Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000169
Số lượt truy cập
15027361
Bài ca vọng cổ "Huơng cau quê ngọai". -Chị Nguyễn Thị Liễu sưu tầm-
Ngày đăng: 2014-11-11 06:39:11

 

 

 

HUƠNG CAU QUÊ NGOẠI
Tác giả: Kiên Giang
Trình bày: Lệ Thủy

Ngâm thơ:
Lần thứ hai về thăm quê ngoại
Thăm vườn cau năm cũ xác xơ
Hai tay ôm lấy nấm mồ
Khói hương nghi ngút quyện mờ vườn cau.


VỌNG CỔ:
Câu 1:

Lần thứ hai trở lại mẹ khóc quê ngoại đìu hiu như vườn cau xơ xác tiêu… điều. (-)(-) Thấy mẹ ngồi khóc khi trời sẫm bóng mây chiều. (+) Con tôi bước nhẹ ra vườn kêu mẹ, vì con biết mẹ quá khổ đau. (SL) Nên dẫn con về quê ngoại để thăm lại vườn cau, để cùng ôn lại kỷ niệm tuổi xuân thời, sau khi mẹ lấy chồng để trừ nợ cũ./-

Câu 2:
Con ơi chính nơi đây mười năm cũ trong những buổi chiều tà. (-)(-) Mẹ ra ngoài mương cau nhìn khói quyện mái nhà. (+) Khói lên cao khói quyện thành mây, mây bay cao mây không trở lại. (SL) Nên mẹ buồn lo ái ngại sau ngày cất bước vu quy. Mẹ khóc thầm buồn bên gối ngoại, vì đời làm dâu như khói đã thành mây./-

Câu 3:
Vì cảnh nhà túng bẫn, mới mười sáu tuổi mẹ đã làm dâu.

Thế rồi cách trở sông cầu.
Một mình bà ngoại sấy cau quét vườn.
Chiều chiều múc nước dưới mương.
Tưới vườn mà nhớ mà thương con mình.
Từ khi rời mái gia đình,
Đời mẹ như khói đã thành áng mây. (SL)

Khói rời lửa khói đã bay, sang ngang lỡ chuyến là đi không về. Vườn cau lạnh bóng trăng quê, tóc bà ngoại bạc mỗi khi nắng tàn./-

Nói lối:
Mười sáu tuổi đã làm dâu thiên hạ
Thân ngọc ngà đành hóa kiếp làm trâu
Mua khăn tang mẹ ủ kín niềm đau
Vì ngoại chết mà không về vuốt mặt.


VỌNG CỔ:
Câu 4:

Nhưng người thôn nữ sau khi vào ngưỡng cửa làm dâu thì lại vướng nợ với con… rồi. (-)(-) Sau khi mang thai con độ bốn tháng ngoài. (+) Người ta bắt mẹ nằm sấp trên mặt đất khô để đánh mẹ tơi bời vì mẹ đã lỡ làm bể một cái chén kiểu đời xưa. (SL) Sợ con trong bào thai nghẹt thở mẹ chống đôi cùi chỏ với đôi đầu gối làm chân. Để hứng lấy đòn roi cho đến khi da thịt đen bầm./-

Câu 5:
Dẫu không thương cha con nhưng mẹ con lấy nghĩa để tạo ra tình. (-)(-) Nhưng một cơn sét đánh làm tan đỗ hạnh phúc gia đình. (+) Gần ngày Tết cha con cho mẹ mười vạ lúa lép với chiếc xuồng hư rồi đuổi mẹ về quê ngoại. (SL) Bồng con mẹ bước xuống thuyền, tay bơi, tay tát nước, tay bồng, miệng ru. Ầu ơ… ví dầu tình bậu muốn thôi, bậu gieo tiếng dữ để thôi vợ nhà./-

Câu 6:
Sau khi trở về quê ngoại vườn cau chỉ còn sót lại một cây cau lão mà thôi. Phải chăng đây là hình ảnh của ngoại con. Ngoại con đã chết nhưng còn để lại mấy trăm cây cau hương Bà Điểm nằm bên cạnh mồ của ngoại. Từ đây mẹ với con tát mương lên liếp, trồng cau giống bên gốc cau già. Để gầy dựng lại vườn cau quê ngoại và nuôi con đến lúc trưởng thành. (SL) Con ơi cau giống trồng rồi. Mai sau vườn cũ thoảng mùi hương cau. Khi nào mẹ lấy chồng sau, mẹ chọn người nào biết mến thương con./.


 
@Đăng tin-Vĩnh-

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Tùng & Nguyên Anh mến, hôm nay "lấn sân" một chút, đừng phiền nhen, tự vì tôi cũng thích thơ Kiên Giang lắm!

Nguyenthilieu

Em rất cám ơn chị Liễu, chị rất mau mắn gửi cho em bài nầy để kịp cho các bạn thưởng thức tài nghệ của nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà

Chị Liễu mến ! Tôi cũng rất thích thơ và cổ nhạc của nhà thơ Kiên Giang Hà huy Hà. Cám ơn chị đã "lấn sân " để tôi có dịp đọc lại kỹ nguyên tác của soạn giả .

Chị Liễu mến yêu,em cám ơn chị rất nhiều với tình cảm chị đã dành cho em.Em rất thích bài vọng cổ này : Hương cau quê ngoại.Hình ảnh người mẹ khiến em mỗi lần nghe Lệ Thuỷ cất giọng là em không dằn được cảm xúc.Thương thân phận phụ nữ nhiều cam chịu.Cảm động với tình thương nhớ của người mẹ dành cho bà ngoại,thương và đầy xúc động với tình yêu thương của người mẹ dành cho đứa con của mình" Khi nào mẹ lấy chồng sau, mẹ chọn người nào biết mến thương con". Em chúc chị Liễu dồi dào sức khoẻ và lúc nào cũng có nhiều sáng tác mới mà rất nhiều đọc giả ái mộ chờ đợi.Em HH.

Rất cám ơn Chị Liễu cho thưởng thức bài ca vọng cổ mà tác giả vừa mới qui tiên để lại biết bao là luyến tiếc, đau buồn cho dân lục tỉnh mình...Tiện đây cũng xin đóng góp chút ý kiến với ban điều hành trang TPH71.com là bổ túc thêm phần tựa như sau: "Bài ca vọng cổ "Hương cau quê ngoại". -Chị Nguyễn thị Liễu sưu tầm" cho rõ nghĩa, xin thành thật cám ơn. Hùng

@Rất cám ơn sự góp ý của bạn. Thân, Vĩnh.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn