có thể nhận xét theo góc độ
khoa học hay nhìn theo hướng huyền bí tâm linh cũng được, nhưng đây là
câu chuyện có thật mà tôi đã chứng kiến và kể lại rất khách quan và
trung thực.
         Lúc còn tiểu học, tôi học rất nhiều trường, cũng quanh quẩn
trong địa hạt Quận Chợ Lách còn hoang sơ, nghèo nàn lạc hậu nầy, nhưng
nhớ nhất là thời gian học tạm trong dãy nhà, có lẽ xưa là trại gia
binh của lính Pháp. Trường mái ngói đã rêu phong cũ nát, tường loang
lỗ không còn nhận dạng được màu vôi. Nền gạch tàu ẩm thấp, vì hồi ấy
không có điện nên phòng học tối lờ mờ những lúc trời chuyển mưa. Phía
sau trường, sát ngay cửa sổ các lớp học là một dãy mả mọi ( của người
Miên ). Những ngôi mộ được xây bằng đá ong rất cổ xưa, có lẽ hàng mấy
trăm năm. Những mẫu chuyện truyền miệng được thêu dệt thêm thắc thật
rùng rợn xoay quanh những ngôi mộ nầy làm ngôi trường trở nên huyền
bí, rờn rợn đầy âm khí. Đám học trò một mình không khi nào dám đến sớm
hoặc về muộn.
         Năm ấy tôi học lớp ba, lớp do cô giáo Ngọc dạy, một cô giáo
già nghiêm khắc và khó tính, cũng là mẹ của bạn Dần học cùng lớp.
Trường rất hẹp, không có sân, chỉ có hành lang nhỏ chạy dài từ cổng
trước qua các dãy lớp. Đến cuối lớp chót, có một cổng nhỏ ăn thông ra
sân vận động. Đây là nơi sinh hoạt vui chơi cả trường, nhộn nhịp nhất
là những giờ ra chơi, thôi thì đủ các trò chơi : u bắt dân, lò cò, đá
banh bưởi.v...v...tha hồ thỏa thích trong cái sân cỏ rộng mênh mông.
Chạy dọc chiều dài sân vận động về phía bên kia là một khoảng đất rộng
khoảng 3 tầm chạy dài, trong ấy nhiều mả đất lố nhố được che phủ bởi
cỏ dại lùm bụi um tùm. Chổ nầy là vùng cấm địa, không đứa nào dám bén
mảng tới.
         Tháng ba năm đó vui lắm, không biết chiếc xáng ở đâu to đùng,
được kéo về nạo vét dòng kênh Lách. Bùn được đổ lên sân vận động, thật
là một cảnh tượng lạ mắt, hiếm có đầy háo hức. Nước tràn lênh láng,
tạp nhạp, hổ lốn nào bùn cát, vỏ ốc hến, cả những con cá còn sống,
nhiều nhất là những trái mù u đã tróc vỏ còn trơ sọ. Thật là một dịp
hiếm hoi để bọn tôi thỏa sức vui đùa.
         Hôm ấy, khoảng 3 giờ chiều, tiếng trống báo giờ ra chơi,
chúng tôi ùa ra sân, tha hồ lội nước, bắt cá, nhặt trái mù u, chơi
thỏa thích. Hết giờ lại lục tục vô lớp. Cô Ngọc đảo mắt nhìn quanh,
bổng cô hỏi lớn : Thằng Dần đâu rồi ?, cả lớp im lặng, hỏi vậy thôi
rồi cô lại dạy tiếp tục. Được một lúc, cô như sực nhớ, thảng thốt quát
to : “ Em nào ra ngoài kiếm thằng Dần cho cô coi. Đồng loạt 5 – 6 đứa
như được dịp chạy ra khỏi lớp. Gần nửa tiếng sau lại trở vào hổn hển
:” Thưa cô, tụi em kiếm không thấy Dần đâu. Cô Ngọc hơi biến sắc :”
đâu các em thử kiếm lại lần nữa coi sao. Cả lớp nhốn nháo nhìn nhau lo
sợ, mười mấy đứa phóng nhanh ra, rồi cả lớp ùa nhau tràn ra khỏi lớp.
Sân vận động giờ nầy im ắng không bóng người, ai cũng hướng mắt nhìn
về phía dãy lùm bụi trước mặt đầy vẻ huyền bí ma quái. Những đứa gan
dạ xung phong vào trước trong ấy lục lọi tìm kiếm nhưng không thấy.
Rồi cả lớp, cả trường cùng vào cuộc. Một dãy đất rộng có 3 tầm chạy
dài mà cả trường dàn hàng ngang, cày răng lược cũng tìm không ra. Ý
nghĩ Dần bị ma giấu trong đầu mọi người bị lung lay…Hay là nó đi chơi
đâu đó…Giờ cũng 5 giờ chiều, cuộc tìm kiếm lơi dần, gần như vô vọng.
Nhìn gương mặt thất thần lo lắng của cô Ngọc bỗng lóe lên hy vọng khi
thầy Khoa gợi ý bắt chó mực tìm thử xem sao. Một số thầy cô không tin
lắm, nhưng còn nước còn tát nên cũng đồng tình. Nửa giờ trôi qua trong
vô vọng, bỗng có tiếng thét lên thất thanh : nó đây rồi. Thằng Dần
được các thầy dìu ra, không nói được tiếng nào, dáng đi thất thểu mất
hồn, mặt mày đầy đất cát, lem luốt, đôi mắt thất thần.
         Cả trường hò reo vui mừng trong trời chiều nhá nhem tối đầy
âm khí ma quái. Bạn ấy được đưa về nhà để tịnh dưỡng an thần một thời
gian dài. Sau nầy có lẽ bạn đã chuyển trường khác nên tôi không còn
gặp lại bạn ấy nữa.

                       NGUYEN ANH

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Bạn kể chuyện hấp dẫn... Chắc đây là cả một tập truyện... Tôi chờ xem tiếp.

Lúc nhỏ tôi cũng được nghe mẹ kể nhiều chuyện người bị ma giấu... Tác giả kể nhiều tình tiết li kì, hấp dẫn người đọc... làm tôi nhớ mẹ tôi quá!!! đây là một tập truyện ma... tôi chờ được nghe kể tiếp...

Ồ! chuyện ma tôi thích lắm! tác giả kể rất hay, dễ hiểu... mong được đọc tiếp...

Chuyên kể ly kỳ hấp dẫn, tình tiết liên tuc, sáng tỏ người đọc thích thú, muốn chuyện kéo dài ra thêm tí nữa... đó là những mẫu chuyện ngày xa xưa, tôi thỉnh thoảng cũng được nghe kể về ma giấu, nhưng thực tế thì không chứng kiiến bao giờ, nên thực hư tôi không thể kết luận, ngày nay khôg cn nghe nhữg mẫu chuyện tươg tự nữa... Cám ơn người kể nhé! Muốn xem tiếp chuyện tương tự.

Cám ơn các ban đã xem qua ,nếu các bạn thích nghe chuyện ma, tôi sẽ kể tiếp, hãy đợi đấy !!!!

Thật thu hút người đọc đó anh Nguyên Anh. KL chờ nghe kể tiếp

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn