Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000117
Số lượt truy cập
15046088
CÓ MỘT GIA ĐÌNH NHƯ THẾ. -Nguyên Anh-
Ngày đăng: 2018-06-03 07:35:17

 

CÓ MỘT GIA ĐÌNH NHƯ THẾ


             Cả cái xứ nầy có lẽ ai cũng biết và xót xa cho hoàn cảnh
sống cùng nỗi bất hạnh của gia đình Bác Tư Hợi. Nhà bác ở tận cùng con
rạch Cái Mít ngoằn ngoèo, hai bên chen chít bần, dừa nước và lau sậy.
Nơi bác ở có lẽ phong thủy không tốt, vùng đất hà lãng trũng thấp, u
tối, che phủ bởi cây tạp nhạp, mấy cây mù u, vài bụi chuối hột, những
bụi lùn um tùm đầy rắn rết bao quanh căn nhà thấp lè tè, nền đất ẩm
ướt quanh năm. Đến mùa mưa, nước thoát không hết nên cầm bỉnh, nhớp
nháp, hôi hám.
                Gia đình bác nghe đâu từ xa lưu lạc đến đây, không
phải người xứ nầy, nhờ bà con thương tình đùm bọc, cho miếng đất biền
cất nhà, gia đình nương náo cho đến bây giờ. Không được hào của nhưng
bác lại được hào con, bảy đứa con lần lượt ra đời, cùng chen chút
trong căn nhà chật hẹp, tồi tàn, với cuộc sống vất vả thiếu thốn trăm
bề.
                  Tôi biết gia đình bác Tư khi các anh chị đã lớn, tự
tìm đôi lứa cho mình và có cuộc sống riêng tư cũng gần đó. Gia đình
còn lại bác trai gầy còm hom hem, suốt ngày với cái khăn cũ mèm quấn
quanh cổ và ho sù sụ, thêm cái anh Chín Út cụt một chân, mặt mày ngờ
nghệch, giọng nói thều thào ngọng nghịu.
                   Bác Tư gái, một người đàn bà đáng thương, tôi
nghiệp, gương mặt già cỗi, nhăn nhúm, nhợt nhạt, tóc bạc rối bù xơ
xác. Bác rất hiền, kém giao tiếp, tính tình hệch hạc lại ít nói. Trước
kia không biết gia đình sống bằng nghề gì, khi tôi biết, bác ít khi ở
nhà, ngày tối gắn bó với chiếc xuồng vỏ gòn nhỏ xíu. Sáng sớm bơi đi
bán dạo, không biết tận đâu, hàng họ chỉ lèo tèo mấy tỉnh nước mắm,
vài hủ tương chao cùng mớ bầu bí rau cải, chiều tối mịt mới về, trong
xuồng lỉnh kỉnh khi thì vài tàu dừa, mo nang hay mớ củi vụn vằn trôi
sông. Cuộc sống cứ qua ngày đoạn tháng, trong cơ cực vất vả triền
miên. Nhìn hình ảnh bác nhọc nhằn từng mái dầm nặng nề ngược nước,
tiếng rao khản đục lạc lỏng, không còn tìm thấy tia hy vọng nào lóe
lên trong ánh mắt lờ đờ mõi mệt ấy. Nhưng đó chỉ là sự khốn cùng cơ
cực của cuộc sống, tôi tin bác đủ sức vượt qua, mà khúc đoạn trường
chính là cái nghiệp chướng bất hạnh đã đổ ập xuống gia đình và con
cháu của bác.
                  Bác sinh tám người con, nhưng chỉ nuôi được năm, ba
trai hai gái. Còn sự thống khổ nào hơn, những người con mặc dù có sức
khỏe, làm thuê mướn kiếm sống được nhưng đều thiểu năng , tâm thần ngờ
nghệch. Suốt cuộc đời cơ cực đến mức tận cùng, nên đặt tên con cũng
mong nó được vươn lên thay đổi số phận. Con lớn là anh Ba Giàu, nhưng
lại rất nghèo. Duyên số đẩy đưa thế nào lại gặp được chị Ba, hồi hai
người cùng làm mướn. Bà con thấy nồi vung vừa vặn nên cáp đôi rồi…ăn ờ
luôn chớ tiền đâu mà cưới xin. Anh Ba tính khùng khùng ba hột lại nói
năng ngọng ngịu nhưng được cái sức vóc lực bạt, chị vợ cũng hơi hơi…bù
lại rất hiền, chịu thương chịu khó. Được 5 con thì 3 đứa xục xạc không
bình thường.
                Em kế là chị Tư Sang, thật là ngược với cái tên, mặt
mày chị luôn lem luốt bẩn thiểu, quần áo vá chằng vá đụp. Chị nầy còn
khùng nặng hơn anh, chuyên làm cỏ mướn, không biết xài tiền. Không
biết ai đã cất cho chị một cái chòi nơi góc vườn, sống cùng 4 đứa con.
Đến giờ không biết ai là ba mấy đứa nhỏ. Gia đình là sự cộng nghiệp
chung, nhưng nghiệp quả của chi Tư Sang lại nặng nề hơn các anh em.
                 Lùn, con gái lớn của chị, năm nay cũng sáu mươi mấy
rồi, tâm thần còn nặng hơn chị nữa, cũng không chồng mà ôm 3 con.
Thằng em kế của Lùn không biết tên gì, nghe bà con gọi là thằng khùng
rồi thành tên. Nó khùng thật, khùng nặng, không tri chỉ còn giác thôi.
Chưa bao giờ thấy nó mặc quần áo, nó xé tất cả những gì vướng víu trên
người. Lúc nhỏ ra đường, thấy ai ăn gì rình rình giựt rồi chạy, lớn
hơn chút, trong hội từ thiện thương tình xây cho nó cái chuồng che mưa
nắng, mùng mền chiều gối đầy đủ, nhưng chỉ trong vài ngày không thứ gì
còn nguyên cả. Quậy quá nên nó bị xiềng lại, sinh hoạt tại chổ, hôi
thối dơ dáy, cuộc sống còn tệ hơn con vật. Sau thằng khùng còn 2 đứa
em nữa, cũng tâm thần nhưng nhẹ hơn.
                 Em kế chị Tư Sang là anh Năm Danh, Anh nầy thật đúng
với cái tên, anh có danh thật, cũng ba trợn nhưng phát vườn, đào
mương, đắp bờ…cái gì anh cũng giỏi, người thuê làm không có ngày nghỉ.
Chị Năm cũng hiền nhưng hơi lanh chanh. Trong năm đứa con, ba đứa bình
thường, còn thằng lớn què, thằng Út lại giống cha cũng….
        Tám Tiếng là em gái kế, chị nầy khôn ngoan, bình thường, nhưng
mặt lại rỗ chằng chịt, nghe nói đã có chồng và đi đâu biệt xứ không
thấy về nữa. Còn lại người em trai là Chín Út tức Út Thôi, anh nầy ở
lại căn nhà cũ đã xiêu vẹo để thờ tự, không biết anh có để nhang tàn
khói lạnh không vì xem ra anh không thua gì chị Tư Sang.
         Hoàn cảnh anh chị em đều nghèo nên không giúp gì được cho
anh, phải bươn chải mà sống. Với cái chân bị đạn hồi năm Mâu Thân,
bệnh viện đã chữa lành, nhưng lại tái phát mưng mũ và ăn ruồng, vì
không có thuốc men và lối sống không vệ sinh nên càng nặng thêm. Anh
có chiếc tam bản đi chở lá dừa về bán lại kiếm lời, có những lúc nước
cạn, anh phải lội bùn đem từng bó lên bờ, khi rữa chân, anh tháo miếng
vải dơ bẩn ra, anh thản nhiên nhìn những con dòi ngọ nguậy trong cái
lỗ sâu hoắm. Rồi anh cũng được bà con hảo tâm, đưa lên bệnh viện tháo
khớp.
        Hai bác Tư qua đời từ rất lâu, có lẽ khoảng năm Mậu Thân
còn các anh chị con bác giờ không còn ai nữa, họ đã trả xong nợ trần
nghiệp chướng. Hai thế hệ đã trãi qua bao khổ ải trần gian, đã chịu
nỗi bất hạnh, thống khổ cùng cực, giờ thì họ đã được giải phóng. Còn
lại thế hệ thứ ba cũng mong họ chấp nhận được nghịch cảnh, cố gắng
vươn lên
         Cuộc sống giờ đây đã được nâng cao, phương tiện vật chất đầy
đủ dư thừa, nhưng đó là cái nhìn tổng thể lạc quan, nhưng trong ngóc
nghách vẫn còn nhiều gia đình có hoàn cảnh như thế./.

                  NGUYEN ANH

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Cám ơn bạn đã cho đọc một câu chuyện bi thương... bạn đã gợi được cảm xúc nơi người đọc, thật đúng với tựa đề, tôi thích phần kết thúc của bạn. Mong được thưởng thức tài viết văn của bạn, bạn đa tài quá! rất ngưỡng mộ.

Bằng lời lẽ mộc mạc rất xác thực, gần gủi với người dân quê tác giả diễn tả rất mạch lạc đã gợi được lòng thương cảm của người đọc." Có Một Gia Đình Như Thế" một hoàn cảnh nghèo khổ bệnh tật... Như phần cuối của bài viết tác giả đã nói... Thật vậy ngày nay đâu đó cũng có những gia đình như thế! Rất mong nhận được nhiều bài nữa thành thật cám ơn. 

Một câu chuyện cảm động! cộng vào lời văn rất dân dã... Anh Nguyên Anh nhiều tài thật, tài nào cũng hay!!!

Vẫn lời văn giản dị, câu chuyện chân thật, làm cảm động lòng người.Cám ơn người anh đa tài.

Cám ơn các bạn Hà Thanh, Ngọc Hà, Vĩnh và Kim Lập đã xem và có nhận
xét. Đây là câu chuyện có thật các bạn ạ, nhưng tôi không đủ khả năng
diễn đạt cho tốt. Tôi rất biết mình không được như những lời khen tặng
của các bạn đâu, nhưng dù sao cũng là sự động viên khích lệ rất lớn để
tôi viết tốt hơn.
            - Chào Kim Lập, tôi thật bất ngờ và rất vui khi gặp lại
bạn. hết bận bịu chưa ? gia đình vẫn khỏe chứ ? Chúc Kim Lập và các
cháu luôn an lạc. NA

 

Chào anh Nguyên Anh KL vẫn khoẻ. Vẫn còn bận ...việc nhà, việc "trường, Công ty"...nhưng sắp xếp khoa học hơn...KL vẫn theo dõi trang TPH đó chứ, có điều...hổng biết viết gì để gởi, hay bình luận. Đọc bài của anh mới tham gia được đó. hi hi

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn