Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000060
Số lượt truy cập
14348052

GIỌT NHỚ. -Phạm Tương Như-

Trời chiều bãng lãng, những đám mây rời rạc bay về phía cuối trời vô định. Biển lặng sóng bình yên, một màu biên biếc trầm mặc. Vài cánh chim đơn lẻ bạt gió trong tà huy cuối ngày, làm ray rức bồi hồi những mảnh đời lữ thứ cô quạnh, làm dậy sóng tình yêu năm xưa, làm tim rung lên nỗi xuyến xao nhung nhớ ngất trời.   (>>>Xem thêm)

TÌM VỀ HẠ XƯA.-Lâm Tùng-

Thời còn là học sinh, nhất là những trường miền quê, tỉnh lẻ, hạ về là sự chuyển mình rõ nét của thời tiết giao mùa. Tháng năm trời hanh nắng vàng tươi, có lúc những cơn mưa bất chợt. Phượng hồng đỏ thắm sân trường, bắng lăng bên đường tim tím, tiếng ve hợp xướng râm rang nghe nôn nao thúc dục mà chẳng biết vui hay buồn. Cái tuổi vừa biết yêu, hạ về mang đầy tâm trạng, những kỷ niệm buồn vui nó hằn sâu, len vào góc khuất tâm hồn, để mỗi lần phượng nở ve ngâm, hồi ức lại quay về:” Tìm lại hạ xưa “...   (>>>Xem thêm)

DÒNG SÔNG TÔI YÊU. -Thúy Vân-

Niềm Nam rất nhiều sông, kinh rạch đan xen thành mạng lưới, đem nước ngọt phù sa trãi khắp mọi nơi để cho đồng lúa oằn bông, vườn cây sai trái. Cuộc sống người dân bao đời gắn liền sông nước, được sự ưu ái che chở và đùm bọc của thiên nhiên. Từ cái nôi ấy mà tuổi thơ đã lớn lên, những kỷ niệm được hằn sâu vào tiềm thức khó quên, Bài thơ" Dòng sông quê tôi" của Thúy Vân làm chúng ta nhớ bài hát( của NS Hoàng Hiệp ): Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình - Riêng tôi gắn bó với dòng sông tuổi thơ - Con sông tôi tắm mát - Con sông tôi đã hát - Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà...   (>>>Xem thêm)

DÒNG SÔNG KÝ ỨC.-Thiện Hải-

Năm nay hạn nặng, nước ngọt không về nữa, cạn kiệt dòng sông. Nước mặn lấn sâu vào đồng bằng các tỉnh miền Nam , len lõi tận cùng hệ thống sông rạch chằng chịt. Cuộc sống người dân trở nên khó khăn, đồng lúa chết khô trơ rạ, vườn cây buông trái trơ cành. Người khát nước, cây đói nước, nguyên nhân từ đâu mà chết một dòng sông? Nhớ những năm xưa nước ngọt tràn trề, vàng tươi óng ánh hạt phù sa, giờ chỉ còn nằm trong:" Ký ức một dòng sông"...   (>>>Xem thêm)

VỀ BẾN SÔNG XƯA.-Trần Thế Vĩnh-

Hình ảnh cô lái đò thân quen, dịu dàng hiền ngoan, năm xưa thường đưa rước khách sang sông. Cô gái với giọng hò truyền cảm, đôi mắt gợi tình. Cô đi về đâu từ dạo ấy đến nay chưa lần trở lại, để:" Cây đa bến cũ buồn năm tháng - Hiu hắt sầu vương khóm lau thưa". Hay là cô đã:" Nghoảnh mặt bước theo làn sóng mới - Vẫy tay khép lại mảnh trăng xưa"...   (>>>Xem thêm)

1.000 NĂM HOÀI CỔ THĂNG LONG. -Nguyên Anh-

Sau khi lên ngôi, Lý Thái Tổ( Lý Công Uẩn ) nhận thấy kinh đô Hoa Lư địa thế chật hẹp, không thế tiến thủ, nên hạ chiếu thiên đô về thành Đại La ( năm 1010). Nơi đây thế đất cao mà thoáng, nhìn sông dựa núi, đúng ngôi nam bắc đông tây, trung tâm trời đất, trong thế rồng chầu hổ phục, thật đúng là nơi dựng nghiệp đế lâu dài. Hoàng thành Thăng Long đã sừng sững uy nghi, ngạo nghễ qua bao triều đại Lý, Trần Lê Nguyễn .Trãi qua những cuộc can qua Nam chinh Bắc chiến, Thăng Long rạng danh với bao chiến thắng lẫy lừng, những khúc khải hoàn ca làm hào khí ngất cao trời Đại Việt. Qua bao cuộc bể dâu:” Tường thành xưa, giờ phế tích hoang tàn - Sâu lòng đất ngậm ngùi viên gạch vỡ...” nhưng thế gian hết bỉ lại thái, sẽ có một ngày:” Biết bao năm ngậm ngùi trong cung thẳm – Rồng chuyển mình bay lượn vút trời xanh - Hội Long Vân quần tụ áng mây lành - Trời Hà Nội ngập tràn niệm vui mới“...   (>>>Xem thêm)

LẠC BƯỚC CHỜ XUÂN. -Phạm Tương Như-

Những ngày của tháng chạp chờ xuân, những mùa xuân tha hương với nỗi nhớ da diết quê nhà. nơi phương trời xa buốt giá, hồn lạc lỏng đơn côi, nhưng trong lòng đầy ắp những mùa xuân kỷ niệm năm nào. Mang nỗi lòng rách bươm của một thời đam mê, trong tiềm thức còn âm vang của” Trời tháng giêng ngàn hoa khoe sắc - Lân pháo rộn ràng câu đối, ca ru...” mà nghe hồn lạc bước bên trời một thoáng xuân du...   (>>>Xem thêm)

CHÀO XUÂN. -Nhật Nguyệt-

Xuân về làm không gian vỡ òa hạnh phúc trong hân hoan náo nức. Hoa lá chuyển mình, những mầm xanh búp nõn cố vuơn mình để khoe sắc dưới nắng ấm trời xuân. Người người hân hoan, ý xuân chan chứa, tình xuân đan mộng, mọi người đều trãi lòng, thân ái chúc nhau câu phúc thọ khương ninh rất thật lòng.   (>>>Xem thêm)

XUÂN XUÂN. -Huỳnh Hữu Đức-

Đời người hết bỉ lại thái, cũng như sự tuần hoàn biến dịch của vũ trụ của thế gian, qua hạ chí đến đông tàn rồi mùa xuân lại đến. Xuân về mang theo trời trong nắng ấm, thiên nhiên khoát lên mình màu áo mới tinh khôi tươi tắn đấy màu sắc. Tác giả cảm thấy hạnh phúc, yêu đời nhưng cũng thoáng chút bâng khuâng... đón xuân nầy chạnh lòng nhớ xuân xưa...:" Xin xuân đừng tái mùa xuân cũ - Xuân mãi đậm đà những nét xuân..."   (>>>Xem thêm)

HỒI ỨC XUÂN XƯA. -Lâm Tùng-

Xuân về, trăm hoa đua nở, nhân thế cũng nở rộ đóa hoa lòng. Tết cổ truyền có lẽ đã thấm sâu vào huyết quản, sự hân hoan háo hức chào đón năm mới không luận sang hèn. Giờ thì vật chất dư thừa nhưng chúng ta không dễ gì quên được thời lam lũ đã trân quý những cái tết đầy nét cổ truyền xưa:” Đạm bạc cuối năm nhưng đầm ấm - Đơn sơ rước tết thắm giao thừa...”   (>>>Xem thêm)

THƠ CHUỘT. -Nguyên Anh-

Không biết từ bao giờ, nước ta biết xử dụng lịch và tin vào những con vật trong 12 con giáp nằm trong thiên can, địa chi, nó huyền hoặc nhưng mang đầy tính nhân văn. Mỗi năm tượng trưng một con vật có tính huyền thoại, được người đời thêm thắt vẻ vời thêm tính cách có tầm ảnh hưởng cả năm. Năm nay chúng ta đón xuân Canh Tý, anh Nguyên Anh có bài thơ" ca ngợi" lột trần cái tính xấu xa của chú chuột nhà ta.   (>>>Xem thêm)

CHÀO XUÂN MỚI. -Thúy Vân-

Áp tết, không khí tết đã lan tỏa từ nông thôn lên phố thị, len lỏi vào tận ngóc nghách làng bản xa xôi. Nhà thơ Thúy Vân đón chào năm mới không háo hức, nôn nóng mà với tâm trạng bâng khuâng, nhẹ nhàng thanh thản bình an... Thầm cám ơn đời có được cuộc sống hạnh phúc đầy thi vị.   (>>>Xem thêm)

MƠ XUÂN. -Nhật Nguyệt-

Nàng xuân muôn tuổi, nhưng lúc nào nàng đến cũng trẻ trung rực rỡ tươi tắn, nồng nàn đầy màu sắc quyến rũ. Vạn vật như được hồi sinh, bừng lên đầy sức sống. Mùa đông lạnh giá qua đi, xuân đến trời đất giao hòa, hoa lá đua nhau đâm chồi khoe sắc. Đàn én lại về xôn xao chao lượn, mang theo ngọn đông phong ấm áp làm thổn thức hồn xuân. Bài Mơ xuân của nhà thơ Nhật Nguyệt sẽ là bài thơ xuân mở đầu loạt thơ đón chào xuân Canh Tý.   (>>>Xem thêm)