Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000122
Số lượt truy cập
14989549
MÙA THU VỀ ! NIỀM THƯƠNG VÀ NỔI NHỚ !-Yến Uyên-
Ngày đăng: 2016-08-04 09:35:19

 

                                        MÙA THU VỀ ! NIỀM THƯƠNG VÀ NỔI NHỚ !  

                        

                                                                                        Yến Uyên

 

 

  Khái niệm thời gian trong tôi khá mù mờ. Thời gian đi qua khi quá nhanh, lúc khá chậm chạp. Thường thường thì lảng đảng tháng rộng năm dài. Dường như thời gian trôi qua bị che khuất bởi cái tất bật trong hiện tại. Qua rồi nhưng không mất hút ; thoát ẩn, thoát hiện trong nỗi nhớ!

            Mùa xuân qua mau! Rồi mùa hạ cũng bỏ mặc bao luyến lưu, bao nổi nhớ! Đem cất vội tiếng ve; xóa nhòa cái im ắng, cái trưa hè, có hàng tre nằm im bất động. Con chó không còn thập thò thở bằng lưỡi nữa! thế là mùa hè đi !!

            Ở xứ cận nhiệt đới, tôi cảm nhận mùa về trong tiềm thức, trong hoài niệm. Thu đã về rồi! Mà quê tôi, không lá vàng bay, không ao sen lạnh lẻo thơ mộng. Cũng không nhớ đã bao lâu rồi không còn tiếng quạ gọi đàn lúc chiều buông. Loài ô thước ấy về đâu mất dạng. Mưa ngâu cũng hờn dỗi đổi dạng hình; chẳng còn mưa bụi bay bay đậu trên tóc ai như  những hạt sương buổi ban mai thuở nào. Chắc có lẽ Ngưu lang, Chức nữ không còn cách trở ngân hà, quên đi thiên tình sử thơ mộng, lãng mạn bao đời.

            Trở về mùa thu trong ký ức!.Có biết bao điều để nhớ.

            Nhớ mùa thu xưa mang mưa rả rích. Những chiều tan trường, đường về lầy thụt đến gối; mưa rãi những chiếc bong bóng xinh xinh chạy loanh hoanh lên măt nước. gió từng cơn ràng rạt, rủ rê những hạt mưa đồng lõa bay thốc vào mặt, vào mắt; rát rạt, cay xè. Má môi tím tái; vẫn lầm lủi bước;gập cúi đầu cam chịu vì tay còn bận giữ căp đệm, áo tơi .Dắt dìu , tay trong tay mà lòng ấm đến tận hôm qua!!.

            Mùa thu về! Nước lũ cũng tranh về! Lũ ngập đường làng, lũ tràn bờ đê. Mồng hai, mười bảy nước nhảy qua bờ. Nước vượt bờ rào, nước ngập sân trước,sân sau; nước vào cháy bếp. Thế mà cả nhà người lớn, trẻ con quay quần bên mâm cơm, thản nhiên đón cơn lũ tràn như đón mùa thu về; như một qui luật tự  nhiên có từ thời mở đất.

            Mùa thu về! Mùa cấy cũng về! Mang theo cái rộn ràng, tất bật. Người lớn, tất bật với mùa vụ, ngày  làm tháng ăn. Trẻ con hăm hở với mùa tựu trường. Con trâu tất bật với hai buổi cày bừa trục trạt; bù lại tối về cũng được sưởi ấm từ những đống un. Khói như sền sệt, đặc quánh; khói la đà trắng xám phủ ngập thân trâu. Đôi mắt chúng lim dim; đôi tay phe phẩy; thong thả gặm từng ngoạm cỏ xanh non. Chiếc đuôi quét đều lên hong từng bên một như muốn xua nốt cái nhọc nhằn còn vương lại đâu đó trên lưng.

            Mùa thu về! Nhớ mùa thu năm ấy!! Chiến tranh cướp mất của mẹ, của chúng tôi người thân yêu nhất. Cha tôi! Cây đại thụ; chỗ dựa vững chắc nhất của gia đình. Không còn người gánh vác, chở che, san sẻ. Mọi công việc, mọi trách nhiệm mẹ tôi phải gánh gồng. Nổi vất vả ấy triền miên…!!. Không tính được bằng ngày tháng, bằng năm dài. Không bút mực tài tình nào tả cho hết cái âu lo mẹ gánh; cái nhọc nhằn mẹ phải trải qua!!.

            Mùa thu về! Nhớ mẹ tất bật mùa cấy!! Nhớ bóng dáng mẹ gầy gò bên chỏ xôi, bên bếp lửa tí tách hòa trong tiếng mưa đêm rả rích. Tất bật chuẩn bị mọi thứ cho những bữa cơm ngày mùa, những bữa cơm cho thợ cấy. Lại nhớ những đêm gà gáy canh ba , một mình mẹ dưới đèn dầu tù mù ; dáng mẹ lom khom, âm thầm, lầm lũi. Thoăn thoắt, tất bật trong lặng lẽ cùng tiếng côn trùng tranh nhau rên rĩ lúc canh khuya.

            Mùa thu về ! Nhớ mùa cấy! Mùa lắm bảo giông.  Những chiều mưa tầm tã . Dáng dấp nhỏ nhắn của mẹ càng nhỏ hơn trong cơn mưa ướt sủng. Chiếc nón lá bung vành, rách chóp, không che nổi đỉnh đầu. Lưng khom khom, lê những bước chân nặng nề lúi chúi về phía trước như đang mang vác cả công việc,cả những âu lo theo về. Sức mẹ cạn kiệt đến vậy nhưng khi về đến nhà mẹ vẫn còn dành trao cho chúng tôi những nụ cười âu yếm, những ánh mắt tràn ngập yêu thương. Mẹ luôn góp nhặt tất cả cái rét mướt lạnh lẽo để đàn con dại được yên ấm. Gom nhặt tất cả cái vất vả về mình để đổi lấy cái ăn cái mặc, cái chữ cho đàn con.

            Vâng! Chính mẹ, chỉ duy nhất một mình mẹ đã làm được một điều thần kỳ!!.Đem lại cho chúng con đủ đầy  từ  vật chất, tinh thần và sự  thấu hiểu yêu thương chan hòa trong cuộc sống hôm nay.

            Mùa thu về !! Mùa Vu lan báo hiếu !!!

            Mẹ ơi!! Mẹ đã cho con một đời ấm no, tươi đẹp. Riêng con, con chưa làm cho mẹ được bao nhiêu ngày an nhàn, thảnh thơi,vui sướng, Con chưa đem lại cho mẹ bao nhiêu nu cười, bao niềm vui , mà mẹ vẫn tự  hào, mãn nguyện vì con. Ôi lòng mẹ bao dung hơn bao biển cả. Đối cới con, tình thương mẹ dành cho con to tát bằng cả thế gian, bao la như  bầu  trời, bằng cả vủ trụ , mênh mông….!!.

            Mẹ ơi!! Chắc chắn mẹ hiểu con đau buồn như thế nào; vì mùa Vu lan nầy con không còn đóa hoa hồng trên ngực áo!!.

            Tháng tám ! Mùa thu nầy!! Chắc chắn mẹ hiểu vì sao con không cày một đóa hồng trắng lên ngực áo. Mẹ ơi !! Vì hoa sẽ nhạt nhòa trong bộ áo tang trắng của con!!!.

            Con cũng chắc chắn rằng!! Ở chân trời xa đó, mẹ vẫn sớm chiều mong nhớ chúng con. Với lòng từ bi bác ái của mẹ và lòng thành tâm của con cầu mong cho mẹ được an nhàn nơi miền cực lạc. Con chắc chắn điều đó ! Vì con là con mẹ !!

            Mẹ ơi !! Tóc con bạc nhiều nhưng con vẫn bơ vơ khi vắng mẹ !!

            Và chỉ có mẹ mới là người yêu thương con nhất trên thế gian nầy !!

            Con chắc chắn điều đó !! Vì mẹ là mẹ của chúng con !!! /-

 

 @Đăng tin-Vĩnh-

 

           

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Đọc bài " Mùa thu về! Niềm thương và nỗi nhớ " TV có cảm tưởng như là nỗi lòng mình trong đó. Mẹ dù có 100 tuổi vẫn còn lo lắng cho đứa con 80 tuồi... Chỉ có Mẹ mới như vậy thôi. Hạnh phúc thay cho ai còn Mẹ! Nhân mùa Vu Lan kính chúc các Bà Mẹ luôn dồi dào sức khỏe, sống vui cùng con cháu! Cám ơn Yến Uyên thật nhiều. Chúc vui khỏe luôn!

Cứ mỗi thu về, tôi lại nhớ cảnh mưa dầm, lũ về nước tràn đồng, ngập đường xá, ngập luôn cháy bếp, lội bì bõm mà thấy vui, chỉ có cha mẹ là vất vả. Khổ cực nhất có lẽ là mẹ, phải lo cái ăn, cái mặc, lo đồng áng ngày mùa, lo ngày nhập học..đủ thứ phải lo. Bài viết rất cảm xúc, gợi cho tôi nhiều về người mẹ thân yêu và tuổi thơ cơ cực.

NHỚ MẸ

 Vu Lan tháng bảy thu về

Mưa tuôn trắng xóa đồng quê nhạt nhòa

Mẹ ơi, cài một màu hoa

Xôn xao ngực áo đậm đà nhớ thương

Con như trẻ lạc giữa đường

Mắt tìm dáng mẹ mắt vương nỗi buồn

Mẹ ơi, trong ánh hoàng hôn

Mẹ về ẩn hiện ru hồn con mơ

Thiện Hải

Chào !! Thu Vàng, Nguyên Anh và Thiện Hải; Chào các bạn trang TPH71. Cảm ơn các bạn vì ý kiến nhanh nhạy phản hồi cảm xúc rất thật! Cảm xúc viết bài của mình cũng rất thật. Viết vào mùa Vu lan kỷ niệm một năm sau ngay mất của Mẹ. Nhớ Mẹ, nhớ mọi thứ, từ khi mình còn bé thơ đến lúc bạc đầu khả năng diễn đạt của mình có giới hạn. Bài viết mong khơi gợi cảm xúc cho các bạn trong mùa vu lan. Cảm ơn các bạn! Cảm ơn bạn Thiện Hải có bài thơ đồng cảm!!...

Bài viết của bạn, làm xúc động cho những ai không còn mẹ, mỗi năm vào mùa du lan, ít nhiều trong chúng ta mang nỗi buồn sâu kín nhớ đến đấng sinh thành...cám ơn bạn gợi lòng như nhắc nhở.

Tình mẫu tử rất thiêng liêng và quý giá, ai cũng có người mẹ của riêng mình, nhưng hình ảnh người mẹ của tác giả đã gợi nhớ trong lòng đọc giả đầy cảm xúc...Cám ơn tác giả nhiều.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn