Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000127
Số lượt truy cập
14989558
LẮT LẺO...CẦU TRE. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2016-09-22 09:58:48

 

 Lắt lẻo…cầu tre

 Ầu… ơ ơ ơ…

Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo gập gềnh khó đi….

Mở mắt chào đời và lớn lên bằng câu ru “… cầu tre… lắt lẻo”  có lẽ đó là dấu hiệu cuộc đời cho người dân ở miền Tây Nam bộ chúng tôi chăng? Cái xứ sở mà tâm tình con người ngọt như hạt gạo, như lúa nếp Nàng Hương, ngọt lịm theo từng câu hò giọng hát, ngọt theo từng làn điệu đờn ca tài tử, ngọt ngào trong luyến lưu, trong vương vấn từ câu vọng cổ đến điệu lý xàng xê.

 Tuổi thơ chúng tôi phần lớn là thiếu thốn, lớn lên bằng con ốc, con còng, con cá bắt dưới bùn sâu, và đôi khi lớn lên bằng những hạt lúa mót rơi vãi ngoài đồng theo mùa gặt hái, lớn dần có khi chỉ bằng bình sửa nước cơm sôi trắng đục…  nhưng tất cả chung nhau một điều là lớn lên bằng lời ru… cầu tre lắc lẻo này.

Cây cầu lắc lẻo từ lời Mẹ ru đã hình thành một cách tự nhiên nề nếp sinh hoạt, cuộc sống hiền hòa, tạo nên một nhân cách dân tộc cho đứa bé về sau.

Dĩ nhiên, một đứa trẻ còn phải được ẳm bồng thì làm sao hiểu hết ý tứ lời ru từ Mẹ hay Bà sử dụng, nhưng những âm điệu ầu ơ quê hương ấy sẽ thấm dần qua giấc ngủ, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác.

Qua chiếc cầu lắc lẻo này từ lúc lọt lòng, ai rồi chắc cũng phải biết nghiền một nụ cười hiền lành rơi từ vành môi của Mẹ, biết nhớ nhung tột bậc một bờ vai gầy xương xẩu đã gánh vác bao điều không nói ra bằng lời, biết xót xa khi bất chợt nhìn thấy đôi mắt buồn hiu với vài câu nói dối che giấu, để nuốt vào trong một tổn thương hay một nỗi bất lực, biết nhận ra lỗi mình khi nhìn Mẹ lắc đầu, xua đuổi chối phăng dòng suy nghĩ với nhịp tim đập mạnh…

Cái đẹp, cái vui sướng của lắt lẻo cầu tre đã âm thầm diễn ra trong tảo tần, nghèo khó.

Vài cây tre, năm ba cây gáo, cây bần, cây cau, cây dừa… và thêm một mớ dây choại, mây rừng,… là cây cầu đã có mặt bên dòng đời xuôi ngược. Chiếc cầu với nhịp lắc, với nỗi gập ghềnh, với những cơn nắng gắt của mùa hè thiêu đốt lúc ra Giêng, với những trận mưa trút nước dầm dề tháng sáu . Chiếc cầu tồn tại với sự khéo léo giữ thăng bằng của người muốn qua cầu tìm mưu sinh trong cuộc sống.

Chiếc cầu mang đầy vết bùn trên thân, đầy con nắng trên tay vịn, đầy mưa trên đầu người, và đầy nước dưới chân cầu tạo nên cái lắt lẻo, chông chênh, lo lắng, hồi hộp, để rồi ai muốn qua thì phải lom khom, phải dò dẫm bước đi hết lòng hết dạ. Đó là một bức tranh tự nhiên thể hiện sự thật thà, mộc mạc, cam khó chịu khổ của dân miền Tây Nam Bộ cùng với bản tính vui vẻ, hài hước pha chút ít lí lắc.

Chiếc cầu lắc lẻo gập ghềnh, câu ru này gắn liền với đời sống người lớn và trẻ con. Cầu tre lắc lẻo mỏng mảnh, nhẹ nhàng, mềm mại sánh như vạt áo bà ba phất phơ, bay bổng, nửa thầm kín, nửa phô trương của phụ nữ miền Nam.

Xa Mẹ, xa Cha, lập gia đình, tự lo liệu hạnh phúc, tự xoay trở mọi việc, với vai trò người Mẹ, bản tính dịu dàng, khép nép, khiêm nhường chỉ nhờ vào câu hát ru con mà thổ lộ tâm tình, giọng ru con bùi ngùi, chơn chất đã làm rung động, nao lòng người nghe cho mãi đến ngàn sau.

Chiếc cầu lắt lẻo được dựng luôn luôn với nhịp lẻ (3, 5 ,7 … ) để một khoảng trống giữa cầu dành cho ghe xuồng qua lại, ví như sự thử thách cho đời phải tự một mình vượt qua để đến được bên kia cầu, đến được nơi mình mong ước.

 Bà Mẹ nào cũng biết hát câu ru “…cầu tre lắc lẻo…” và con nít thì đứa nào cũng dể dàng đi vào giấc ngủ hơn khi nghe câu hát trên…

 Một câu hát nghe ra thì thấy xót xa lòng dạ, như đang nếm cái hương vị mằn mặn cùa nước mắt cuộc đời… mà ngộ nghĩnh thay con nít mình lại đi vào giấc ngủ một cách say sưa, thánh thiện.

 Cầu tre thì nhỏ, đong đưa, lắt lẻo nhưng thực tế không chối cãi là nó đã có khả năng nối liền hai bờ , nối liền người bên này và kẻ bên kia, nối liền sự sống, nối liền với mưa nắng hai mùa.

 Đến bây giờ, với nền kỷ thuật tiến bộ, cây cầu tre đó đã vắng bóng khá nhiều thay vào là những chiếc cầu bê tông nhưng nếu là người có tuổi về lại quê hương, chạm chân trên mảnh đất phèn nước mặn rồi bất chợt nghe bà Mẹ nào đó ru con bằng câu hò trên với đúng cách phát âm của người dân Lục Tỉnh Nam Bộ thì dám chắc một điều là nước mắt sẽ rưng rưng, đứng lặng im thẩn thờ mà nhớ Cha thương Mẹ.

u … ơ……ơ…

Dí dầu cầu dzáng đóng đinh

Cầu tre lắc lẻo gập ghình khó đi

Khó đi mẹ dắc con đi

Con thi trường học, mẹ thi trường đời

Cầu tre lắt lẻo bên con mương, con rạch, con sông. Cầu tre lắc lẻo bên dòng đời con người có gì khác đâu, bao gập gềnh rồi cũng vượt qua thôi. Bao mưa chan, bao nắng cháy cũng chỉ  làm cái dáng vẽ bên ngoài già cỗi, kém đi nhan sắc, nhưng bên trong vẫn là một trái tim đầy sức sống. Sự trường tồn hiện hữu của cây cầu dài lắm, dài hơn một kiếp người.

 Cái lắt lẻo cây cầu đời có thể là đã khiến cho mình đánh rơi một phần thân thể với một dị tật bẩm sanh, đánh rơi điều gì trong tâm hồn ngay cả đánh rơi một tình cảm thiêng liêng, đánh rơi cả một cuộc trăm năm, đánh rơi cả người chung chăn gối, đánh rơi một thể xác khỏe mạnh để trùm vào mình một chứng bệnh nan y, một nỗi đau đớn thân xác kéo dài với sự đầu hàng của y học.

Cái lắt lẻo cầu tre trên dòng đời đó có thể làm mình khóc mướt, buồn cả tuần, cả tháng, cả năm, có khi đánh mất cả bản thân, nhưng sau đó muốn sống còn thì ta vẫn phải đấu tranh, phải thi gan cùng tuế nguyệt, phải vượt qua. Thực tế là vậy, nếu người đã quen thuộc khi qua cầu tre lắc lẻo rồi thì tốc độ qua sẽ nhanh, dễ dàng và xem đó là việc bình thường. Chiếc cầu bên cuộc đời cũng vậy, có thử thách, có vượt qua thì ta mới có niềm vui trong cuộc sống. Hãy tin rằng, chiếc cầu có xiêu vẹo nhưng vẫn còn đó, sẽ được chống đỡ bằng những bàn tay, tấm lòng của người đồng hành.

Điều kỳ diệu trong cái lắt lẻo cầu đời là luôn luôn có một niềm thông cảm, có một sự sẻ chia, người với người dù xa xôi vẫn có thể gởi lời gần gũi, người đang vui thì gửi cho bạn đang buồn mấy câu thơ an ủi, họ cùng cười xòa với những câu chuyện vụn vặt hàng ngày để nhẹ lòng mà nghĩ đến tương lai.

 Cái lắt lẻo cầu tre làm cho chữ nghĩa gầy gò, héo hắt trở thành sắc nhọn, xanh tươi hơn, rồi cái lấm lem bùn lầy của lắt lẻo đã tạo nên những câu thơ, câu văn, một bài viết cho người đọc phải ép lồng ngực lại vì xót xa chợt hiểu ra nhân tình và đạo nghĩa.

 Cái lắt lẻo cầu tre đó đã vô tình hay hữu tình chia sẻ, thông cảm để nói với mình rằng, dù là ai, dù là ở đâu, miền nắng cháy da hay vùng trời lạnh lẽo thì con người vẫn có một niềm đau giống nhau, một nỗi nhớ giống nhau, và một niềm yêu thương giống nhau.

Cái lắt lẻo đó không khó khăn đến nỗi phải đem nướng cả một dòng sông cho khô cạn để khỏi bước qua cầu mà chỉ cần cố gắng học cách uốn éo, uyển chuyển vịn theo dây cầu, nương theo nhịp cầu là bước qua thôi.

 Cuộc đời là chuổi liên kết những cây cầu lắt lẻo. Cuộc sống trần gian cơm áo, gạo tiền dẫn dắt con người đến ganh đua, ghen tỵ, công việc thì chất chồng, xã hội thì xô bồ, phủi quên nguồn cội… đối phó mãi khiến con người bị chai lì… hãy ví như đang đứng giữa cây cầu lắt lẻo, cố gắng nhún nhảy theo từng nhịp tre đang oằn mình chịu đựng, rồi từ từ mọi việc cũng vượt qua.

 Dù gì thì dù, cái cầu tre lắt lẻo đó vẫn còn mãi mãi trong sự mong mỏi được dắt đưa mọi người về lại nơi chốn lớn lên, một nơi mà có một khoảng đất được đào sâu gọi là “chôn nhau cắt rún”.

Có va vấp có khó khăn nhưng nhớ về lời ru cầu tre lắc lẻo đó thì ta lại có một mái ấm gia đình, lại có lại hạnh phúc của một thời. Một sức sống lại đong đầy, đủ cho mình tiếp tục hành trình đi về phía trước như những người chung quanh.
Hạnh phúc của thời xa xưa ấy không bao giờ đi đâu xa cả, vẫn còn mãi với tâm hồn của tất cả chúng ta và là một ký ức không thể thiếu trong trái tim người dân Nam Bộ.

 Thuvang

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Bài "Lắt lẻo ...cầu tre" tạo cho đọc giả mặn mà tình cảm, nỗi xúc động sâu lắng, gợi nhớ quê hương nhớ thời ấu thơ, nhất là thôn quê Nam Bộ, chắc rằng ai cũng được nghe câu hò ru con cháu vào giấc ngũ trưa, nay xa rồi, chắc hẳn các cháu bây giờ ít nghe và cũng không thấy được chiếc cầu ấy nữa, bởi lẽ thời đại văn minh, tiến bộ... Suy cho cùng không những câu hò ấy để ru bé ngủ, mà còn mang nhiều ý nghĩa sâu xa khác, nghĩa đen, nghĩa bóng... Không chỉ khó qua lại của chiếc cầu, mà còn hàm chứa nhân tính của người dân NB nhất là người phụ nữ, thật thà, chất phác đôn hậu, chịu thương chịu khó...không thể diễn tả hết tấm lòng người phụ nữ NB ngày xưa đâu! Bài viết của TV xoáy vào lòng những kỹ niệm xa xưa đáng trân trọng, nhớ nhớ lắm mẹ ơi, cha ơi!... Ngày xưa rất nhiều câu hò câu hát,ca dao, tục ngữ... ca tụng đạo đức, phẩm chất con người

Không những câu hò "Lắt lẻo...câu tre" ngày xưa người dân NB có rất nhiều câu hò, ca dao, tục ngữ...dùng ru bé, lao động, tình yêu đôi lứa, chung tình chung thủy,thể hiện nhân cách, đạo đức, lối sống...

- Con thơ tay ẩm tay bồng. Tay nào xách nước, tay nào vo cơm.

- Anh đi anh nhớ quê nhà. Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Nhớ ai daĩ nắng dầm sương. Nhớ ai tát nước bên đường hôm qua.

Cảm ơn em gái có bài viết hay, kỹ niệm khó quên trong đời, nhớ khi bé...ôi! Nhớ ông bà cha mẹ quá "chời" Hihi!... Chúc em vui khoẻ, thành công, hạnh phúc.

"Hạnh phúc của thời xa xưa ấy không bao giờ đi đâu xa cả, vẫn còn mãi với tâm hồn của tất cả chúng ta và là một ký ức không thể thiếu trong trái tim người dân Nam Bộ" Mình rất đồng tình với Thu Vàng, nhớ bạn quá!

Bài viết của Thu Vàng đã chạm vào trái tim của KH rồi đó! Có lẽ TV và KH có cùng một tâm trạng tình yêu quê hương với ký ức tuổi thơ được xếp gọn gàng vào trong bộ nhớ, chỉ cần một câu hát, lời ru là tìm thấy ngay, rồi cảm xúc lại ùa về. Dù có đi đâu, ở đâu xa xôi cách trở chắc hẳn mỗi con người Nam Bộ có một khoảnh đất, được cha mẹ có chôn nhau cắt rốn của mình. Chúc Thu Vàng luôn vui, khỏe, hạnh phúc nhe!

Hình ảnh cầu tre đối với người Nam Bộ đã một thời giúp ích cho người dân làm phương tiện...nó đã đi vào tâm khảm, có nhiều kỷ niệm đối với người làng quê, ở đây tác giả khai thác triệt để vận vào cuộc sống rất hữu lý, đời người làm sao tránh được những lắt lẻo cuộc đời nhưng nhiều hay ít mà thôi. Rất mong được đọc những suy nghĩ thú vị của bạn.

Cầu tre là kỷ niệm của nhiều người, mỗi khi nhắc đến quê mình thì nhớ ngay đến cầu tre, và nó đã đi vào văn thơ...tương lai cầu tre lắt lẻo không còn nữa, rồi cuộc đời có còn lắt lẻo không nhỉ? triết lý qua hình ảnh cầu tre lắt lẻo của bạn thật hay, tôi ngưỡng mộ.

@ Anh Hạp: Cám ơn anh đã có cái đồng cảm về tánh hạnh của người phụ nữ miền Tây Nam bộ, chịu cực nhọc một đời vì chồng, vì con... Chỉ mượn lời ru con để phần nào nói lên tâm tư của mình thôi... @ Chị Bạch Tuyết: Cám ơn Bạch Tuyết đã nhấn mạnh điều nhất định này. Ai ai cũng có cái thời xa xưa ấy, nhất định là phải có và nó luôn ngự trị trong lòng chúng ta mãi mãi. @ Chị Kim Hương: Hình như chị với em có cái gì đó gắn bó, thương cảm từ đâu cứ khắng khít, kỳ vừa rồi lúc gặp nhau, tay bắt mặt mừng, ôm chặt chị rồi nhìn vào đôi mắt chị, em thấy thỏa mản làm sao, nó sao sao ấy... khó giải thích quá, để mai mốt em ráng hỏi về bên ngoại xem chị em mình có chút gì huyết thống hay không hén chị... hihi.Mà chắc lẽ chỉ vì mình có một trái tim luôn nghĩ về một thuở yêu thương xa xưa thôi... @ Chị Vĩnh: Cuộc đời ai cũng có cái lắt lẻo, có người vượt qua mau, có người thì từ từ, chầm chậm phải không chị Vĩnh hén? @ Đông Vân: Nếu mà cầu tre lắt lẻo theo thời gian khoa học phát triển được thay thế bằng cầu bê tông cốt sắt và biến mất thì TV nghĩ cuộc đời chắc cũng bớt lắt lẻo nhất là đối với phụ nữ Nam Bộ... Vĩnh Long là nơi sanh và lớn lên của hai người phụ nữ mà TV yêu thương nhất đó là Mẹ và Dì. Mẹ và Dì là con gái xứ Vĩnh Long, được ông bà Ngoại nuôi nấng, học hành thành cô giáo, rồi được người mai mốt, cả hai đều về làm dâu xứ Bạc Liêu. - Dì thì chồng mất sớm qua một tai nạn xe, do đó một mình Dì phải tần tảo bảo bọc đàn con 9 đứa... - Mẹ thì suốt một đời lo cho Nội, cho chồng, cho con rồi sau này phải phụ lo em gái... Hai người phụ nữ này đã vượt qua cái "Lắt lẻo... cầu tre" thật hiền hòa, hình như không hề than vãn với ai. Cả hai đều sống một lối sống rất khiêm nhường, gần như là thiếu thốn, giữ lấy nghề giáo cho đến ngày tận cùng với đồng lương cố định mà nuôi dạy con cái. Cái cầu tre lắt lẻo của Mẹ và Dì đi qua phải nói là rất gập gềnh nhưng bằng trái tim người vợ và Mẹ mà họ đã bước qua cầu một cách an nhiên và để lại cho những người con niềm tự hào, Mẹ và Dì đã có một ngai vàng sáng chói trong lòng các con, các cháu. Nhờ vào vậy, trong cuộc sống hàng ngày dù có trăm nghìn khó khăn TV đều có sức mạnh tinh thần từ Mẹ cũng như Dì nâng đở. Kính chúc anh Hạp, chị Bạch Tuyết, chị Kim Hương, chị Vĩnh, Đông Vân và trang nhà TPH71 luôn có thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. Thương lắm!

Gặp được Thu Vàng ngày hôm đó thật vui nhưng với khoảng thời gian quá ngắn thì mình đã chia tay, tiếc thật! Rất mong có nhiều dịp gặp lại nhau, chị em mình sẽ tâm sự nhiều hơn Thu Vàng nhé!

Bài viết thể hiện tình yêu người, yêu quê hương, yêu cái chân chất dào dạt yêu thương của người nam bộ.Hay!! Rất hay !!!...... Ra đi nhớ trúc đầu đình, Nhớ cầu lắc lẻo, nhớ tình, nhớ quê!!..../-

Dạ chị Hương, hôm đó gặp nhau vui thiệt, nhưng không có nhiều thì giờ để tâm sự.... tại vì có cục "Nam Châm" Hải Vương đó, thu hút hết thảy mọi người... trong đó có em, thành ra đâu có chuyện trò riêng tư được... hihi Vậy hẹn lần sau hén chị :)

Cám ơn anh Yến Uyên thật nhiều đã đồng cảm với bài viết cầu tre lắt lẻo, nghĩ sao nói vậy của TV, cũng là một phụ nữ miền Tây Nam Bộ - yêu thương và chịu đựng!

Ra đi nhớ trúc đầu đình

Nhớ cầu lắt lẻo, nhớ tình, nhớ quê

( thơ YU)

Ra đi mong mỏi ngày về

Nhớ cây chuối nhớ buội tre quá chừng...

Kính chúc anh và gia đình luôn vui vẻ và hạnh phúc!

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn