Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000162
Số lượt truy cập
15027247

TÌM HIỂU VỀ NGHIỆP QUẢ. -Hà Nguyên-

Bàn về nghiệp quả trong bài" Làm dâu" của Phương Lan, Hà Nguyên lược dịch từ nguyên tác tiếng Anh" what Kamma Is?"của Sir Sayadaw U Thittla( Myanmar)để tặng chị Kim Hương và Phương Lan.   (>>>Xem thêm)

ĐÀ LẠT CUỐI ĐÔNG. -Đoàn Ngọc Hoa-

Tác giả kể lại những lần tình cờ gặp người bạn khi đến Đà Lạt, một tình cảm nhẹ nhàng dễ thương như cơn gió thoảng qua, đó là kỷ niệm làm tác giả nhớ khôn nguôi nhất là lúc tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm.   (>>>Xem thêm)

LÀM DÂU. -Ngô Thị Phương Lan-

Ở xã hội thời nay mà còn cảnh mẹ chồng nàng dâu, thương cho thân phận tác giả phải chịu nỗi đắng cay đoạn trường, phải nhịn nhục để sống vì con, người phụ nữ cao đẹp là biết hi sinh cho con, ngày nay cũng hơi hiếm những người phụ nữ như thế.   (>>>Xem thêm)

ĐẾN NHÀ NGUYỆT LÃO. -Đoàn Ngọc Hoa-

Ngày 23 tháng chạp là ngày đưa ông Táo về Trời để báo cáo những sự việc xảy ra ở trần thế, tác giả xin theo ông Táo lên thiên đình, tưởng tượng ra cảnh ở thiên đình và miêu tả rất sinh động khung cảnh thần tiên, sau đó xin gặp Nguyệt Lão, trách Ngài se duyên lộn mối...Tác giả mượn những hình ảnh nầy nhằm than thân, trách phận, duyên tình không vừa ý...Nên tác giả cảm thấy cô đơn, buồn khổ, luôn canh cánh trong lòng nỗi bất hạnh triền miên.   (>>>Xem thêm)

TẤU VUI: LỚN KHÔNG NỔI. -Nguyên Anh-

Còn không bao lâu nữa là đến tết Nguyên Đán, để có cái gì vui vui, tác giả Nguyên Anh đã có bài tấu vui hy vọng góp vui cho trang nhà có thêm sắc mới, bài" Lớn không nổi" có ý đả phá mê tín dị đoan như bói toán, kim lâu lục súc.   (>>>Xem thêm)

CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ( PHẦN 2). -Hải Vương-

Tác giả miêu tả nét đẹp thuỳ mị, đoan trang kín đáo của Hạ Mi làm nhiều chàng trai theo đuổi và mơ ước, khó mà chinh phục được trái tim của nàng. Sự việc tiếp diễn làm Sử nổi bật trong lớp có nhiều người con gái trong lớp thích Sử còn Sử thì quan tâm đến Hạ Mi. Lan tạo điều kiện đi chùa Sơn Thắng với Sử...   (>>>Xem thêm)

CẬU BÉ BÁN BÁNH. -Thái Thị Kim Lập-

Tác giả miêu tả rất khéo léo hình ảnh 1 cậu bé bán bánh nghèo khổ sống trong hoàn cảnh gia đình ly tán và 1 cô bé tốt bụng muốn giúp đỡ bạn, sợ bạn mặc cảm nên nhờ tác giả mua bánh dùm. Cậu bé tuy nghèo nhưng học giỏi và có tinh thần giúp đỡ bạn khi gặp khó khăn.   (>>>Xem thêm)

BÊN LỀ GIẤC MỘNG(3). -Hà Nguyên-

Tác giả kể tiếp thời gian gia đình ở Trảng Sụp. Anh Đồng( ở quê lên) ở nhà chăm lo cho chị em tác giả để mẹ đi buôn bán. Rồi mẹ bị bắt giam, anh Đồng cờ bạc gian lận để kiếm tiền nuôi chị em tác giả. Anh Đồng cưới vợ, 1968 tác giả về học Tống Phước Hiệp VL, rồi 1972 về Saigon học đệ nhị, tác giả 16 tuổi trở thành cô gái, mê học nhiều thứ...để ước vọng trở thành cô gái thanh lịch. Đến 30/4/1975 gia đình về vùng kinh tế mới ở tỉnh Sông Bé tác giả mất 2 đứa em nên gia đình về lại Saigon nghèo khổ phải sống ở vĩa hè chợ Cầu Muối. Tác giả gia nhập vào nhóm" buôn gian, bán lận" của anh Ngầu để kiếm sống và thuê được nhà để ở. Tác giả quen với anh Cường và 2 người yêu nhau...kết cuộc anh Cường vượt biên và đã mất.   (>>>Xem thêm)

NGƯỜI ĐI TÌM HẠNH PHÚC. -Ngô Thị Phương Lan-

Câu chuyện tác giả kể có ý giáo dục sâu xa, nếu" đứng núi nầy trông núi nọ" thì ta mãi tìm đâu ra hạnh phúc. Câu chuyện kể về anh chàng có nhiều lần vợ nhưng vẫn không tìm được hạnh phúc ..." hạnh phúc ở đâu sao ta cứ luôn tìm mãi..."   (>>>Xem thêm)

TÌNH YÊU CỦA TÔI. -Hoa Khế-

Một mối tình trong sáng, tươi đẹp biết bao! tự mình đánh mất vì tự ái nhỏ nhoi của tuổi trẻ nên tác giả nhớ mãi với bao kỷ niệm thời son trẻ...và nỗi ân hận đã theo tác giả đến nay đã mấy chục năm qua và có lẽ suốt đời nầy.   (>>>Xem thêm)

KHI XA. -Thư Duy-

Mùa Hạ năm 1972, lớp 12B1 trường Tống Phước Hiệp của chúng tôi tan tác như đàn chim xa bầy. Tôi, Hòa, Đành, An … thi vào Sư phạm. Tôi học ở Sài Gòn còn Hòa học ở Cần Thơ. Những ngày đầu lạc lõng giữa Sài gòn rộng lớn, tôi luôn hoài nhớ về Phố Nhỏ ngày xưa…Và bài thơ “ Xa VL gởi bạn ở CT “ đã ra đời với bút danh mới: Thư Duy (Một cách chơi chữ bút danh cũ: Thụy Du). 41 năm sau, khi chúng tôi đã về hưu, Hòa tìm lại được bài thơ và phổ một giai điệu nhạc cho nó. Bài thơ – nhạc nầy tôi xin gởi tặng các bạn TPH và ĐHSP cũ, nhất là các thầy cô giáo như tôi và Nguyễn Trí Hòa.   (>>>Xem thêm)

TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA. -Hải Vương-

Nay trở về trường xưa, nhìn lại lớp cũ, nhìn bức tường rong rêu vôi nhạt nhòa. Cảnh cũ còn đây thầy bạn ở đâu? Người ấy đâu rồi? Trong khoảng khắc xúc động tác giả đã viết bài thơ nầy ( Hải Vương). Đó là những kỷ niệm thời trung học mà tác giả nhớ mãi...   (>>>Xem thêm)

MỘT CÂU" XIN LỖI" CHO NGƯỜI. -Thái Thị Kim Lập-

Ký ức tuổi trẻ mà tác giả nhớ mãi những kỷ niệm thời cắp sách với câu nói" Chứ không phải muốn cưới mà...người ta không đồng ý" làm tác giả ái ngại trong lòng mãi đến tận bây giờ mà vẫn chưa có dịp xin lỗi, còn nợ một câu" xin lỗi" cho người.   (>>>Xem thêm)