Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000081
Số lượt truy cập
15585789
VUI NOEL KẾT DUYÊN LÀNH. -Hoài An-
Ngày đăng: 2013-12-18 05:18:07

 

               VUI NOEL KẾT  DUYÊN LÀNH

                             

 

                              Duyên đâu lại đến bất ngờ

                             Noel họp bạn tơ hồng se duyên

                             Dù rằng đôi bạn chưa quen

                           Chén chè ngọt lịm, mà nên vợ chồng

       Bốn câu thơ trên minh họa một cuộc tình mới chớm cuả đôi trai gái, gặp nhau khi chưa đã là thân, chưa đã là yêu mà dường như ông tơ bà nguyệt đã kết se duyên .

         Dòng chảy thời gian dù đã cuốn trôi đi nhiều kỷ niệm một thời học sinh tươi trẻ của chúng tôi, nhưng cũng có những thứ  nó vẫn còn đọng lại trong ký ức, nhất là câu chuyện tình của Liên, bạn tôi! Nhớ đến người bạn này, tôi không cần phải lục lạo tìm kiếm trong ký ức, mà vẫn còn nhớ như in, vì đó là một kỷ niệm vui thời tuổi trẻ.

      Sau gần 40 năm gặp lại, họ là đôi vợ chồng hạnh phúc, thành công trong sự nghiệp, hiếu thảo với mẹ cha, con cái thành đạt. Đặc biệt hơn nữa là vợ chồng họ luôn đồng hành cùng nhìn về một hướng, từ lỉnh vực kinh tế, giao tiếp giao lưu  bạn bè đến việc quan tâm chia sẻ giúp đỡ những người có cảnh đời  bất hạnh, kém may mắn ngoài xã hội. Đó là đôi vợ chồng Liên- Tuấn.

 

 

 

       Nhớ lại, cách đây hơn 40 năm, một đêm đi chơi Noel thật vui và nhiều ấn tượng, hôm ấy nhóm bạn chúng tôi hẹn hò rủ nhau đi chơi Noel, sẵn dịp ghé lại nhà Liên chơi, đang lúc nhà của Liên có tổ chức tiệc ăn mừng đêm Noel, với món gà reveillon, món ăn mà người tín đồ Công giáo rất ưa chuộng.

        Liên có người anh học trên chúng tôi 2 lớp, anh cũng đang rũ một số bạn trai đến nhà chơi, bọn chúng tôi đều là con gái rất thân với Liên, nên rất tự nhiên khi đến nhà. Mặc dù có các anh bạn của anh Liên nhưng chúng tôi vẫn ồn ào náo nhiệt. Trong số bạn của anh, Liên chỉ biết duy nhất một anh tên làTuấn, nhưng không quen. Anh Tuấn có dáng người cao ráo,  đẹp trai, khiến cho chúng tôi đặc biệt chú ý.

 

       

     Đêm Noel càng về khuya càng thú vị với tiết trời mùa đông se se lạnh, bọn trẻ chúng tôi  ai cũng cố tạo ra thật nhiều tiếng cười để vừa cho vui vừa ấm áp, chẵng mấy chốc con gà reveillon to đùng được chủ nhà nhiệt tình chiêu đãi thực khách đã xơi sạch dĩa, các khách”nam” vẫn còn ngồi ngẫn ngơ, phải chăng món gà ấy chưa thấm tháp khi niềm vui đông đủ bạn bè còn muốn nối dài? Thực khách nữ ăn xong thì rút nhau vào bếp tỏ ý phụ giúp cùng Liên với nồi chè thưng trên bếp đang vừa bốc hơi  thơm phưng phức, hấp dẫn vô cùng!

        Chúng tôi lao xao trong bếp không ngừng chọc ghẹo Liên, cố ý cho các anh chàng nghe thấy: A, thì ra cô chủ nhà khéo chọn món ăn đãi khách nên cứ lui cui dưới bếp, hóa ra cô chủ nhà trổ tài “đảm đang” nơi bếp núc, phải chăng để làm ra hương vị ngọt ngào đãi bạn của anh mình chăng? Chúng tôi cười vang cố tạo cho các anh chú ý. Món chè  thưng được bọn con gái chúng tôi tham gia nhiệt tình kèm theo một kế hoạch”chọc phá”. Chúng tôi xầm xì bàn”kế hoạch”.Rất bí mật, nhìn bề ngoài tưởng bọn con gái nghiêm túc nhưng có dè đâu đang xây dựng một kế hoạch chìm. Chúng tôi tập trung lại gần nồi chè, tỏ ý như đang quan tâm, nhưng kỳ thật, Liên đã làm xong hết rồi mà, sao lại tập trung chỗ nồi chè thưng?Không ai để ý. Bọn con gái chúng tôi vây quanh nồi chè từ lúc còn trên bếp lửa cho tới lúc múc vô từng chén chuẩn bị đãi khách, lúc múc chè bọn tôi nhìn nhau cười  biểu lộ chuyền ý cho nhau, chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra, kể cả cô chủ nhà hiếu khách. Từng chén chè được chúng tôi để trước mặt mọi người, rồi sau đó ai nấy cùng ăn.

 

 

    Đang ăn,bỗng nhiên anh Tuấn la lên:

    -  Ồ! Sao trong chén chè của tui có trái tầm ruột?

  Một bạn  nữ nhanh miệng hỏi cắc cớ:

    - Anh ăn trái tầm ruột thấy có giống táo không vậy?

   Liên  quýnh lên nói:

    - Uả tại sao trái tầm ruột có trong nồi chè? Ai đã bỏ vô chén chè? Kỳ vậy!

    Cả nhóm nữ chúng tôi khi nghe anh Tuấn la lên thì không thể nhịn cười được, rồi cùng nhau cười ngặt nghẽo, đầy thích thú, Liên thì vô tư chẳng biết do đâu, còn anh Tuấn, nhìn các cô gái cười thì anh đã ngầm hiểu, đây là trò nghịch phá của mấy cô, chứ  ai vô đây.! Thiệt tình!.

     Qua cái màn cười thích thú ấy, bọn tôi đồng thanh công bố bí mật trước mọi người:

       -Chúng tui  đã cá cược với nhau khi bỏ trái tầm ruột vào nồi chè và xem trái tầm ruột này như trái túc cầu ngày xưa,  nhà vua dùng để chọn phò mã cho công chúa vậy,  quả túc cầu rơi chỗ chàng trai nào thì chàng trai đó được làm phò mã, hôm nay trái tầm ruột cũng được xem như vậy, trái tầm ruột có trong chén chè của chàng  nào thì chàng đó sẽ làm phò mã, sẽ là bạn trăm năm của cô chủ nhà, xin mọi người hãy vỗ tay.

    Sau tràng pháo tay chọc phá của chúng tôi vang dội, nhìn lại cô chủ nhà mặt mày đỏ bừng, mắc cở chứ gì! Còn anh chàng Tuấn thì sao???

     Sự trả lời của anh Tuấn không biểu lộ  ngay trong lúc đó mà càng về sau mới thấy hết sự tình. Bây giờ chúng tôi mới có dịp nghe anh bộc lộ đây:

     - Sau chén chè ấy lòng tôi đã có câu trả lời, bởi khi mới gặp nhau tôi đã có cảm tình và nhận xét cô gài này(Liên) nhìn bề ngoài,với dáng vẻ giản dị tự nhiên, nhưng biểu lộ tính cách đảm đang, dịu dàng. Đó là tính cách rất phụ nữ  mà tôi thích!

 

     Anh kể tiếp:

      - Sau đó tôi tìm lý do đến nhà bạn(anh của Liên) chơi thường xuyên hơn  để có dịp quen nhiều hơn với cô nàng.Sau ,một thời gian ngắn cô nàng vào học trường sư phạm, có dịp tôi tình nguyện làm tài xế xe 2 bánh đưa rước và  tôi rất sẵn sàng chở đi đến bất cứ nơi nào mà cô nàng thích.

    Thật thú vị! Tôi thúc Liên kể về mình:

    - Đã là U 60 rồi thì còn mắc cở e thẹn gì nữa mà hỏng  công bố ra cho bạn bè biết thêm chi tiết chứ:

   Liên  tỏ vẻ sốt sắng:

    - Ừ thì kể đây, lúc đó mình học SP ở VL, nhưng ghi danh học ở trường ĐH Cần Thơ nên cả hai được đi chung đường bằng chiếc xe máy.

   Tôi tiếp tục chọc ghẹo hai người, mặc dù bây giờ chúng tôi trên đầu đã có hai thứ tóc:

  -Hèn gì bà thường xuyên vắng mặt ở trường SP  tui thấy rõ ràng, à thì ra hai người tìm cơ hội gặp nhau, chưa quen thành quen, chưa yêu thành yêu chứ gì! anh học CT, em cũng đi học ở CT, được đi chung đường, ngồi chung xe, ai biết được hai người lúc đó hò hẹn những gì. Bây giờ nên công khai tiếp.

   Anh Tuấn rất tự nhiên không giấu diếm, anh kể trong tâm trạng rất vui, rất cởi mở, tôi có cảm giác như anh đang sống lại thời tuổi trẻ, dù nay anh đã là người đàn ông bước vào tuổi  xế chiều. Anh vui vẻ kể tiếp:

   -Thời gian được đi chung đường ấy, là thời gian chúng tôi có dịp gặp nhau, lúc thì đưa”nàng” về nhà, khi thì rước “nàng” đến trường, rồi cùng đi ăn hủ tiếu ở quán ngon…cơ hội tốt để cùng tìm hiểu nhau nhiều hơn và  từ đó cho mãi đến bây giờ tôi  khẳng định được người phụ nữ mà tôi  đã chọn:

                             Dù có đi xa, bốn phương trời

                            Khó tìm kiếm vợ, được như em

                           Cho anh bày tỏ, lời chân thật

                           Em là mẹ tốt, của con anh

 

 

 

          Nghe cả hai ông bà cùng kể lại chuyện tình của mình trong niềm vui cởi mở làm cho tôi cảm thấy vui lây, nhớ lại ngày đó chúng tôi chỉ vô tình, hồn nhiên của tuổi trẻ, lấy trái tầm ruột để làm đề tài chọc ghẹo cho vui, nhưng nào dè chính trò chơi chọc ghẹo đó trở thành duyên nợ thật sự cho bạn mình. Không bao lâu thì chúng tôi được chứng kiến một đám cưới, đánh dấu một  tình yêu đôi lứa đã được khẳng định, một tình yêu vừa trong sáng, vừa rất chân thành, khiến cho bạn bè chúng tôi thêm ngưỡng mộ.

 

 

    Sau đó họ trở thành đôi nhà giáo, cùng lăn xả vào vòng xoay cuộc  đời, cùng sóng bước bên nhau vừa đóng góp lợi ích cho xã hội, vừa tìm ra chén cơm manh áo, xây dựng cuộc sống gia đình đầy vất vả lo toan như bao nhiêu người trong xã hội. Phải chăng, điểm xuất phát của họ từ chỗ vất vả lo toan, vợ chồng “Đồng lòng tác cạn biển đông” đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống, vững vàng từng bước đi lên, đưa họ tiến đến thành công trong mọi mặt.

 

 

     Chuyện tình của đôi bạn, Liên-Tuấn được khơi nguồn từ  một buổi tiệc có đông bạn bè tham dự ăn mừng đêm Noel  và được bạn bè bày trò tác hợp mang tính chọc ghẹo cho vui vậy mà hiện nay họ là đôi vợ chồng hạnh phúc, luôn song hành từ nếp sống mẫu mực đến làm ăn kinh tế họ đều rất thành công.  Đáng ngưỡng mộ.

 

                                                    Người viết: Hoài An

  @Đăng tin-Vĩnh-                                                             

 

       

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Ước gì ai cũng được hạnh phúc như hai bạn Liên -Tuấn. Xin chúc mừng hai nhân vật chính trong câu chuyện kể.

Ôi một chuyện tình đẹp, kết thúc có hậu, bài viết hấp dẫn người đọc, Vĩnh thích nhất là những câu thơ trong bài rất ý nghĩa, cám ơn tác giả, mong đọc được nhiều bài như thế.

Tôi đọc bài của bạn, thấy 2 nhân vật chắc sung sướng và hạnh phúc lắm! xin chúc mừng. Cám ơn tác giả đã kể cho nghe chuyện tình đẹp.

Lâu lắm mới được đọc một chuyện tình đẹp, cũng thấy vui lây, mong được đọc bài của bạn.

Một câu chuyện tình đẹp ,lãng mạn như thơ.Chúc Liên -Tuấn giữ mãi nụ cười và niềm vui của mùa Noel năm ấy. @Cho mình gởi lời ái mộ đến tác giả Hoài An đã cho đọc giả thưởng thức một câu chuyện kể hấp dẫn dễ thương ...có chút bí mật nhưng hậu ngọt như ...chè...đêm Noel...

  Ôi! Chuyện tình tuyệt vời, hiếm thấy, Tuấn và Liên chắc cũng không ngờ, thật dễ dàng... Trái tằm ruột nầy là do "tiên" tặng đó, cùng "tiên" với cô "Tấm" , phaỉ không các bạn? Ngoài chua nhưng bên trong ngọt có hậu rất đẹp.
   Mình nói cho vui, xin đừng ai cho là "nhảm" nhé! Xin cám ơn.
   Chúc đôi vợ chồng trong tác phẩm hạnh phúc maĩ maĩ.
    Chúc tác giả vui khoẻ, hạnh phúc, mong đọc thêm baì cuả bạn.
         Thân.   HTH.

Câu chuyện hay đọc rất thú vị , đúng là duyên kỳ ngộ...

Một chuyện tình rất đẹp và hạnh phúc , ước mong sau  NOEL 2013 CHÚA sẽ  đem lại cho nhiều cặp tình nhân đến với nhau trong hạnh phúc ngọt ngào . Cảm ơn tác giả Hoài An  viết bài rất hay ...

- Thấy chưa?! Có những chuyện tưởng là giỡn chơi, nhưng có khi trở thành sự thật.Các bạn hay đùa nghịch hãy cẩn thận nhè!Nhớ là nếu gia đình chỉ có một người con gái thì nên chỉ có một chén chè và trái tầm ruột thôi. Nhắc đến cuộc vui đêm Noel làm tôi bồi hồi nhớ lại chiều ngày 24/12/1970 được lời mời của Thanh Bình(em gái của cô Võ thị Ngọc Dung, bọn chúng tôi đến nhà riêng của thầy Đào Khánh Thọ- cô Vỏ thị Ngọc Dung chơi Noel.Thanh Bình tổ chức tiệc tùng(trước 12 giờ đêm)để chúng tôi chè chén đến khi trời trở lạnh sẽ rả ra đi chơi riêng. Có bạn nào biết Thanh Bình hiện nay ở đâu xin cho biết tin với.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn