Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000096
Số lượt truy cập
14958411
Tập truyện " Phía sau bục giảng" : MÓN NỢ HAY QUÀ". -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2015-09-18 09:11:42

 
 

                     Tập truyện " Phía sau bục giảng "                 

 MÓN NỢ HAY QUÀ ?

 Lễ kỷ niệm ngày "Nhà Giáo Việt Nam " được tổ chức trọng thể trong sân trường Dĩ An .Tôi ngồi bên một góc sân , lắng nghe những bài hát của đội văn nghệ đang biểu diễn .Tiếng nhạc hòa với tiếng cười đùa của các học sinh bên dưới sân khấu , tạo thành âm thanh khá hổn độn , nhưng cũng rất vui . Từ sáng sớm đã có rất nhiều học sinh cũ về thăm lại trường xưa , gặp lại thầy ,cô , bạn bè .Những bức hình được "bấm máy" chớp nhoáng đến …chóng mặt .Lần lượt các em đến và đi .Bây giờ là lúc tôi được thư giãn ngồi xem chương trình văn nghệ . Bỗng một cô gái cúi xuống cạnh tôi .Tiếng nói ngập ngừng :

            -Thưa cô , cô cho em gặp cô ở thư viện được không ?

Tôi ngạc nhiên nhìn em :

            -Có chuyện gì hả em ?

            -Dạ !

Tôi đứng lên , cùng em vào thư viện .Trong phòng trừ quản thủ thư viện , không còn ai khác .Vậy mà em lại bước sâu vào tận góc bên trong , nhìn tôi dè dặt , ngập ngừng .Tôi mĩm cười nhẹ nhàng , cố tỏ ra thân thiện , để em không ngại ngần :

            -Có chuyện gì em cứ nói đi . Không có gì phải ngại . Cô nghe em đây.

            -Cô có nhớ em không ?

Trong đời tôi , tôi sợ nhất là câu này . Mỗi năm tôi tiếp xúc hằng trăm học sinh .Nhiều năm qua đi , làm sao tôi nhớ nỗi từng học sinh của mình ? Nói "không " là vừa thất lễ , vừa vô tình đáng ghét .Mà …nói "có" thì có khi là ..nói dối . Tôi đành lắc đầu một cách đáng thương :

-Cô xin lỗi . Em nhắc cô được không ?

-Em là học sinh của cô , và cũng có học thêm với cô trước đây . Nhưng lúc ấy nhà em nghèo lắm .Em không có tiền đóng tiền học thêm cho cô . Em cứ lén vào học , rồi cuối năm "trốn " cô luôn .Bao nhiêu năm qua đi .Mỗi lần có dịp gặp cô em rất ngại . Bây giờ em sắp ra trường . Em muốn đến gặp cô mong cô cho em xin lỗi .Cho em được "xin " cả tiền mà em không thể đóng cho cô . Em muốn mình được ra trường với lòng thanh thản , thoát khỏi nỗi ray rức vì đã thiếu trung thực với cô .

Hai mắt em long lanh đầy nước .Hai mắt tôi chắc cũng đỏ lên rồi .Tôi nghe như tim mình nghẹn lại . Tôi nắm chặt tay em :

            -Sao em không nói với cô ngay lúc đó ? Vẫn có nhiều em gia đình khó khăn nên các em  xin học mà không cần "học phí" . Do đó thật sự cô không hề biết …Sao em lại nhiều năm phải một mình gánh nặng nỗi ray rức  không đáng có thế này ?

            -Em không dám nói .Bây giờ nói được với cô , em thấy nhẹ lòng về "món nợ " …

            -Đừng xem đó là "món nợ " . Cám ơn em .Thực ra là em vừa tặng cô một món quà vô cùng quí giá .

 Thái Thị Kim Lập

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Em hoc trò bao năm qua ray rức, tự trách mình thiếu trung thực. Nhưng thật ra em rất trung thực và tự trọng. Lời thú tội bất ngờ của em gây xúc động. Bài viết tuy ngắn nhưng rất tuyệt.

Câu chuyện đơn giản ngắn gọn, người xem cũng thấy cảm đọng, nói lên được tình thầy trò, tôi nghĩ khi em có công danh sự nghiệp, câu chuyện có thể còn kéo dài... Chúc bạn vui khoẻ để viết thêm bài mới.

Mình cũng là giáo viên cũng có những vui buồn khi đứng lớp, cám ơn bạn đã kể lại những kỷ niệm rất dễ thương...Mong được bạn kể tiếp, cám ơn bạn đã nhín chút thời gian cho trang nhà dù bạn rất bận. Thân quý, Vĩnh.

TRUYỆN TUY NGẮN NHƯNG RẤT CẢM ĐỘNG, ĐỌC XONG MÀ THẤY CAY CAY Ở MẮT ...

Người ta nói: Nhất quĩ nhì ma thứ ba học trò... Trường họp ở đây rất cảm động, em rất hiếu nghiã, nhưng vì lý do gì đó nên em tỏ bài hơi muộn, cũng đáng thương lắm, tôi cũng nghĩ như bạn hotanhap71 khi em có danh phận thì bài Viết của bạn còn dài hơn. Xin cám ơn, mong được xem tiếp "tập truyện sau bụt giảng".

Một câu chuyện ngắn mà đầy cảm xúc! Một thời làm nghề dạy học với những mẫu chuyện như thế,với những kỷ niệm nhẹ nhàng mà thắm đượm như thế cũng đủ để thấy cuộc sống của cô giáo Kim Lập vô cùng ý nghĩa.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn