Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000357
Số lượt truy cập
15562729
TÌNH VĂN NGHỆ. -Anh Phạm Tương Như-
Ngày đăng: 2014-09-29 06:38:39

                                    

                                               TÌNH VĂN NGHỆ
                                                                     Tùy bút  Phạm Tương Như

         Thơ ta em đã thương vần. Văn em ta cảm duyên phần thuở xưa   
         Ba năm tình ngỡ có thừa , biết qua mặt chữ còn chưa thấy người
         Gặp nhau đây, trốn đất trời. Nói gì đi mắt, kẽo môi ta buồn !

        Gặp người để nhớ để nhung, nhìn vuông cửa hẹp vấn vương khung trời, biết rằng người tự ngàn khơi, mà sao sóng gió tơi bời lòng ta, gió về ngọn ở miền xa, nét thanh tao ấy lụa là dáng xuân, đóa hoa nở cánh mấy tầng, mà hương với sắc bâng khuâng tầm nhìn, mắt là cõi nhớ lung linh, nụ cười chút thẹn làm mình ngẩn ngơ, cái tâm phẳng lặng như tờ, con tim lại cứ ngu ngơ cỏ bồng, người đi như nước trôi sông, mắc gì ta phải long đong lục bình, lục bình hoa tím lụy tình, vừa trôi vừa nở giữa mênh mông đời, còn đây sóng giạt bèo trôi,  nghe mưa với lệ lén rơi vào hồn, người ơi có nhớ hoàng hôn, nắng phai sắc nắng áo còn ủ hương, ừ thôi tình đã vô thường, mong gì ngọn gió vào vườn gieo thơ, áo ai cỡi bỏ tình chờ, tóc ai thả bổng câu thơ ân tình, mắt ai cười nụ khóe nhìn, môi ai ướt mộng cho mình thả thơ, thì thơ cũng chỉ là mơ, kết mơ vào mộng bơ vơ tiếng lòng, kết chi cái có cái không, lá xanh thay tím thu đông rụng rồi, mai về đếm lá đơn côi, vá bao nỗi khổ ly bôi lụy tình, đêm nằm đếm cái lặng thinh, sớm mai theo nắng bình minh tìm đời. Gió qua rung đóa môi cười, hồn ta rơi rụng nằm phơi tình gầy, tiếng người chim hót trên cây, bao nhiêu lá úa chứa đầy lòng ta? Chim bay chim đã bay xa, ta tìm tăm cá, nhớ và luyến lưu. Hái đời trên ngọn phù du, tình đây nghĩa đó biệt mù cõi mơ, thấy ta đỉnh núi mong chờ, thấy em mây trắng lững lờ, họp tan, trong mây có lệ hàng hàng, trong ta trăm nỗi ngỡ ngàng cùng em. Em là cõi nhớ dịu êm, khi xa vẫn đợi hồn đêm về gần.
        Hình như gió đưa em sang, cũng cơn gió ấy miên man lòng người . Lòng ta tim đã chín muồi, hương thơm hay úa, ngọt bùi ai hay. Chuyện tình là chuyện tình mây, tình gầy nên gió quấn đầy bụi thơ, dáng thơ ta mõi mắt chờ, dáng em ta lở giấu vào ngăn tim, mắt mở mắt nhắm còn nguyên, tình văn nghệ dẫu nợ duyên chỉ là, lối mây đường gió bay xa, lối ta vấp bóng em và sắc hương. Em đi có mấy con đường, qua bao ngõ nhớ, ngõ thương hỡi người, giữ giùm em những nụ cười, câu thơ dòng nhạc và lời ghẹo trêu. Dẫu gì trong cái khung rêu, ta còn treo cả những điều trao nhau. Thấy em hoa nở sắc màu, thấy ta bướm lượn bay vào thiên nhiên, Thiên nhiên xanh biếc tình ghiền, chân em lả lướt qua thềm cỏ nhung,  gót son vũ khúc nghê thường, dáng xuân yểu điệu theo cung nhạc tình, đôi tay chẻ gió, xoay mình, bóng em ảo sắc lung linh đèn mờ, bước đời hay vết chân thơ, mà nhung gấm dệt đường tơ vẽ vời.
         Đường về huýt sáo vu vơ, nghe như trong nhạc có thơ ta buồn, chắc là chạm mặt nhớ thương, con tim có những đoạn trường rất riêng. Ánh trăng mấy vạt quàng xiên mà điên đảo bóng ta nghiêng nghiêng sầu. Hình như trăng có vết nâu, trăng ơi có biết chiều sâu lòng người. ai vừa đập vỡ nụ cười, trăng em nát vụn tình tôi tan rồi, đất trời chan chứa bồi hồi, gió ru cành lá hát lời chia tay, bàn tay có ngón múa may, ngón treo vương vấn, ngón xoay cuống cuồng, ngón đeo nhẫn, ngón bỏ buông, còn tôi mười ngón đeo thương nhớ người. Gió theo lối gió về rồi, tôi còn mấy nỗi rối bời tháng năm. Em là chim sáo biệt tăm, dòng sông bến đổ xa xăm bóng thuyền, em còn con nước thuyền quyên, thả trôi điệu lý theo triền thời gian. Thơ văn cũng cõi tình gần, buồn vui vẽ nét bụi trần trụi trơ. Hình như em rót chén thơ, cho tôi uống đắng mấy tờ giấy điên, không tôi thì giấy y nguyên, không em tôi cũng lỡ duyên vuông tròn. Em cho tôi cái rối bồng, tôi đem tặng lại nỗi lòng…duyên thơ. Hôm qua tôi học chữ ngờ, sáng nay gió thổi tôi ngơ ngẩn nhìn, mới hay yên lặng, nín thinh, là tôi đã nói muôn nghìn lời…câm. Hồn tôi cắn kén thành tằm, trăm năm chắc sẽ âm thầm nhả….thơ !
            ( kỷ niệm tiệc VBNHK 14/09/2014 với nhiều văn thi hữu từ xa về hội ngộ tại Houston)


    @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Nhà thơ Phạm Tương Như viết tạp bút bằng thơ nên khi đọc ta phải nghĩ suy một chút mới hiểu ý, khiến người đọc phải đọc kỷ mới hiểu được ý nghĩa sâu lắng hàm chứa nhiều vấn đề mà tác giả đã gửi gắm.

Cám ơn tác giả đã viết tạp bút bằng thơ mặc dù đọc phải suy nghĩ mới biết nỗi niềm đó là hoạt động của các bạn yêu văn thơ ở xa.

Tác giả ơi! xuất khẩu là thành thơ xin bái phục. Cho thấy ở xứ xa các bạn vẫn còn yêu tiếng mẹ đẻ để rồi gặp nhau đó là tình văn nghệ. Chúc các bạn vui khỏe và hạnh phúc.

CÁM ƠN CÁC BẠN VẪN ĐỌC VĂN THƠ PTN.

NGOÀI NGHỀ TAY PHẢI " SỐNG LÂU LÊN LÃO LÀNG " NÊN NHẸ NHÀNG NHƯ TƠ LỤA. MÌNH CÒN NGHỀ TAY TRÁI NÍU CHỖ NÀY, VỊN CHỖ KIA, GOM NHIỀU BẠN VĂN VIẾT LÁCH, IN ẤN LIÊN MIÊN CHO QUÊN ĐẤT QUÊN TRỜI, QUÊN LUÔN ĐỜI BÓNG XẾ...TÓC BẠC NHƯ TIÊN, CÓ TIỀN IN SÁCH HẾT ĐÓ BẠN UI !!!!!!!!!!

MONG CÁC BẠN LUÔN YÊN VUI VÀ SÁNG TÁC ĐỀU. ĐI ĐÂU CŨNG NHỚ VĨNH LONG, PHÙ SA NƯỚC ĐỤC MÀ TRONG TÌNH NGƯỜI

TÌNH THÂN

PTN

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn