Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000079
Số lượt truy cập
15007294
Viết tiếp truyện" Một câu đùa".( Phần đầu). -Hồ Tấn Hạp-
Ngày đăng: 2014-12-18 09:36:11

 

"Mừng vui anh nở nụ cười
Làm sao biết được nụ cười ai cho.
      Trời già nào ghét chi anh.
Chẳng qua thử thách loanh quanh cũng thành".

Chưa bao giờ lòng tất tả rộn ràng như hôm nay, rất lạ tim cũng khác thường, Nam từ nhà Huệ về, lẫm bẫm:
  - "một câu đùa?...một câu đùa?..." suýt chút nữa là...!
  Chiếc honda bon bon, gió cuốn, bụi đường, hướng về phía trước, Nam đang nghĩ gì?
   - Ý chết!...Quay xe lại, huốt mất rồi.
   - Sao lại quên mất đường vào nhà vậy?
  Tự trách, Nam dẫn xe vào, mẹ Nam;
   - Hôm nay con về sớm?
   - Dạ! Hôm nay chúa nhật con đến nhà bạn chơi, mẹ à!
  Nam ở với mẹ, cha mất sớm, căn nhà nhỏ gọn một gìa một trẻ, ngăn nắp sạch sẽ từ trong ra ngoài.
  Mấy hôm nay Nam ngủ ngon, lúc nào cũng mơ tưởng hình bóng người con gái gặp gỡ bởi... "một câu đùa". Nôn nao, rạo rực trong sáng tối, tôí sáng đến ngày gặp N.Thanh, Nam không dám đt, mặc dù mỗi ngày anh nhìn số của N.Thanh đến thuộc lòng, không biết chọn lời gieo tình cảm với người con gaí đặc biệt này, Nam thận trọng không để sơ xuất như lần trước, buổi sáng nhà N.Thanh.
  - Anh Nam đến à?.. anh có chờ lâu không?
  - tôi mới tới!
  Trên tay Nam một bó hoa tươi, cùng túi xách gọn. Giọng N.Thanh:
  - Thanh vừa ra chợ kiếm chút đồ ăn...
N.Thanh mở khoá cửa, đưa tay mời Nam vào với vẻ thân thiện, NThanh tươi cười đón nhận bó hoa, cũng nhạy cảm:
  - Cám ơn anh, vẻ vời chi cho tốn kém!...
  Nam vẻ như mắc cở, nhanh miệng:
  - Thanh ở với....
  - Thanh ở một mình, gia đình ba má Thanh quê ở VL.
  - Một mình chắc buồn, sao không...
  - Không sao vì có người cô họ nhà bên cạnh hủ hỉ cũng thấy vui.
  - Anh ngôì chơi đợi Thanh tí!
Hai ly nước trên tay đặt lên bàn, NThanh ngồi đối diện Nam, lần này hai người nhìn nhau trân trọng và cảm thông, như chờ đợi điều gì.đó  khác với lần đầu "đấu mắt". N.Thanh:
  - Mời anh dùng nước!
  - Cám ơn, Thanh để tôi tự nhiên.
Hai người chuyện trò qua lại, ủm ờ, lúng túng, nhiều chủ đề nhưng vẫn đạt đỉnh cao tình cảm.
Nam về, N Thanh tiển anh tận cổng.
  Tình cảm Nam và N.Thanh dần dần gần hơn, Nam thường lui tới với N.Thanh vào những ngày nghỉ, chưa kể những cuốc đt hàng ngày. Có lần hai người cùng đi du lịch Đà Lạt do công ty tổng chức, tình cảm đến hồi thắm thiết, nhưng cả hai chưa lần nói tiếng yêu, "tình trong như đã mặt ngoài còn e"
               ~~~~~~~~~~
  Hôm nay đến nhà N.Thanh theo lời mời, đãi món đặc sản mà Nam thích, lẫu mực chua, vò viên cá thác lác, thêm ít rau tươi.
  Tiếng xe trước ngõ, N.Thanh biết ngay là Nam, NThanh quá quen thuộc tiếng xe của Nam, NThanh nhanh ra mời. Nam vào, và luôn miệng giới thiệu, phòng khách có hai thanh niên chờ sẳn, giọng NThanh:
  - Đây là anh Thành, anh họ của Thanh
  N.Thanh hướng mắt qua người thanh niên lạ ra vẻ tự nhiên, mặc dù chưa gặp lần nào, chàng trai rất hào hoa, cao ráo vạm vỡ, chứng tỏ người thông minh giàu có.
   - Còn đây là Hòa, bạn của anh Thành, hai anh làm việc và sinh sống ở Singapore.
  N.Thanh quay sang Nam:
   - Đây là anh Nam bạn của em, xin giới thiệu với hai anh.
  Bất ngờ không được bình thường, Nam guợng gạo ra vẻ tự nhiên, bắt tay chào hỏi Thành và Hòa, bốn người ngồi chung bàn, vừa ăn vừa thăm hỏi nhau, chuyện trơ trẻn, Nam vẻ không thoải maí như những lần trước, vì sự có mặt của hai thanh niên lạ, nhất là Hòa, tiệc sắp tàn, N.Thanh thấy ấm áp, được tiếp đón người thân của mình, bốn người chia tay ra về.

      Nắng chói chang làm choáng mắt Nam, bức rức, mắt đăm chiêu theo dòng suy nghĩ, không có đáp án.
  Nam lẫm cẫm:
  -  Hòa là ai, đến nhà Thanh làm gì?
  - Chẳng lẽ!...
  Về đến nhà thất thỉu, xe còn để ngoài, Nam nhòai người rồi thiếp đi trên bộ salon.
 
         Một tháng sau.
             ---------
  Nam được cử dự hội nghị ở Hà Nội bảy ngày.
  Sáng nay trời oi bức, cuối hạ rồi, gío cũng nghẹt đường băng không thôỉ nữa, Nam đến từ giã NTHANH, hai người chuẩn bị xịn xoạng đi quán dùng bữa cơm chia tay.
  Nam nhận những lời trìu mến yêu thương dặn dò, chúc nhau trước chuyến đi xa.
 
  Hà Nội chiều cũng hâm hâm, Nam bách bộ quanh khu nhà nghỉ của tổng Ct cùng với Tùng trưởng đoàn và Hớn sau khi ổn định chỗ nghỉ ngơi. Tùng:
  - Đang họp bỏ ra ngoài, lâu vậy?
  - Sao mặt cậu xanh, bệnh à?
  Giọng Nam yếu ớt, không bình thường.
  - Dạ không sao, tôi bình thường!
  Giờ xả hơi, Nam tự bỏ họp về phòng nằm với lòng nôn nôn,  sốt ruột, nghỉ ngợi lung tung, vì cuốc đt cụt ngắt của NThanh.
  - Anh Nam!.. Thanh bệnh tim đang tái phát nặng!...!...ơ!..!...!...ờ!..
..
       
                Còn tiếp.

 @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Xin lỗi tất cả các bạn, cho tôi nói chuyện ngoài bài viết này, là để có đôi lời xin lỗi với hai bạn Thế Tân và bạn Kim Hương là hôm bài thơ của tôi "SẮC THU XƯA" không hiểu tôi bị hoa mắt hay bạn Vĩnh "phá" tôi, mà tôi lại không thấy lời bình của hai bạn, thiếu sót đó do tôi,tôi xin nhận, và hứa không có lần sau. Mong hai bạn T.Tân và K.Hương thông cảm, cảm ơn các bạn.

Bạn Hạp tạo thêm tình huống để thu hút sự quan tâm của đọc giả giỏi nha . Tôi chờ phần tiếp theo của câu chuyện.

Đã than thở là người đang không khỏe(do thuốc hành)mà tác giả HTH lại năng giàu tưởng tượng dài, rộng ra, lại còn chêm thêm một chút muối ớt cùng với mùi me chua làm cho câu chuyện tình của 2 nhân vật thêm hấp dẫn khiến cho độc giả ấm ức ngồi chờ chờ..chờ xem tiếp..hihi..

Tình yêu của Nam và N.Thanh chưa đến độ chín mùi, mà nàng lại mang bệnh tim nặng.Tình hình nầy rắc rối thêm, tôi nghĩ phần II chưa kết được. Tôi đang chờ bạn giải quyết hồi kết ra sao.

Xin thưa với các bạn, KL, KH, NA, còn nữa nhưng tôi cũng không biết mấy phần. Riêng bạn KH, cảm ơn bạn chơi ý kiến, nào muối ớt, nào me chua đúng rồi, nhưng thêm chén mắm ruốt bà Giáo Thảo Vũng Tàu nữa là hết chỗ chê, hihi!...

Viết tiếp truyện" Một câu đùa" ta thấy ở tác giả viết chuyện tình giữa Nam và Ngọc Thanh có vẻ gay go...mong được đọc tiếp.

Cám ơn tác giả đã đầu tư nhiều vào việc viết tiếp truyện" Một câu đùa" mặc dù sức khỏe còn hạn chế, đọc phần đầu ta thấy Nam và Ngọc Thanh vừa thương nhau thì sẽ gặp rắc rối đây...

Bài viết của bạn xem hấp dẫn, những tình tiết tiền đề này nó sẽ tạo câu truyện rắc rối về sau, tôi nghĩ phần sau hay hơn, mình hồi hộp chờ xem đây. cám ơn bạn, bạn hãy nhanh lên.

Xin gởi tin đến các bạn: K.Lập, K.Hương, N.Anh, Vĩnh, H.Thanh BL, NTH72, và đọc giã, an lòng chờ trong đôi hôm nữa đã có phần tiếp rồi. Thân chào các bạn qúi mến của tôi. Hth.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn