Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000069
Số lượt truy cập
15053647
VU LAN. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2016-08-11 09:47:45

 


 

VU LAN


Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương

Lại lần nữa Lễ hội Vu Lan.

Lại lần nữa tôi phải cài lên ngực áo gần trái tim một nhành bông hoa trắng.

Lại là lúc thấy mình cũng mồ côi như bất cứ người con vô phúc nào, chúng tôi đã không còn cái tự hào được cài hoa màu hồng nữa rồi.

Ai cũng có Mẹ. Tiếng gọi đầu tiên là Mẹ. Ánh mắt nhìn đầu tiên cũng là Mẹ. Mẹ là cái bắt đầu của tình yêu và hạnh phúc. Mẹ là duy nhất. Mẹ là mặt trời, là mặt đất, là ánh trăng…

Hơi thở này, da thịt này, ánh mắt, làn môi, mái tóc, hình hài này đều là do Mẹ tạo ra.

Cưu mang nặng nề bào thai trong chín tháng mười ngày với bao điều lo lắng, ưu tư, ảnh hưởng đến bữa ăn, giấc ngủ nhưng Mẹ nào than vãn. Lòng Mẹ lúc bấy giờ chỉ tràn ngập với bao mơ ước được ẳm bồng, được chăm sóc…đứa con mình. Những tâm tình ấy cứ hòa lẫn theo từng thớ thịt, theo từng nhịp đập con tim của Mẹ.

Rồi đến kỳ khai hoa nở nhụy Mẹ đã phải xáo trộn cả nội tạng, ráng hết sức mình để đưa đứa con chào đời, thật là đau đớn vô cùng.

Chỉ có Mẹ mới làm được việc này thôi.

Ta có thể đi khắp thế gian, có thể nói lên những câu nói văn chương bóng bẩy làm mọi người trầm trồ khen ngợi nhưng dám chắc chỉ có một tiếng nói tròn trịa nhất được công nhận là của mình, đó là tiếng Mẹ.

Chẳng có ánh mắt nào nhìn mút hết đường con đi như Mẹ.

Chẳng có đôi tay nào gánh vác gian nan khó nhọc cho con như Mẹ.

Chẳng có tiếng ru nào đưa con vào giấc mộng đẹp như lời ru của Mẹ. Giấc mơ đời của các con luôn chờ Mẹ dỗ.

Mẹ với một đôi mắt sâu thẳm, một tâm trạng u buồn khắc khoải chờ mong, hoài vọng cho con mình những tương lai tròn vẹn.

Ngày tháng trôi qua... Con lớn lên với bao nhiêu là mơ ước… mơ ước được tung bay với trời cao lồng lộng, thênh thang với muôn kỳ vọng bao quanh, nhưng đếm được mấy ai có mơ ước sống gần Mẹ mãi mãi… phải chăng đợi đến lúc Mẹ không còn nữa rồi mới cảm thấy hối tiếc, đau lòng!

Mẹ đã nhận một đời bão tố để con mình hạnh phúc.

Mẹ là chốn bình yên khi con mệt nhoài trong bận rộn sinh sống. Mẹ là chỗ ấm êm khi con bị vùi lấp và thất bại trong say mê xa hoa danh vọng.

Giữa cuộc đời hối hả này, tranh giành được mất, hơn thua, phù dung ảo vọng… chỉ có mối tinh Cha Mẹ là thiêng liêng nhất, bền vững nhất.

Tình thương của Mẹ là vậy, vẫn hoài với con mình dẫu tuổi đời chồng chất, dẫu già nua nhưng không hề khô héo ... dẫu là trong suốt cuộc đời con cái đã vô tình:

- Quên nhìn trán Mẹ , một vầng trán nhăn nheo vì luôn hoài suy nghĩ trăm muôn ngàn cách để lo cho con ăn ngon mặc đẹp…

- Quên nhìn mắt Mẹ, một đôi mắt mệt mỏi, sâu thẳm vì thức trắng đêm trong những khi con bệnh hoạn, một đôi mắt vái van bình an ngóng trông con trở về với Mẹ…

- Quên nhìn áo Mẹ, một chiếc áo mỏng manh trong gió sương cực nhọc để nhường cho con nguồn sống ấm êm…

- Quên nhìn vai Mẹ, một bờ vai run run theo nhịp thở già nua, lặng lẽ đeo bám thời gian bên cạnh sự trưởng thành khôn lớn của các con…

- Quên nhìn tóc Mẹ, màu tóc đã phai màu theo gió bụi, lấm tấm hạt sương pha, vẫn âm thầm lo cho con như hồi thơ ấu.

Đời có gì bất trắc, con quay về ôm gối Mẹ, rồi sẽ được chở che, bảo bọc. Đợi khi nào đời mệt mỏi, con cũng có thể quay về bên mái ấm tình thương của Mẹ thì sẽ được vỗ về trong ấm áp ngọt ngào.

Những lỡ lầm, mất mát, đau khổ sẽ trở thành nhẹ nhàng, thanh thản với ánh mắt bao dung, tha thứ của Mẹ, với vòng tay luôn luôn muốn ôm chầm lấy cuộc đời con như hồi còn cưu mang trong bụng Mẹ.

Mẹ thì luôn vất vã, tần tão lo chồng, nuôi con không quản nại mà còn coi đó là niềm vui, niềm hạnh phúc của mình.

Sự nhẫn nại, cam chịu, thủy chung son sắt với bao khổ đau, bất hạnh đã được coi như là những viên ngọc quí, là chất xúc tác mài giũa, càng ngày càng toả sáng lấp lánh giá trị của người Mẹ.

Mẹ là một người nghệ sĩ trên sân khấu của tình thương, phụ trách một vai diễn từ đầu đến cuối, âm thầm và lặng lẽ, không cần tiếng vỗ tay hay ca ngợi.

Mẹ là người đi trước con, hứng hết những gai góc, vấp ngã cho con được vuông tròn.

Hồi còn nhỏ, đứa con nào cũng muốn trong khoảnh khắc mình quay về nhà thì có Mẹ đứng chờ với vòng tay âu yếm.

Mẹ luôn là dấu hiệu của sự an lành và ấm áp.

Cũng vì có Mẹ chịu cực chịu khổ mà mình mới có được hôm nay. Mẹ từ bỏ mọi thú vui riêng tư, chắt chiu, tiện tặn dành hết cả cho chồng, cho con.

Ai kêu ai hú bên sông
Tôi đang vá áo cho chồng tôi đây

Hình ảnh con cò đơn côi lặn lội tìm mồi đó là hình ảnh của Mẹ. Lêu nghêu, xấu xí thân mình đâu màng chi, chỉ nghĩ đến chồng con. Hạnh phúc của Mẹ là được lo lắng cho gia đình, một cách âm thầm và chịu đựng.

Con khôn lớn, dù con có lỗi, dù con ngỗ nghịch… Mẹ chỉ biết tự trách mình đã không làm tròn bổn phận dạy dỗ con.
Nuôi con không cầu con trả ơn vì đó là thiên chức của Mẹ.

Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên, từ trong đạo lý con người…

Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi,
Giã gạo cho trắng đặng nuôi mẹ già.
Đói lòng ăn hột chà là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng

Thương Mẹ là một việc làm từ thiện nhất. Người Mẹ nào cũng rất cần những câu nói dù là ngắn ngủi của con mình, Mẹ nào cũng muốn nghe và thích nghe con gọi Mẹ, chỉ cần nắm lấy bàn tay Mẹ, kề sát lưng vào Mẹ, vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Mẹ… thì đó là lúc Mẹ sẽ cảm thấy hạnh phúc dâng tràn, để có thêm sức mạnh mà sống vui cùng con cháu.

Dù lớn khôn bao nhiêu tuổi, mỗi lần nhắc đến người Mẹ quá cố ai cũng đều mũi lòng, nghẹn ngào, rơm rớm nước mắt, đó là một lẽ thường tình vì Mẹ và con đã có một mối liên kết thiêng liêng không bứt rời ra được.

Bây giờ, ngồi một mình lại nhớ Mẹ của mình. Ngày xưa, hồi còn trẻ tối tối cũng thường thấy Mẹ ngồi một mình trên chiếc ghế bắc ngoài sân hay trong góc phòng, nhìn thấy những sợi tóc của Mẹ bay bay, bờ vai run run… nhưng lúc đó con nào biết Mẹ đã cô đơn như thế nào… cho đến khi hôm nay mình là Mẹ…

Bao nhiêu mưa đổ ngoài hiên là bấy nhiêu nỗi buồn của Mẹ. Không có đứa con nào có thể đo lường được những nỗi buồn của Mẹ mình… đợi đến lúc trên ngực áo mình là nụ bông hồng trắng thì mới biết… muộn màng và buồn bã lắm.

Bất chợt, nhìn ra vườn, nhìn những cây hoa hồng bung nở, tôi thầm nghĩ:

- Mình may mắn đã có Mẹ... Chỉ tiếc một điều, Mẹ không nhìn thấy được sợi tóc bạc của mình…Nghĩ vậy mà rưng rưng…
Mặc dầu là một đứa con gái hay khóc… nhưng lúc khóc nhiều nhất lại luôn là lúc tôi muốn nói câu:

– “Con thương Mẹ… ”
– “Con nhớ Mẹ…”

Dù bông hồng hay bông trắng tôi cũng có Mẹ.
Mẹ là bức tranh tình yêu tôi treo ngay trong trái tim với niềm hảnh diện rằng, đời tôi không bao giờ tôi thiếu vắng tình yêu của Mẹ.

Mỗi năm chỉ một mùa Vu Lan nhưng nỗi buồn mất Mẹ thì triền miên. Mẹ không còn lau nước mắt cho con được nữa rồi, và cũng là lúc thắp nén nhang lòng để được gọi Mẹ, coi như là giống bao nhiêu người đang còn Mẹ…

Gió hiu hiu Bạc Liêu kia hỡi
Đoạn sầu này biết gửi cho ai


Thuvang

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Thu Vàng bài viết của em đong đầy cảm xúc làm xúc động lòng những người con mất mẹ. Ngày lễ Du Lan gần kề, mình nhớ Má, nhớ Ba nữa!!!

Tôi đồng cảm cùng bạn, cám ơn bạn đã gợi nhớ về mẹ!!!

Mùa Vu Lan có nhiều đề tài viết về mẹ, nhưng ở đây bạn viết rất thành công: Người mẹ nào cũng có những điểm chung là lo cho con, hi sinh..., luôn là chỗ dựa là...Chúc bạn vui vẻ, hạnh phúc.

Thân chào Thu Vàng! Đọc bài viết của bạn về mẹ dạt dào xúc cảm. Tình cảm dành cho mẹ, Chân dung người mẹ thật tuyệt! Nguyện cầu cho tất cà các bà mẹ của chúng ta được thanh thản, vui và mãn nguyện trong mùa Vu Lan nầy./-

Ở phương tây không có lễ Vu Lan, mà có ngày MẸ ( Mother's day), Trên thế gian, mọi nơi người mẹ luôn được tôn quý. Thu Vàng viết về mẹ với hết nỗi lòng yêu thương mẹ, rất sâu sắc, nhưng đó là điều tất yếu vì :" Thương mẹ là cái gì rất tự nhiên, từ trong đạo lý làm người ".

Cảm ơn Thu Vàng đã nhớ thật nhiều và viết thật nhiều về Mẹ. Mùa vu Lan năm nay thêm nét đẹp trong sáng và trang trọng.

 MẸ VÀ TRĂNG VÀNG KHẾ NGỌT

Bên nhà cây khế mẹ trồng

Đêm đêm có ánh trăng vàng về thăm

Khế rằng gió thổi ngàn năm

Vi vu lá hát thương thầm ngày xanh

Hỏi thăm cây khế ngọt lành

Chiều qua mẹ húp tô canh có vừa

Khế rằng lặn lội cơn mưa

Thân cò ngóng đợi con chưa lần về

Mẹ thường đội nắng bờ đê

Nâng niu hạt lúa mãi mê hương đồng

Từ nơi tĩnh lặng hư không

Con ơi có biết mẹ mong con nhiều

Trăng vàng bất chợt buồn hiu

Hồn con nương bóng những chiều đầy trăng

Mẹ ơi có hiểu cho chăng

Tấm lòng hiếu thảo con hằng kính dâng

Khế rằng đời mẹ tảo tần

Nuôi con khôn lớn lập thân với đời

Con đi biền biệt phương trời

Hồn con nhớ mẹ ngậm ngùi đêm trăng

Trăng vàng thoáng chút băn khoăn

Làm sao đền dáp công ơn mẹ hiền

Cầu mong cha mẹ hiện tiền

An khang nhàn hạ như tiên trên trời

Thiện Hải

TV xin cám ơn chị Vĩnh, anh Hà Thanh, Đông Vân, Yến Uyên, anh Nguyên Anh và anh Thiện Hải rất nhiều với sự chia sẻ tâm tình về hình ảnh người Mẹ nhân dịp trong mùa Vu Lan báo hiếu.

Đề tài Mẹ thì cũ rích mà cứ nhớ nhắc hoài một cách rất tự nhiên... Mẹ giống như một vị thánh trong lòng mình  bất diệt...

Cầu chúc các bậc Cha Mẹ luôn dồi dào sức khỏe và có thật nhiều hạnh phúc bên cạnh các con, các cháu của mình!

P/s: TV sẽ họa bài thơ MẸ VÀ TRĂNG VÀNG KHẾ NGỌT sau nhen anh Thiện Hải ơi...

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn