Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000078
Số lượt truy cập
15585675
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ. PHẦN XI : TRỜI CHO CƠ HỘI. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2015-05-25 11:22:40

 

CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ
PHẦN XI : TRỜI CHO CƠ HỘI

Cuối tuần đó Lan về quê, ngày trở lại trường gặp cơn mưa đầu mùa thật lớn, cứ chờ mãi cơn mưa không dứt, đành phải lên chuyến xe đò cuối, nàng đến bến xe đò, khi xe sắp khởi hành, may mắn mua được vé ở hàng ghế cuối. Nàng mới ngồi thì nghe tiếng Vẹn nói với một bác ngồi cạnh nàng: 
- Bác ơi! Cho cháu đổi chổ được không?
- Chỗ cậu ở đâu?
- Cạnh bên bác tài xế.
Ông bác đó mừng quá, trả lời ngay;
- Được! 
Vẹn đổi được chỗ mà lòng lo âu khi thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của Lan, nàng gặp anh ngở chừng như gặp kẻ thù, Vẹn lấy hết can đảm hỏi:
- Bác Năm có khỏe không Lan?
Lan lạnh lùng trả lời nhát gừng: 
- Bình Thường! 
Nghe Lan trả lời anh mừng trong bụng, có cơ hội cho anh. Anh phải can đảm nói những sai sót mà anh làm mất lòng nàng, dù cho nàng có bỏ qua hay không, nếu nói được ra lòng anh sẽ thấy nhẹ đi:
- Lan ơi! Tôi quá thiển cận, có cái nhìn sai lệch về nhiều chuyện và làm cho Lan khó xử
Lan không ngờ Vẹn nói vấn đề nầy ở đây, làm nàng ái ngại nhìn mọi người chung quanh, nhưng dường như ai cũng lo công việc của họ không để ý hai người, vả lại tiếng xe ồn ào, tiếng Vẹn lại nhỏ, lời nói của anh và cử chỉ có một thay đổi làm nàng cũng yên tâm. Vẹn thấy Lan im lặng nên nói tiếp:
- Công nhận Lan có cặp mắt tin đời! Biết nhìn người!
- Sao anh nói như vậy!
- Mấy ngày nay tôi với Sơn nói chuyện với nhau. Sơn cũng được chớ không tệ như tôi tưởng.
Lan lại nhìn vào mặt Vẹn nàng con phân vân, Vẹn sau nói chuyện thay đổi lạ. Nàng bấy lâu có ý định muốn khuyên Vẹn đừng chống đối với anh Sơn và đừng nói xấu anh ấy nữa, nhưng không biết bằng cách nào, nay anh ta nói như vậy nàng mừng thầm trong bụng và nhân cơ hội cho nàng, nên Lan nói:
- Lan cũng không biết nhiều về anh Sơn, nhưng một điều Lan có thể khẳng định với anh rằng: anh ấy là người lo cho lớp hơn bất cứ một ai hết.
- Anh nhận ra điều nầy rồi. Anh mừng cho Lan quen thân với cậu ta.
Nghe câu nầy làm cho Lan e thẹn, đôi má của nàng tự nhiên ửng hồng lên tăng nét đẹp của cô gái vừa tròn đôi chín cũng làm cho nàng trông hiền thục ra, và lời nói cũng trở nên nhỏ nhẹ:
- Anh đừng hiểu lầm, đâu có quen thân gì, là các bộ lớp với nhau nên thường trao đổi.
Vẹn bấy lâu nay bị Lan bỏ mặc, nay được nói chuyện với nàng, anh cảm thấy sung sướng vô ngần, như con tim được vui trở lại. Nhìn khuôn mặt của nàng anh thấy nàng càng đẹp ra, phải nói làm sao cho khỏi mất lòng nàng làm cho anh hơi bối rối. Chuyến xe đò từ Cầu Ngang đến thị xã Vĩnh Long, lúc thì dừng lại rước khách, lời qua tiếng lại của khách khi lên xuống xe, tiếng vận chuyển đồ đạc, nhất là tiếng la hét của anh lơ xe thật ồn ào náo nhiệt, nhưng Vẹn có cảm tưởng như ngồi trong phòng kín chỉ có hai người. Vẹn nhắc chuyện xưa, kỷ niệm cũ còn học trường cấp ba huyện Cầu Ngang, Lan thỉnh thoảng xen vào, hoặc bổ xung làm cho không khí trở nên thân thiện giữa hai người bạn. 
Xe chẳng mấy chốc đến ngã ba Vườn Chuối, Lan xin xuống Xe, Vẹn cũng xuống theo. Vẹn giúp Lan lấy chiếc xe đạp từ tay anh lơ xe. Từ ngã ba Vườn Chuối đến trường Cao đẳng không bao xa, Lan lên xe đạp chạy đi chở cả bị đồ, Vẹn lọt đọt đi theo sau. Lan chỉ một đoạn ngắn hai bánh xe bám đầy đất không làm sao chạy được, xuống dẫn bộ cũng khó khăn trên con lộ sình lầy do cơn mưa đầu mùa. Trời đã cho Vẹn một cơ hội tốt, Vẹn vội vã mang xe xuống con mương cạnh lộ, rửa cho sạch, rồi anh một tay dẫn chiếc xe, tay kia giữ trên vai bị đồ nặng chịch của Lan mà đi. Lan chỉ giử cái túi chứa vài quyển sách đi còn cảm thấy khóa khăn vì con đường sìn lầy trơn trợt, thế mà Vẹn vừa dẫn xe vừa mang đồ mà anh đi nhẹ nhàng như không.
Tình yêu là thứ gì mang lại ảnh hưởng con người đến thế! Có những học sinh si tình, lụy tình bỏ bê việc học, cũng có những học sinh đắm say trong tình yêu bỏ hỏng cả thi cử, bỏ hỏng cả tương lai; ngược lại cũng những nam sinh tranh thủ học sống học chết để lấy lòng nể phục từ cô nàng. Tình yêu là sức sống cho con người, là một loại thuốc bổ cực kỳ hiệu nghiệm cho tinh thần, khi yêu ai chân thành chỉ nghe tiếng nói, thậm chí những bức thơ, những tin nhắn cũng đủ mang niềm vui rồi. Vẹn như tìm lại được thiên đường của tình yêu anh cố học làm sao không ở lại lớp để được bên Lan. Mỗi ngày được học chung lớp với nàng, nhìn khuôn mặt nhìn nụ cười của nàng cũng là một thứ hạnh phúc đối với anh. Từ đó, anh cố gắng hết mình, anh làm tất cả những gì anh có thể để ở lại lớp, anh tích cực tham gia những buổi học nhóm.
Nhà văn hóa thị xã Vĩnh Long tổ chức thi đua văn nghệ cho các ban ngành trường học tham gia, trường cao đẳng sư phạm tham gia hai tiết mục, múa và đơn ca, phần đơn ca Lan được chọn để đi thi đua. Vẹn thấy Lan vui vẻ anh cũng vui và ngắm ngằm ủng hộ, Sơn gặp riêng Vẹn và nói:
- Tôi biết anh hết lòng ủng hộ Lan.
- Ừ! phải ủng hộ chớ!
- Vậy anh ủng hộ tích cực một chút đi!
- Tôi muốn lắm, nhưng làm cách nào?
- Anh làm sao tìm được một bó hoa
- Tôi sẽ làm.
- Anh mang bó hoa đó đến nhà văn hóa thị xã khoãng 9 giờ tối, tôi chờ anh con đường trước cổng nhà văn hóa gần tháp cung cắp nước của thị xã.
- Tôi sẽ đúng hẹn
Vẹn mừng vui hí hửng, hăng hái chuẩn bị bó hoa đẹp, sẽ tặng cho Lan tối nay chắc nàng vui lắm. Trời vừa tắt nắng xe của trường chở những học sinh tham gia văn nghệ ; riêng Lan không đi xe trường mà đi xe đạp do Sơn chở đi, nhìn thấy Lan được Sơn chở đi làm cho Vẹn buồn lòng; nhưng anh chợt nhớ lời Sơn: “sự nghi ngờ sẽ đẩy người mình yêu đi ra xa tầm tay của mình”. 
Sơn đứng chỗ hẹn chờ Vẹn, anh thấy Vẹn đi từ xa, một tay dẫn xe đạp, một tay cằm bó hoa, Sơn gọi to:
- Vẹn ơi! Tớ ở đây!
Vẹn dáng điệu chẳng mấy vui, giọng nói mất sinh khí, vừa đưa bó hoa cho Sơn vừa nói:
- Hoa đây sơn giử đi.
- Không! Tôi muốn chính tay anh tặng cho Lan. 
- Tôi sao!
- Đúng vậy! Chính tay anh tặng cô ấy thì cô ấy mới vui.
Vẹn còn phân vân, Sơn nói tiếp
- Tôi còn nhờ anh giúp dùm tôi một việc nữa!
- Sơn nói đi!
- Tôi đang bận, nhờ anh chở Lan về trường dùm.
- Xe tôi mượn không có yên để chở.
- Vậy đổi xe
Sơn thấy Vẹn có phần do dự, Sơn nói:
- Vẹn ơi! Cố lên! Hãy mạnh mẻ lên! Con gái thích chỗ mạnh mẻ của con trai đó! Anh nhớ cô ấy trình diễn xong ra ngay chỗ nầy. 
Sơn lại chỗ gửi xe, lấy xe của chàng trao cho Vẹn, rồi cởi chiếc xe của vẹn mà chạy đi, Sơn đã đi khuất trong bóng đêm mà Ven còn thư người ra nhìn theo, anh hoàn toàn không hiểu hết anh chàng học sinh thị xã nầy người xấu hay là tốt.
Vẹn gửi xe rồi cũng vào xem văn nghệ, tâm tư tình cảm anh để đâu đâu không thưởng thức được gì, đến tiết mục của Lan, anh là người vổ tay lớn nhất, la hét to nhất để ủng hộ. Vừa xong tiết mục của Lan anh đến chỗ mà anh gặp Sơn mà chờ. Tâm trạng của anh lúc nầy vừa mừng vui lại vừa lo lắng, anh lo không biết Lan sẽ ra làm sao khi biết người chờ không phải là Sơn. Bây giờ anh mới thấy có phần ân hận khi nhận lời chở cho Lan về. 
Lan đang vui vẻ, nàng chưa bao giờ thấy nàng hát hay và trình diễn thành công như vậy và được sự ủng hộ của mọi người, chưa có kết quả của thi đua, nhưng nàng tin chắc sẽ giành giải về cho trường cho lớp, chắc Sơn cũng vui lắm. Bất ngờ với nàng gặp Vẹn ngay chỗ hẹn, nàng chưa kịp lên tiếng thì nghe Vẹn nói, lời nói thật yếu ớt:
- Sơn có công việc nhờ tôi chở Lan về.
Người ta đang vui thì nhìn mọi việc cởi mở hơn, Lan cũng vậy, nàng là một cô gái thông minh, nhanh trí, nghe Vẹn nói như thế, nàng biết chuyện gì xẩy ra rồi, nên nói:
- Vậy cám ơn anh
Vẹn đưa bó hoa ra trước mặt Lan và nói:
- Chúc mừng Lan hát rất hay!
- Cám ơn anh.
Bất ngờ có người tặng hoa, Lan cảm thấy có chút an ủi, có một chút vui trong lòng, nên nhận hoa Vẹn trao cho và để cho Vẹn chở nàng về trường.
Khu nội trú vào những ngày cuối tuần vắng vẻ, buổi tối càng yên lặng. Vẹn dựng xe trước khu nội trú, rồi đi sau lưng Lan để đưa nàng về khu nữ ở. Lan đang buồn trong lòng và thất vọng về Sơn, có Vẹn đi bên cạnh nàng cũng cảm thấy vơi đi phần nào, nên cũng không cản ngăn Vẹn, trước khi đến căn phòng nơi nàng ở, Lan quay người lại nói:
Cám ơn anh...
Mới nói đến đây, nàng bất ngờ bị Vẹn ôm chặt vào lòng, chưa kịp phản ứng thì môi của Vẹn đã chạm môi của nàng rồi, nàng không dám la lên sợ bạn bè chung quang hay biết, nàng ném bó hoa xuống đất, vùng hết sức mình cố đẩy Vẹn ra, anh ấy ôm chặt lấy nàng giống như con mãnh hổ cố giử con mồi, cố sức Lan mới đẩy Vẹn ra được, nhanh như chớp nàng liền tát tay vào mặt Vẹn, rồi một mạch chạy vào phòng đóng cửa lại. Nàng không thèm thay đồ nhào lên giường trùm hết người lại như sợ người ta biết chuyện vừa xẩy ra. Sau một hồi nàng lấy lại bình tĩnh mở đèn trong phòng lên, rồi đảo mắt nhìn quanh phòng; may thay, chỉ có một mình nàng. Nàng cảm thấy yên tâm, rồi vội tìm chiếc khăn thắm nước lao đi lao lại đôi môi của nàng.
Hôm nay chỉ một ngày bao nhiêu chuyện đến với nàng, tâm trạng của nàng có lúc thật vui, thật là hạnh phúc rồi lại buồn bả, thất vọng, rồi đến chán ghét. Nàng vô tình bị hôn lên môi, nàng nhớ lại đâu có cảm giác gì đâu, sao sách nói nụ hôn ngọt ngào như thế nào, làm cho hai con tim đập rộn ràng như thế nào, lòng xao xuyến ra sao, tất cả là bia đặt, chỉ phóng đại mà thôi, sao lúc đó nàng đọc thấy thật là lý thú, thậm chí phim ảnh còn đề cao nụ hôn, thật sự nụ hôn có gì đâu. Nhưng lạ thay, khi lan xem cuốn phim “ Cuốn theo chiều gió” khi Rhett ôm Scarlett và đặt nụ hôn lên diễn viên xinh đẹp ấy, Lan thấy trong lòng hồi hộp, có cảm giác như ngạt thở như đang được một nam nhân hôn lên nàng, cũng như hồi chiều nàng được Sơn chở đi , thỉnh thoảng má của nàng chạm vào lưng của chàng thôi, nàng lại cảm giác một cái gì đó bâng khuâng, một cái gì đó bồi hồi khác lạ. Nhớ đến Sơn nàng bổng nhiên tức giận lên, anh ấy dám xem thường mình, dám bán đứng nàng, nàng phải làm sao với con người nầy đây.

( Còn tiếp)
Phần kế tiếp hãy xem cách phản ứng của Lan thế nào về Sơn,
Có thể:
@ Sẽ tìm cách mắng Sơn một trận
@ Xây dựng tình cảm với Vẹn
@ Tha thứ, và tiếp tục tình cảm của nàng
Nếu bạn là Lan bạn sẽ làm sao?
Bạn đánh giá thế nào về hành động của Sơn.
Bạn giải thích thế nào về hành động của Vẹn

         
                          HẢI VƯƠNG
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Nếu tôi là Lan tôi sẽ giận Vẹn, giận dữ lắm lắm và nên tránh xa, cho dù Vẹn có tình cảm chân thật. Một người thanh niên đứng trước bạn gái mà có thái độ sàm sở, mạnh dạn đến thô bạo là dở, dễ thất bại không thể lấy lòng được bạn gái, lại còn làm cho bạn gái sợ hãi. Theo tôi, trong chuyện tình cảm,người thanh niên cần phải tế nhị nhẹ nhàng,thái độ phải từ tốn, trầm tỉnh thì mới gây được cảm tình của phái yếu. -Lan sẽ trách Sơn "nhân đôi"vì đã"bán cái"lại còn gặp thái độ không tốt của Vẹn. - Lan sẽ không tiếp tục xây dựng tình cảm với Vẹn do thái độ của Vẹn, quá nóng vội -Sơn là một thanh niên điềm tỉnh, đúng đắn, hết lòng vì bạn. - Vẹn là một thanh niên háo thắng,nóng vội dễ tự ti. Câu chuyện đang hấp dẫn, mong Hải Vương sáng tác tiếp theo sơm sớm hihi...

Lan phản ứng mạnh với hành động táo bạo của Vẹn như tát tay...Lan thấy rõ mình không có cảm giác với Vẹn mà chỉ có va chạm Sơn chút chút vậy mà có cảm xúc nhiều chứng tỏ tình cảm của Lan giành cho Sơn. Tác giả phân tích tình cảm của Lan rất sâu xa giữa Sơn và Vẹn. Mặc dù Lan giận Sơn, nàng sẽ gặp và trách hờn Sơn, nhưng sau đó tình cảm gia tăng hơn. Theo tôi Vẹn sẽ thất bại trong tình yêu và Sơn sẽ được Lan thương hơn.

Bác sĩ Chín mến,chị rất vui khi thấy em trên trang nhà 71.Mong có ngày chị em mình cùng xuống Vị Thanh thăm cô giáo Thu Thuỷ.Chị chúc em và gia đình nhỏ của em luôn hạnh phúc và đầy ấp tiếng cười.Chị Trinh.

Nếu TV là Lan thì TV sẽ cố gắng quên hết mọi chuyện tình cảm giữa hai người Sơn và Vẹn, để tương lai sẽ không đeo đẳng hoài nỗi khổ. Cuộc tình này dù với ai trong hai người đó cũng là buồn.
Với Sơn thì sẽ là mối tình không trọn vẹn vì Sơn đã có quan niệm nhường nhịn tình yêu mà người con gái sẽ là người hứng lấy thiệt thòi nhiều nhất. Qua cách hành xữ của Sơn dù là tốt với bạn nhưng có tính cách quá đáng, trên trước với Lan, đó là điều không nên làm với phái nữ. Phải luôn là thương yêu và quí trọng đi đôi với nhau.
Với Vẹn thì sẽ là con số không trong tình yêu. Đã không rung động con tim thì về sau luôn là buồn bã.
 Bi nhiu thôi nha Hải Vương. Quyền kết cục vẫn là nằm trong ngòi bút của tác giã hén. HV vui khỏe luôn!

Cán ơn chị Kim Hương. chị Vĩnh, chị Trinh và chị Thu Vàng đã đưa ra những bình luận quanh ba nhân vật Lan, Vẹn và Sơn dựa trên nên tản đạo đức và nhân lý; một thanh niên nam nữ nào đang lớn mà đọc được những nhận xét nầy rất bổ ích. Chúc các chị của em luôn khỏe mạnh, gia đình bình an.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn