Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000088
Số lượt truy cập
11522792

BÃO! -Trần Mai Ngân-

Mai Ngân, người đẹp kiêm nhà thơ, lâu lắm mới trở lại trang nhà với bài thơ" Bão" tựa đề nghe khô khốc, chẳng biết phải mưa gió phũ phàng hay bão trong tim, nhưng lời thơ vẫn lai láng, sâu lắng pha lẫn ngậm ngùi hờn trách:" Em vẫn đi dù biết trời sắp bão - Nhớ nhung nào thôi thúc được con tim - Dù vẫn biết gặp nhau rồi ly biệt - Một mình về bão nổi lạnh hồn em."....   (>>>Xem thêm)

CÓ NHỚ THĂM THẦY CŨ. -Chân thân Lê Việt Trí-

Lâu quá không nhớ về thăm Thầy xưa, trường cũ giờ đã đổi mới, nhớ Thầy với bao kỷ niệm thuở còn thơ dại, nhớ nhất là thầy kể tích cũ về Carnot... tác giả lắng lòng hối hận và tự dặn mình nhớ thăm Thầy.   (>>>Xem thêm)

THĂM LẠI NGÀY XƯA. -Phạm Tương Như-

Ta trở lại trường xưa, tìm lại kỷ niệm những ngày xưa thân ái, giờ chỉ còn lại dấu tàn phai của một thuở chung trường. Gốc phượng già nơi em từng đứng khóc, nay cũng già đi và cằn cỗi hơn nhiều. Ta đã chia tay sau mùa thi năm đó, lòng nuối tiếc nhiều sao chỉ đứng nhìn em mà không hôn lên tóc, để bây giờ chỉ" Tỏ tình bằng áng thơ vô tận - Gọi mưa về xóa hết lối em đi"...   (>>>Xem thêm)

MÙA XUÂN MẦU NHIỆM.-Nhật Nguyệt-

Cả một đời tận tụy vun bón cho vườn hoa trường: Hoa học trò. Hoa được lung linh khoe sắc tỏa hương bay xa là nhờ ơn Thầy Cô chăm sóc, sửa cành, tạo tán. Bài thơ:” Mùa xuân mầu nhiệm“ của nhà thơ Nhật Nguyệt, ghi nhớ công ơn khai hóa, cũng là nhắc nhở bổn phận làm trò phải biết tôn sư là đạo trọng...   (>>>Xem thêm)

THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA. -Lâm Tùng-

Ai cũng có một thời để nhớ, có lẽ điều khắc khoải nhất là những kỷ niệm thuở đầu trần chân đất, đội nắng dầm mưa, thỏa sức chơi rong. Một lần nỗi nhớ tràn về, thôi thúc về thăm trường cũ, lòng thổn thức những hồi ức vui buồn lẫn lộn. Một thời vàng son đã qua đi đầy luyến nhớ.   (>>>Xem thêm)

MƯA KỶ NIỆM. -Uyên Thụy Vũ Tuyết Hoa-

Sau một thời gian vắng bóng , nay Uyên Thụy Vũ trở lại trang nhà với 1 bài thơ mưa về tình yêu đầy kỷ niệm và nhiều luyến tiếc. Chào mừng bạn trở lại trang nhà, có bạn tham gia trang nhà ngày càng phong phú hơn...   (>>>Xem thêm)

LỜI RU CỦA BIỂN. -Thiện Hải-

Anh Thiện Hải lại chuyển sang một thể thơ mới, như nhạc đang chơi cung thứ đột ngột chuyển qua trưởng, nghe lạ tai nhưng hay. Bài thơ:” Lời ru của biển“ nghe thì thầm như lời tự tình của đất, biển, đảo. một lời nguyền keo sơn từ muôn đời gắn bó không thể tách rời….   (>>>Xem thêm)

THƯƠNG THẦM. -Lâm Tùng-

Một chiều thu nào trên ngõ vắng, dáng em thướt tha trong vạt nắng chiều thu mênh mông, bước chân son ngập ngừng, tà áo phất phơ trên đường chiều ngã bóng đơn côi. Đường xưa ta vẫn đợi, mà bóng em biền biệt chốn ngàn xa, để cho:” Tôi ngồi đối bóng tịch liêu - Mà mơ dáng ấy liêu xiêu vào hồn...” Bài thơ Thương thầm cùa Lâm Tùng với nỗi nhớ nhung, thương thầm nhẹ nhàng mà lãng mạn….   (>>>Xem thêm)

MƯA. -Tấn Giỏi-

Thật là lâu, Bạn Tấn Giỏi trở lại trang nhà với bài thơ: MƯA. Không như mưa thu của Đặng thế Phong, rã rích, thánh thót rơi, như khóc ai than hờ... Mưa của anh cũng rì rào nhưng vội vả, dồn dập, những cơn mưa bất chợt, không biết bến bờ, từ đâu... như nỗi buồn trầm tích bao năm cô đọng, để: thấm cả tim em, thành dòng lệ chảy... Mưa rơi!... Mưa rơi!...   (>>>Xem thêm)

MÃI MỘT MỐI TÌNH. -Thái Thị Kim Lập-

Lâu nay có lẽ bận rộn lắm cho nên đến nay Kim Lập mới ghé trang nhà. Bài thơ này là tâm sự của những ai mang mãi một mối tình đầy thương cảm. Thơ nghe bùi ngùi cho sự thủy chung rồi dang dỡ lại cố bằng lòng cho số phận :" Hãy cuối xuống lòng mình - Vỗ về trái tim đau - Nỗi nhớ nào chìm sâu - Hãy ngủ yên đi nhé...   (>>>Xem thêm)

NHỚ NHÀ. -Phạm Tương Như-

Biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui đi qua trong đời học sinh thơ dại. Nơi đó có tình nghĩa Cô Thầy, bè bạn dưới mái trường thân thương, cùng nhau ganh đua học tập, cùng vui thả cửa trong những ngày hè chói chang nắng cháy và cùng những lá thư tình nắn nót bao đêm nhưng không bao giờ gởi, và... Giờ thì ta như vạt nắng chiều chênh chếch lưng đồi, những ký ức ùa về làm vương vấn nôn nao:" Thời gian như dòng sông thao thức - Chảy qua tim những lúc nhớ nhà". Bài thơ NHỚ NHÀ của anh Tương Như làm nao lòng nhưng ai xa quê hương, đã từng một thời gắn bó nơi đất Vĩnh...   (>>>Xem thêm)

HOA HỒNG TẶNG BA. -Nhật Nguyệt-

Nhân mùa Vu Lan, tác giả nhớ đến công lao trời biển của đấng sanh thành, và bày tỏ tấm lòng thành bằng bài thơ" Hoa Hồng Tặng Ba" Ba có cái lo riêng nhưng nặng nề không thua kém Mẹ. Cả Ba Mẹ đều hi sinh, chăm lo...bằng cả đời người, ôi cao cả và thiêng liêng.   (>>>Xem thêm)

HOA HỒNG TẶNG MẸ. -Nhật Nguyệt-

Ơn Mẹ mang nặng đẻ đau một đời khổ cực tận tụy vì con, ơn cúc dục cao dầy thật là sâu nặng như biển trời, phận làm con khó mà báo đáp chu toàn. Biết bao thi nhân ca ngợi tấm lòng Mẹ thương con nhưng vẫn không lột tả hết công lao to lớn ấy. Anh Nhật Nguyệt cũng có bài thơ ca ngợi công ơn của mẫu từ nhân mùa Vu Lan năm nay.   (>>>Xem thêm)